Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 130: Ghép xương

Cập nhật lúc: 2026-06-27 07:52:47
Lượt xem: 75

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Tại đưa thừa?". Mộ Thanh hỏi.

"Hắn dân đưa thịt tin Đại tướng quân dẹp yên hoạn phỉ, trong lòng vui mừng nên gửi thêm một ít. Chuyện ngày thường cũng , Đại tướng quân từng dặn, phàm là dân chúng gửi thêm thì thiếu tiền bạc của họ. Cho nên Tiểu Trịnh đưa thêm thịt đến, cũng nghĩ nhiều”.

" ”.

Tên đầu bếp tiếp lời: "Thịt nhiều quá, hôm qua ăn hết, bèn đem phần thừa muối mấy cái hũ, còn ít thịt dính xương, đúng lúc hôm nay Đại tướng quân đãi khách, tính là ăn luôn cho tiện, sườn cừu còn tươi, tối cũng ”.

Đại tướng quân ăn uống cầu kỳ, vốn tưởng các tướng quân đều là thô kệch, cũng chẳng phân biệt sườn cừu sườn heo, mà dù phân biệt cũng chẳng , chỉ là đồ ăn thôi mà, hạ độc . Hắn cũng chẳng ác ý gì, Đại tướng quân đối đãi với luôn thiện, chắc sẽ trách tội. Ai ngờ canh cừu còn bưng lên, binh sát khí đằng đằng ập tới. Lúc nãy sợ đến mức thầm nghĩ, nếu sống sót, tuyệt đối dám tự ý đoán mò ý Đại tướng quân nữa. cho một trăm cái đầu, cũng ngờ dẻ sườn heo bưng lên bàn biến thành sườn .

"Tiểu Trịnh đó chuyên đưa thực phẩm phủ ?". Mộ Thanh hỏi.

"Vâng, thuộc ngũ thứ sáu của doanh hỏa đầu trong quan thành, đưa hai ba năm nay ”. Đầu bếp đáp.

Ngay khi đầu bếp trả lời, Nguyên Tu lệnh cho binh: "Tìm ”.

Một đội binh lĩnh mệnh ngay.

Mộ Thanh hỏi tiếp: "Cái chân giò đưa hôm qua còn ?".

Tên đầu bếp sững , mặt trắng bệch thêm một tầng.

"Làm ăn hả?".

"Còn... còn một cái...”. Tên đầu bếp dám mặt Nguyên Tu.

Các tướng lĩnh hít sâu một , sắc mặt khó coi tột cùng. Còn một cái nghĩa là ăn mất một cái ?

Mặt Cố lão tướng quân xanh đến mức sắp nhỏ dầu, giận dữ quát: "Chuyện nhất định tra cho rõ ngọn ngành cho lão phu”.

"Tốt quá ”.

Lúc chỉ Mộ Thanh dám câu đó. Nàng về phía bếp: "Ở ?".

Tên đầu bếp binh kề đao cổ, dám cử động? Nguyên Tu hiệu cho binh, họ mới đồng loạt thu đao. Tên đầu bếp chẳng thấy nhẹ nhõm chút nào, ngược sống lưng lạnh toát mồ hôi, run rẩy mấy dậy nổi. Đứng lên thì bước thấp bước cao bếp, chỉ cái chân giò đang hầm trong chậu cạnh một cái nồi ở góc bếp.

Cái chân giò bóng loáng màu nâu đỏ, màu sắc hấp dẫn. Mộ Thanh cầm lên xem xét, hỏi: "Mấy hũ thịt muối ?".

Đầu bếp dám , run rẩy chỉ ba cái hũ lớn đặt ở góc trong cùng. Mộ Thanh tới mở , một mùi tương thơm phức bay lên. Nàng vớt xem, đều là những tảng thịt lớn, xương.

"Thịt ?". Phía bỗng vang lên tiếng Nguyên Tu, bớt vài phần sảng khoái thiện, thêm vài phần trầm lắng.

"Không ”.

Mộ Thanh thật: "Không xương, thịt và thịt heo cũng gần như , nhưng cái chân giò thì nghi ngờ gì nữa, là một phần thi thể”.

Không khí trong ngoài sân bỗng chốc càng thêm c.h.ế.t chóc, chỉ tiếng gió quét qua tường viện rít lên từng hồi.

Mộ Thanh dậy, quan tâm đến ba cái hũ vô dụng đối với vụ án nữa. Lòng bàn tay lật một cái, cầm d.a.o giải phẫu, nàng lóc thịt cái chân giò đang hầm trong chậu một cách gọn gàng, cầm khúc xương vẫn còn dính chút gân sống đến bên nồi canh cừu, giơ tay ném tọt khúc xương .

Bõm.

"Làm để gì?".

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-130-ghep-xuong.html.]

Nguyên Tu từ phía tới, giọng vẫn trầm như thế, dường như chuyện ảnh hưởng gì đến .

"Luộc xương. Gân thịt nấu mềm nhũn mới dễ lóc sạch”.

