Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 131: Hài cốt biết nói (1)
Cập nhật lúc: 2026-06-27 07:52:48
Lượt xem: 75
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mộ Thanh nam t.ử , cũng chẳng cái chậu, chỉ ngẩng đầu sân hỏi: "Mấy giờ ?".
Lỗ Đại trời đáp: "Giờ Ngọ , mặt trời lên đến đỉnh đầu. Hỏi chi ?".
"Đói”.
Mộ Thanh đáp gọn lỏn. Nàng ăn cơm xưa nay luôn đúng giờ, đây là thói quen từ kiếp . Giờ trong quân, thao luyện vất vả nên càng dễ đói, nàng bao giờ để bụng đói mà việc, đó là nguyên tắc.
Lỗ Đại cứ tưởng nàng yêu cầu gì cao siêu, xong câu , mặt mũi lập tức xanh mét.
Chỉ thấy Mộ Thanh , cầm dẻ sườn cừu sống thớt đưa cho đầu bếp: "Nướng , đa tạ”.
Tên đầu bếp theo bản năng đưa tay đỡ, nhưng tay run cầm vững, "bộp" một tiếng, dẻ sườn rơi xuống đất.
Mộ Thanh cau mày: "Không tội. Ngươi tuy tội lừa dối, nhưng tội đáng c.h.ế.t, nghĩ Đại tướng quân sẽ g.i.ế.c ngươi . Cho nên, hồn vía và sức lực của ngươi thể về với cơ thể ?".
Tên đầu bếp ngây như phỗng, lời nào.
Mộ Thanh nhặt dẻ sườn còn thớt đưa cho : "Cầm cho chắc, đừng để rơi nữa”.
Tên đầu bếp ôm chặt dẻ sườn, dám rơi, nhưng hai mắt vẫn trân trân Mộ Thanh: "Tướng... tướng quân, ngài... ngài thực sự ăn ?".
Vị tướng quân từng gặp mặt, yến tiệc trưa nay Đại tướng quân mở là để chúc mừng Anh Duệ Trung Lang tướng Chu tướng quân thụ phong. Vị tiểu tướng quân chắc là Anh Duệ tướng quân thần thánh đồn đại ?
Nhìn tuổi đời còn trẻ, mà... khẩu vị nặng thế .
"Khụ”.
Trong bếp bỗng vang lên tiếng ho khẽ của Nguyên Tu. Nam t.ử cúi đầu, khóe miệng thấp thoáng nét , khi ngước mắt lên, vẻ u ám giữa hai lông mày dường như tan biến vài phần, ánh mắt sáng lên, lệnh cho tên đầu bếp: "Nướng cho ”.
Đầu bếp nhận lệnh của Nguyên Tu, dám chậm trễ, ôm dẻ sườn lảo đảo nướng.
Mộ Thanh đón lấy cái chậu, bệt xuống ngạch cửa nhà bếp, cầm d.a.o giải phẫu bắt đầu lóc thịt.
Khi sườn cừu nướng xong, Mộ Thanh cũng lóc sạch thịt khỏi xương trong chậu.
Đầu bếp bưng cái đĩa lớn, lúng túng đặt .
"Để xuống đất”.
Mộ Thanh dặn dò một câu, sang với binh của Nguyên Tu trong sân: "Làm phiền lấy giúp một tấm vải trắng”.
Tên binh lệnh ngay.
Mộ Thanh cúi đầu, thấy trong cái đĩa lớn đặt cạnh ngạch cửa, hai dẻ sườn cừu đều nướng chín vàng, bèn với các tướng lĩnh ở cửa: "Vị nào ăn thì tự nhiên”.
Các tướng lĩnh dẻ sườn nướng, mặt ai nấy xanh như tàu lá chuối. Họ trơ mắt Mộ Thanh cầm một dẻ sườn vàng óng, mặt biến sắc bắt đầu ăn ngon lành, trong khi ngay mặt nàng là một đống xương trắng hếu và một đống thịt vụn chẳng là thịt cừu thịt .
Nàng bình thản ăn hết một dẻ sườn ngay đống thịt đó, cầm dẻ sườn thứ hai dậy, ăn kiểm tra những khối xương thịt lớn hơn đang hầm trong nồi.
Đến kẻ thô kệch như Lỗ Đại cảnh cũng chịu nổi, chỉ câm nín.
"Ha ha”.
lúc , một tiếng vang lên. Nguyên Tu xuống ngạch cửa, cũng cầm lấy một dẻ sườn nướng, hỏi: "Thầy ăn ?".
Gương mặt già nua của Cố Càn xanh mét, ông phất tay áo lưng : "Lão phu ăn”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-131-hai-cot-biet-noi-1.html.]
Nguyên Tu lớn một tiếng, vẻ trầm uất mặt tan biến sạch sẽ, đó là sự sảng khoái. Hắn c.ắ.n một miếng thịt sườn lớn, khen: "Ừm. Đây mới đúng là sườn cừu”.
Lúc , tên binh mang vải trắng về.
Mộ Thanh bước : "Trải đất”.
Tấm vải trắng khá rộng, đủ cho hai , trải ngay bậc thềm đá cửa bếp. Mộ Thanh ăn xong dẻ sườn tay, rửa tay sạch sẽ, xuống bậc thềm, bắt đầu phân loại xương.
