Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 128: Tướng quân khẩu vị nặng (2)
Cập nhật lúc: 2026-06-27 07:52:45
Lượt xem: 71
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ánh mắt thiếu niên lạnh lùng, vẻ mặt nghiêm túc. Nàng cầm lấy dẻ sườn mặt , "xoẹt xoẹt" hai nhát lóc sạch thịt hai bên, giơ lên kỹ đặt xuống, lẳng lặng sang bàn Cố Càn. Cầm sườn, lóc thịt, kỹ, đặt xuống, sang bàn tiếp theo.
Cả sảnh tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ thấy tiếng bước chân của thiếu niên và tiếng xương đặt xuống bàn. Thủ pháp lóc thịt của nàng điêu luyện đến mức khiến hoa cả mắt.
Đi liền năm bàn, nàng dừng , phán: "Ừm, quả nhiên là sườn ”.
Nàng giơ dẻ sườn đó lên: "Xương sườn hai, chỗ thể thấy củ sườn, đặc điểm ở xương động vật”.
Củ sườn là cái gì chẳng ai hiểu, nhưng Tề Hạ phắt dậy. Trước đó chuyện Cố lão tướng quân uống rượu chọc tức đến đen mặt, giờ mặt mày trắng bệch như giấy:
"Sao ngươi đây xương cừu? Đây là trong quân, đừng ăn lung tung. Hành quân đ.á.n.h trận, gặp qua vô c.h.ế.t, kẻ thương, cả xác khô phơi thây sa mạc cũng từng thấy. Chưa từng thấy sườn với sườn cừu gì khác biệt”.
Trước khi lóc thịt xem xương, nàng chỉ liếc mắt sườn nướng bàn khẳng định là xương , quả thực quá võ đoán.
Nghe , các tướng lĩnh cũng thấy lý. Mấy mặt mày tái mét, hôm nay là tiệc mừng công cho tên nhóc , bày trò là ý gì?
Không khí bỗng chốc trở nên lạnh lẽo. Mộ Thanh liếc Tề Hạ, hỏi: "Ngươi thì nghĩa là ?".
Tề Hạ nghẹn lời.
"Ngươi gặp qua vô c.h.ế.t, ngươi từng cắt thịt, lóc xương của những đó để so sánh nghiên cứu kỹ càng ?". Mộ Thanh hỏi tiếp.
"Ta…”. Tề Hạ tức giận, đỏ mặt tía tai: "Người c.h.ế.t là lớn. Sao thể chuyện vô đạo đức như . Chẳng lẽ ngươi từng ?".
"Ta từng ”. Mộ Thanh đáp.
Nghe thấy câu , ít tướng lĩnh trong sảnh lộ vẻ kỳ quái, còn tỏ khinh bỉ, rõ ràng là đang nghĩ đến cái lý luận " thể tóc da là của cha ban cho".
Mộ Thanh lập tức sầm mặt, quét mắt đám tướng lĩnh: "Nếu từng , hôm nay thể ngăn các gặm sườn ?".
Mọi sững sờ.
"Nếu từng , hôm nay thể thấy cái c.h.ế.t của ? Hắn sớm các ăn thịt, uống canh, cuối cùng xương cốt vứt cho ch.ó hoang gặm ”.
Cả thiên sảnh c.h.ế.t lặng.
"Ta là ngỗ tác, nghiệm thi là chức trách của , cũng giống như các là tướng lĩnh, g.i.ế.c là chức trách của các . Ai cũng chẳng cao quý hơn ai. Kẻ nào cảm thấy cao quý hơn , thì ăn hết sườn mặt , coi như từng đó là sườn . Kẻ nào khinh bỉ , thì đừng nhận ơn của ”.
Đại sảnh im phăng phắc, chỉ giọng đanh thép của thiếu niên vang vọng mãi dứt.
Ngày thường nàng lạnh lùng ít , giờ phút tay cầm xương trắng, khí thế bức :
"Xương và xương thú khác biệt lớn. Nói về xương sườn, mười hai đôi, trâu, bò, cừu mười ba đôi, lợn mười bốn đến mười sáu đôi. Đây là sự khác biệt về lượng, về hình thái cũng khác biệt lớn. Sườn hình vòng cung, sườn thú khá thẳng; sườn góc sườn nhỏ, độ cong lớn, sườn thú góc sườn lớn, độ cong nhỏ; sườn rãnh sườn rõ ràng, dạng dẹt, xương thú mỗi loài một khác, dạng dẹt; sườn một rãnh động tĩnh mạch và củ cơ bậc thang, xương thú . Sườn hai củ sườn, xương thú ”.
Những lời thiếu niên , đoạn đầu còn hiểu, đoạn thì chẳng ai hiểu gì, nhưng cũng chẳng ai dám lên tiếng.
"Thân thể tóc da nhận từ cha ", suy cho cùng vẫn là giáo huấn ăn sâu tiềm thức . Mộ Thanh cũng sai, nếu nhờ nàng, chỗ sườn cừu nướng bọn họ gặm sạch sẽ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-128-tuong-quan-khau-vi-nang-2.html.]