Mộ Thanh chằm chằm nồi, thấy một cái đầu cừu đang trong đó, xung quanh là lòng cừu và xương thịt.

Lóc sạch? Để gì?

Nguyên Tu Mộ Thanh. Thiếu niên lưng về phía , trong nồi, thuận tay cầm cái muôi lớn múc từng miếng xương thịt trong nồi lên xem.

Từ lúc sự việc phát giác ở thiên sảnh, nàng như biến thành một khác. Hắn cứ tưởng nàng tính tình lạnh lùng xa cách, hôm nay mới phát hiện sự sắc sảo và tập trung của nàng, dường như ai thể khiến ánh mắt nàng rời khỏi việc .

Từ lúc bếp, nàng chỉ những liên quan đến vụ việc, liên quan nàng đến liếc mắt cũng lười.

Lúc , Mộ Thanh vớt mấy miếng xương thịt , đầu ngón tay bóc thử lớp thịt mềm nhũn bên .

Ngón tay thiếu niên thon dài trắng muốt như ngọc, giống bàn tay thô kệch của nam t.ử trong quân. Thịt trong muôi bốc khói nghi ngút tay nàng mờ đôi chút, đầu ngón tay nóng đỏ lên, nhưng nàng vẫn chăm chú lật xem.

Lông mày Nguyên Tu bất giác nhíu , sự nghi hoặc trong mắt đầu ngón tay đỏ ửng cướp mất, giọng trầm xuống vài phần, hỏi: "Tại lóc sạch?".

"Ghép xương”.

Mộ Thanh đáp: "Vụ án tra tiếp thì cần c.h.ế.t là ai. Chỉ khi c.h.ế.t là ai mới dễ suy đoán hung thủ là ai, mục đích gì. Đây là vụ án g.i.ế.c p.h.â.n x.á.c thông thường. Nếu chỉ là mâu thuẫn giữa các tướng sĩ trong quân, lỡ tay g.i.ế.c cố ý g.i.ế.c , khi g.i.ế.c đều nên chôn xác phi tang, đó mới là tâm lý bình thường. Đương nhiên, cũng kẻ sợ xác chôn phát hiện nên nghĩ đến việc nấu xác. hung thủ gan quá lớn, dám đưa thịt đến phủ Tướng quân. Đây tâm lý tội phạm bình thường, cần xem xương của c.h.ế.t mới thể đưa suy đoán tiếp theo”.

Điểm Nguyên Tu cũng hiểu, hung thủ nhắm , nếu thì g.i.ế.c xong chôn , dù đưa các phần t.h.i t.h.ể đến doanh hỏa đầu cũng nên đưa đến chỗ .

Người thường tuyệt đối dám chuyện .

"Những thứ đều là xương ?". Nguyên Tu trong nồi hỏi.

"Rõ ràng là ”. Mộ Thanh ngước mắt tên đầu bếp.

Tên đầu bếp nuốt nước bọt cái ực: "Có... xương cừu, lòng cừu, còn... còn cái hôm qua…”.

Hắn hết, Mộ Thanh lộ vẻ "quả nhiên là thế".

Lông mày Nguyên Tu nhíu chặt: "Như thì ghép thế nào?".

Những mảnh xương đều chặt thành từng khúc, nồi nếu là xương , nàng ghép xương thấy khó tin , huống chi còn lẫn cả xương cừu?

"Không , chỉ là tăng thêm chút độ khó cho trò chơi ghép hình thôi”.

Mộ Thanh đặt cái muôi trong tay xuống: "Mấy miếng nhỏ hầm cũng tàm tạm , thể vớt . Làm phiền mang tới đây một cái chậu”.

Tên đầu bếp run rẩy. Bên cạnh Mộ Thanh bỗng một cánh tay vươn . Bàn tay nam t.ử với những khớp xương rõ ràng, thể thấy vết chai do luyện võ quanh năm, nhưng bất ngờ là thấy thô ráp, ngược cảm thấy kiên định mạnh mẽ.

Mộ Thanh nương theo cái chậu trong tay Nguyên Tu, vớt những miếng xương thịt nhỏ trong nồi : "Nước lạnh hạ nhiệt”.

Nàng sai bảo một cách hiển nhiên. Nguyên Tu bưng chậu múc nước. Đám tướng lĩnh trong sân đến trố mắt: Đại tướng quân phi ngựa sa trường, vũ bất phàm, đôi tay giương nỏ thần, múa thương sắt đang bưng chậu.

Trong lúc các tướng lĩnh còn đang ngây , Nguyên Tu múc nước bưng chậu . Chỉ thấy nam t.ử mặc bộ kỵ trang đen tuyền, dáng rắn rỏi cao lớn, ngoài sân nắng gắt chói chang nhưng phong thái của nam t.ử tựa như dải ngân hà tĩnh lặng, vũ thâm trầm, tay bưng cái chậu rửa rau, bên cạnh một viên tiểu tướng, trông chẳng khác gì một tên binh.

 

Loading...