Đầu bếp và lính tráng trong bếp giải sang một bên. Cố lão tướng quân và Lỗ Đại dẫn đầu các tướng lĩnh vây quanh. Giữa trưa nắng gắt chiếu thẳng đỉnh đầu, nhưng chẳng ai thấy nóng, bộ tâm trí đều dồn những mảnh xương trắng trong tay thiếu niên. Chỉ thấy thiếu niên nhặt từng mảnh xương vụn lóc sạch thịt từ trong chậu lên, ngắm nghía vài , sờ nắn vài cái, đống xương vụn trong chậu dần dần chia thành nhiều đống nhỏ.
Nguyên Tu ngạch cửa bóng lưng thiếu niên, các tướng lĩnh trong sân chăm chú theo dõi từng động tác của nàng. Trong sân tĩnh lặng như tờ. Chỉ chừng một khắc , xương vụn trong chậu phân loại xong xuôi. Sau đó thiếu niên : "Làm phiền mang đống ”.
Tên binh chạy vặt ngẩn , bước tới ôm đống xương vụn nhiều nhất vải trắng lên, nhưng để , bèn hỏi: "Ơ, mang ?".
"Vứt ”. Mộ Thanh đầu cũng ngẩng lên.
Nàng , kẻ ngốc cũng hiểu những mảnh xương là đồ bỏ , nghĩa là: đây là xương cừu.
Thế nhưng, các tướng lĩnh đống xương mặt Mộ Thanh, đống xương trong lòng tên binh, trán ai nấy nổi đầy dấu hỏi chấm – Mẹ kiếp, mà phân biệt ? Trông cái nào chẳng giống cái nào?
Hơn nữa, nếu phần còn đều là xương , tại chia thành nhiều đống nhỏ như ?
"Làm ngươi đó là xương cừu?".
Chợt tiếng hỏi vọng tới từ bên cạnh Cố lão tướng quân. Lỗ Đại đầu , thấy Tề Hạ đang cau mày chằm chằm đống xương vụn đất.
Mộ Thanh đáp, dậy bếp, vớt nốt những miếng xương thịt còn trong nồi , nhúng qua nước lạnh bưng ngoài, xuống bậc thềm, cúi đầu lóc thịt.
Sự im lặng của nàng khiến sắc mặt Tề Hạ phủ một lớp sương lạnh. Hắn định nổi giận thì thấy Mộ Thanh giơ tay lên, đưa một mảnh xương vụn lóc sạch ánh nắng soi kỹ, :
"Người thẳng bằng hai chân, thú bằng bốn chân, xương cốt từ đầu đến chân đều sự khác biệt. Đây là một đốt sống, tuy mất một góc, nhưng rõ ràng lỗ đốt sống khá lớn, đường kính ngang lớn hơn đường kính dọc, diện khớp và mỏm khớp phát triển – Xương ”.
Mộ Thanh đặt mảnh xương đó lên vải trắng, lục lọi trong chậu, chọn một mảnh xương khác, lóc thịt sạch sẽ gọn gàng, đặt lên vải trắng.
"Đây mới là xương thú, cũng là đốt sống, nhưng so với mảnh , đặc điểm trái ngược”.
Ánh mắt Tề Hạ lập tức dán chặt mảnh xương đó, mảnh xương ban nãy. Còn kịp rõ thì Mộ Thanh lóc xong một mảnh xương vụn khác. Mảnh khá dài, trông như chặt đứt, chỉ còn một đoạn. Nàng vẫn dứt khoát đặt nó một trong những đống xương :
"Xương ức. Người thẳng, chi linh hoạt, cán ức phát triển, khớp ức đòn và khớp sườn ức thứ nhất đặc thù, xương thú những đặc điểm ”.
Nói xong, nàng bưng một khối xương nguyên vẹn khá lớn. Khối thậm chí cần lóc thịt, nàng ném thẳng sang phía xương thú: "Xương chậu hẹp và dài, góc cung mu nhỏ, sự khác biệt giới tính rõ ràng – Xương thú”.
Tốc độ phân loại xương của thiếu niên nhanh, thời gian lóc thịt ngược còn lâu hơn thời gian phân loại. Nàng cẩn thận từng chút một để hỏng những mảnh xương vụn, những mảnh nhỏ xoay tròn đầu ngón tay nàng, tựa như đang nâng niu món bảo vật quý giá.
Nguyên Tu phía Mộ Thanh, ngón tay thiếu niên. Nắng gắt chiếu lên đầu ngón tay hồng hồng dính những giọt nước, ánh nắng như xuyên qua da thịt, khiến đầu ngón tay mềm mại như ngọc.
Nam t.ử dần cau mày, đáy mắt nhuốm vẻ ngờ vực, vài phần thất thần.
Ánh mắt các tướng lĩnh lên xuống theo ngón tay thiếu niên, tâm trạng cũng như treo đầu ngón tay , hoa cả mắt, nín cả thở.
"Thế còn những mảnh vỡ vụn thì ? Làm mà ?".
Tề Hạ rốt cuộc vẫn là quân y, tỉ mỉ hơn đám võ tướng thô kệch. Có những mảnh xương vụn rõ ràng chặt đến còn hình thù, khó nhận là bộ phận nào, mà nàng vẫn nhanh chóng phân loại .
________________________________________