"Đến nhà bếp ”. Mộ Thanh bỗng .
Ngay khi nàng dứt lời, Nguyên Tu hiệu cho binh. Một đội binh lập tức lao khỏi thiên sảnh, hướng về phía nhà bếp.
Lời Mộ Thanh phần lớn hiểu, nhưng rõ ràng Nguyên Tu tin nàng.
Nàng sườn nướng là sườn , đồ ăn từ bếp bưng lên, tất cả trong bếp đều bắt .
Nguyên Tu dậy, các tướng lĩnh cũng sầm mặt lên, sát khí đằng đằng bao trùm cả sảnh đường.
"Không chỉ trong bếp, những phụ trách mua bán vận chuyển thực phẩm thường ngày cũng bắt , đặc biệt là những đưa thịt đến phủ hôm qua và hôm ”. Mộ Thanh .
Lúc Nguyên Tu đến cửa, liền cúi đầu Mộ Thanh.
Mộ Thanh mặt đổi sắc, nhướng mày đám tướng lĩnh: "Vừa nãy gặm sườn, các thấy mùi gây của cừu ?".
Các tướng lĩnh: "…”
Nàng hỏi còn đỡ, hỏi xong ai nấy đều cảm thấy dày cuộn lên.
Nguyên Tu và Lỗ Đại ngẩn . Mùi gây? Có.
"Sườn mà nướng mùi gây của sườn cừu, đầu bếp cũng giỏi thật. Sườn tuy nướng, nhưng thịt mềm. Từ cảm giác tay khi lóc thịt thể phán đoán, sườn hầm . Trong bếp chắc chắn đang hầm canh cừu, chẳng qua là thịt và thịt cừu cùng trong một nồi mà thôi. Hôm nay thánh chỉ đến, đó ai , Đại tướng quân nhận chỉ xong mới quyết định mở tiệc trưa, tiệc cừu là quyết định đó. Đồ ăn chuẩn cho Đại tướng quân chắc chắn tươi ngon, cho nên cừu là g.i.ế.c mổ tại chỗ. Vậy thịt ở ? Cũng là g.i.ế.c mổ tại chỗ? Đầu bếp trong bếp bên g.i.ế.c cừu, bên g.i.ế.c , cùng chặt bỏ nồi? Trừ khi bộ trong bếp phủ Đại tướng quân đều là đồng phạm, nếu thì thể thực hiện . Vì , thịt từ ? Chắc chắn là từ bên ngoài đưa . Với thời tiết Tây Bắc hiện tại, hôm qua đưa thì là hôm . Không thể sớm hơn, sớm hơn nữa thì thứ chúng ăn bốc mùi ”.
"Vậy thì, bây giờ nghi vấn, kẻ đưa thịt bếp phủ Đại tướng quân hôm nay thánh chỉ đến? Sao Đại tướng quân mở tiệc trưa?". Mộ Thanh hỏi.
Tất cả đều sững sờ.
"Đáp án là, . Cho nên, kết luận ...”.
Mộ Thanh ngẩng đầu Nguyên Tu, ánh mắt vẫn thản nhiên: "Đại tướng quân, mời ngài ăn thịt , chúng , chúng chỉ tình cờ đụng thực đơn chuẩn riêng cho ngài mà thôi”.
Bếp của phủ Đại tướng quân nhiều , chỉ mười . Đầu bếp theo từ Nguyên gia ở Thịnh Kinh đến, là đầu bếp Tây Bắc điều từ doanh hỏa đầu sang, phụ bếp cũng đều là lính doanh hỏa đầu. Nguyên Tu dùng họ mấy năm nay, ai nấy đều đáng tin cậy.
hôm nay, bên ngoài nhà bếp, ánh đao lạnh lẽo, run như cầy sấy. Mười đao kề cổ, chỉ cần chút động tĩnh lạ, đầu sẽ lìa khỏi cổ.
Mộ Thanh đầu bước bếp. Mùi thơm của canh cừu phả mặt, nồi canh vẫn đang ninh lửa nhỏ, sủi bọt trắng đục sùng sục. Trên thớt đặt hai tảng sườn cừu sống. Mộ Thanh xách lên, : "Đây mới là sườn cừu”.
Nàng vẫy tay, một binh bước tới, tay xách một cái bọc vải đựng những dẻ sườn lấy từ thiên sảnh. Rút d.a.o giải phẫu , Mộ Thanh cắt một dẻ sườn cừu sống xuống một cách gọn gàng, lấy một dẻ sườn , với Nguyên Tu và các tướng lĩnh trong sân: "Sườn , cong hình cung, góc sườn nhỏ. Sườn cừu, thẳng, góc sườn lớn”.
Giữa trưa nắng gắt, hai dẻ sườn tay thiếu niên hiện rõ sự khác biệt, đ.â.m mắt đau nhói, dày cũng quặn thắt.
Thực , chẳng cần nàng so sánh, cũng thứ xách từ trong bếp là sườn cừu. Sườn đó còn sống, tẩm ướp nấu, mùi gây nồng nặc, chỉ kẻ mũi điếc mới ngửi đó là sườn cừu.
________________________________________