Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 129: Tướng quân khẩu vị nặng (3)
Cập nhật lúc: 2026-06-27 07:52:46
Lượt xem: 77
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trưa nay thiên sảnh chỉ mười , g.i.ế.c một con cừu là đủ. Một con cừu chỉ hai tảng sườn, thể nào một bên cong một bên thẳng . Sự khác biệt lớn đến thế, rõ ràng hai dẻ sườn thiếu niên cầm tay đến từ hai loài khác .
Dẻ sườn nướng mà họ ăn, kiếp thật sự là sườn ư?
Ngửi mùi canh cừu bay từ bếp, các tướng lĩnh chỉ thấy dày cuộn lên từng đợt, hận thể nôn sạch sành sanh thịt cừu ăn trong đời.
Lỗ Đại c.h.ử.i thề một tiếng, đá phăng tên đầu bếp Tây Bắc : "Mẹ kiếp. Dám dâng thịt cho lão t.ử ăn, lão t.ử băm vằm ”.
Hắn từng một cước giẫm c.h.ế.t tên thổ phỉ võ nghệ, huống chi là một gã đầu bếp? Cú đá Lỗ Đại nhắm n.g.ự.c mà chỉ đá vai, tên đầu bếp ngã ngửa , cánh tay vẹo vọ một cách kỳ dị, mặt cắt còn giọt máu.
"Thịt... thịt gì cơ? Lỗ Lỗ... Lỗ tướng quân...”.
Tên đầu bếp run như cầy sấy, vẻ mặt kinh hoàng khó hiểu, Lỗ Đại sang Nguyên Tu: "Đại... Đại tướng quân…”.
"Mẹ kiếp nhà ngươi. Còn dám chối? Hai tảng sườn cừu sống lù lù thớt động đến, thế ngươi nướng cái gì cho lão t.ử ăn?". Lỗ Đại nổi điên, giơ chân định đá tiếp.
Mộ Thanh kéo , : "Hắn dối, đó là thịt ”.
Lỗ Đại ngẩn , thu chân về, cau mày Mộ Thanh.
Phía một vị tướng hỏi: "Sao ngươi dối?".
Mộ Thanh đáp, biểu cảm của tên đầu bếp là , nhưng chuyện nàng định vạch trần. Nàng chỉ xổm xuống, chằm chằm tên đầu bếp hỏi: "Nói xem, tại sườn cừu tươi nướng cái khác? Ngươi rõ đó sườn cừu”.
Phía , Lỗ Đại với vị tướng : "Hắn gì thì là cái đó, lão Hải ngươi cứ tin . Ngươi thấy bản lĩnh của thằng nhóc , lão t.ử ở trong núi Thanh Châu tận mắt chứng kiến, chỉ xác ba tên tân binh mà suy đoán tính cách thằng nhãi Hô Diên Hạo sai một ly. Đến cả chuyện thằng nhãi đó mặc quần thủng đ.í.t hồi bé cũng . Lão t.ử dẫn vây bắt, đuổi kịp thằng nhãi đó, thấy đúng là Hô Diên Hạo thì lão t.ử phục sát đất”.
Vị tướng kinh ngạc. Chuyện trong quân đồn đại khắp nơi, nhưng vẫn thấy thần thánh quá, tận mắt thấy nên cứ nghĩ là lời đồn thổi phồng. Lỗ Đại là tính tình thẳng thắn, bộc trực, thèm hạ thấp khác cũng chẳng thèm bốc phét, lời xưa nay đều đáng tin. Người trong quân khiến tâm phục khẩu phục, ngoài Đại tướng quân thì từng ai khác. Hôm nay một tân binh mới nhập ngũ hai tháng, mới phong tướng thuyết phục?
Vẻ mặt các tướng lĩnh lập tức trở nên nghiêm túc. Nhìn bóng lưng thiếu niên xổm đất, sống lưng vẫn thẳng tắp, giữa sân gió cát mịt mù, bóng lưng tựa như cây trúc xanh kiên cường.
Lúc , tên đầu bếp lắp bắp: "Ta... ... đó... đó sườn cừu”.
"Không ”.
Mộ Thanh gật đầu, ánh mắt dần lạnh : "Rất , xem ngươi cho rằng khứu giác và thính giác của đều vấn đề”.
Nàng cầm dẻ sườn cừu cắt đất lên, đưa sát mũi tên đầu bếp: "Có mùi gì?".
Tên đầu bếp sững sờ. Mộ Thanh đợi trả lời, ném dẻ sườn lưng.
Phía vang lên tiếng rào rào né tránh.
Mộ Thanh thèm đầu , cũng chẳng quan tâm ném trúng ai, chỉ hỏi: "Làm phiền ngửi một cái, cho mùi gì”.
Phía vang lên tiếng hít hà, mặt mũi các tướng lĩnh xanh mét. Chiến trường g.i.ế.c địch vô , bao giờ thấy thịt sống kinh tởm như thế, ai mà thèm ngửi.
"Mùi gây”. Có lên tiếng.
Là Nguyên Tu.
"Ừm”.
Mộ Thanh vẫn đầu, chỉ chằm chằm tên đầu bếp: "Xem khứu giác của vấn đề, thì khứu giác của ngươi vấn đề . Đến mùi gây còn ngửi , ngươi đầu bếp, còn phủ Đại tướng quân đầu bếp?".
Tên đầu bếp mặt trắng bệch, đến đây thì mặt càng trắng như giấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-129-tuong-quan-khau-vi-nang-3.html.]
"Đương nhiên, ngươi thể ngươi cảm lạnh, ngạt mũi, ngửi thấy mùi. Vậy thì ngươi cho rằng thính giác của vấn đề, đến cả việc ngươi chuyện giọng mũi cũng ”. Mộ Thanh tiếp.
Tên đầu bếp thốt nên lời.
"Tề quân y đang ở đây, cần bắt mạch cho ngươi, xem ngươi cảm lạnh ?".
"Đầu bếp Tây Bắc chỉ ngươi, cần tìm một đến hỏi xem khi nướng sườn cừu, cần luộc qua sườn ?".
Mộ Thanh phòng tuyến tâm lý của tên đầu bếp sụp đổ từng chút một, dậy :
"Dẻ sườn đó mùi gây, ngươi rõ đó sườn cừu, nhưng khi chúng ăn mùi gây, chứng tỏ khi nướng ngươi bỏ nồi canh cừu luộc qua. Ngươi sợ mùi gây, ăn sẽ thấy vị đúng, nên mới bỏ canh cừu luộc. Ngươi chịu thật, thật cho ngươi , thứ ngươi bưng lên bàn hôm nay là sườn , nếu ngươi tưởng tại đao kề cổ ngươi? ngươi hợp tác, xem giúp ngươi ”.
Tên đầu bếp phút chốc ngớ : "Sườn sườn sườn... sườn ?".
"Đó... đó sườn heo ?". Tên đầu bếp run rẩy hỏi, ánh mắt sợ hãi và hoang mang.
Hắn cứ tưởng Đại tướng quân nếm vị sườn heo nướng chuẩn, trách tội lừa gạt nên mới phái binh đến trói , vì thế dám thừa nhận. ... nhưng... tại là sườn ? Đó là sườn heo mà.
Sườn heo?
Các tướng lĩnh . , sườn cừu thì chắc là sườn , cũng thể là sườn heo chứ.
"Tuyệt đối thể”.
Mộ Thanh : "Không tin các thể g.i.ế.c một con heo đến đây, so sánh tại chỗ cho các xem”.
Dứt lời, nàng để ý đến nghi vấn của các tướng lĩnh nữa, hỏi tên đầu bếp: "Nói xem, tại ngươi tưởng là sườn heo?".
Tên đầu bếp mặt đầy sợ hãi và hoang mang. Hắn vị tướng quân đó là sườn , nhưng nếu hôm nay thực sự nướng thịt cho Đại tướng quân và các vị tướng quân ăn, thì đó là tội c.h.ế.t. Nặng hơn nhiều so với tội lấy sườn heo giả sườn cừu.
Tính mạng ngàn cân treo sợi tóc, còn giấu giếm nữa thì đúng là thằng ngu.
"Vì... vì hôm đặt mua là thịt heo, hôm qua đưa đến, chú... chúng cứ tưởng là thịt heo...”.
Phủ Đại tướng quân xây dựng ở Tây Bắc nhiều năm, năm tòa thành trong quan đều là doanh trại quân Tây Bắc, thị trấn phía mới dân chúng. Thịt thà, rau củ đều do những dân đó đưa quan, do của doanh hỏa đầu đưa đến từng thành. Những đó đều lâu năm, từng xảy sai sót, ai mà nghĩ ? Ai thấy thịt mà nghĩ xem thịt .
Mộ Thanh lạnh lùng một lúc, : "Được , vấn đề nãy, tại dùng sườn heo giả sườn cừu?".
"Vì... vì... hôm qua thịt heo đưa đến nhiều quá, ăn thì phí... chỗ... chỗ sườn cừu còn tươi, để một ngày cũng chẳng . Ta tính là để tối hẵng ...”.
"Trong phủ quy định lượng rau thịt ?".
"Có... ...”.
"Vậy tại hôm qua đưa thừa?".
"Cái ...”. Tên đầu bếp đao kề cổ, dám đầu, chỉ dám liếc mắt sang bên cạnh.
Tên lính bếp quỳ bên cạnh cảm thấy lưỡi đao áp sát cổ, lạnh buốt thấu xương, cứa một cái là mạng tong. Hắn vội vàng với Nguyên Tu:
"Đại... Đại tướng quân, việc mua bán trong phủ là do quản, nhưng hôm chỉ đặt một gói thịt ba chỉ, một gói thịt nạc và một đôi chân giò, là Tiểu Trịnh đưa thịt đến đưa thừa”.
________________________________________