Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 132: Hài cốt biết nói (2)

Cập nhật lúc: 2026-06-27 07:52:49
Lượt xem: 67

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Kinh nghiệm”.

Mộ Thanh đặt một mảnh xương vụn trong tay đống xương : "Nếu ngươi một việc suốt hơn mười năm, ngươi cũng sẽ ”.

Kinh nghiệm hai kiếp cộng của nàng cũng hơn hai mươi năm .

Am hiểu kích thước, hình dáng và xúc cảm của xương là bài học bắt buộc của ngành nhân chủng học pháp y. Quá trình nghiên cứu đường tắt, chỉ ngày qua ngày đối diện với xương cốt của các chủng tộc , ngừng rèn luyện nhãn lực và xúc giác, cho đến khi cầm tay thể cảm nhận trọng lượng, kết cấu vi diệu của nó.

Khi nàng du học, giáo sư William môn nhân chủng học thích dùng một phương pháp gọi là "kiểm tra hộp đen" để hành hạ sinh viên. Nghe phương pháp bắt nguồn từ giáo sư Bill Bass nổi tiếng: đặt một mảnh xương hộp đen, sinh viên sờ và chỉ dựa xúc giác để đó là xương bộ phận nào. Nếu hôm nào tâm trạng giáo sư , thứ họ sờ sẽ là mảnh vỡ của một bộ phận xương nào đó. Phương pháp kiểm tra tuy tàn khốc vô nhân đạo, nhưng cũng luyện nhiều tinh .

Lại một chậu xương vụn nữa phân loại xong, Mộ Thanh bếp bưng thêm một chậu nữa. Cái chân giò là thứ cuối cùng vớt . Sau khi phân loại xong bộ xương vụn, tấm vải trắng chừng hơn trăm mảnh xương .

Mộ Thanh dậy, bước xuống bậc thềm, đến đầu đối diện của tấm vải trắng, xổm xuống, bắt đầu ghép xương.

Xương vụn phân loại, việc ghép xương bây giờ giống như trò chơi ghép hình, chỉ cần thời gian và sự kiên nhẫn.

Trong xương vụn hộp sọ và bàn tay, bàn chân, bởi vì những bộ phận quá dễ nhận là xác nên hung thủ gửi đến. Những bộ phận còn là hai cánh tay, xương sườn, cột sống, xương chậu và hai chân. Với kinh nghiệm của Mộ Thanh, nàng cần vẽ phác thảo khu vực các bộ phận mà bắt tay ghép ngay.

Không ai lên tiếng, Tề Hạ chỉ dán mắt đôi tay Mộ Thanh, nàng khéo léo ghép những mảnh xương vụn thành hình, đáy mắt dần hiện lên vẻ kinh ngạc.

Hắn hiểu tại lúc phân loại nàng chia xương thành nhiều đống nhỏ. Nàng chia xương theo từng bộ phận để thuận tiện cho việc ghép xương lúc .

Nghĩa là, lúc nãy khi phân loại xương, nàng cùng lúc thành hai việc: chỉ phân biệt xương cừu và xương , mà còn phân loại luôn những mảnh xương vụn đó thuộc bộ phận nào.

Hắn là quân y, tự nhận y thuật cao minh, cứu sống vô , ai hiểu rõ về thương tích, sống c.h.ế.t hơn y giả, nhưng những việc Mộ Thanh đang mắt từng thấy bao giờ, cứ như một lĩnh vực mới lạ.

Những dẻ sườn là thứ bưng lên bàn tiệc trưa nay, nguyên vẹn nhất, cần ghép, chỉ cần sắp xếp theo thứ tự. ngay cả thứ tự sắp xếp xương sườn đơn giản , đối với Tề Hạ cũng là điều từng thấy. Thiếu niên chằm chằm bức tranh ghép xương , trong ánh mắt chứa đựng nhiều điều hơn hẳn đám tướng lĩnh đang mặt.

Rất nhanh, Mộ Thanh ghép xong cánh tay trái của bộ hài cốt. Ngay khi nàng định ghép chân trái, đội binh doanh hỏa đầu bắt .

Tên binh dẫn đầu sắc mặt khá trầm trọng, Nguyên Tu sắc mặt thì nét mặt cũng trầm xuống vài phần.

"Báo Đại tướng quân. Mấy mạt tướng đến ngũ thứ sáu của doanh hỏa đầu tìm Tiểu Trịnh nhưng thấy . Hỏi Diêu Đô úy của doanh hỏa đầu, Diêu Đô úy hôm nay trốn , thấy mặt mũi, cũng đang cho tìm”.

"Cái gì?".

Lỗ Đại liền nổi giận: "Chắc chắn là tên . Nếu chuyện trùng hợp thế, chiều qua thịt đưa đến phủ Đại tướng quân, hôm nay biến mất”.

Các tướng lĩnh đều lộ vẻ giận dữ.

Cố lão tướng quân lệnh: "Tìm cho lão phu. Quan thành quân lệnh thì nội bất xuất ngoại bất nhập, còn thể mọc cánh bay ? Đào ba tấc đất cũng tìm cho ”.

"Rõ”. Tên binh đáp.

Một vị tướng : "Đã kẻ khả nghi, mạt tướng cũng về doanh phòng phái tìm, tin là lôi cái thằng ranh con ”.

Cố lão tướng quân sầm mặt gật đầu, Nguyên Tu cũng : "Đi ”.

Các tướng sĩ nhận lệnh, đang định rời thì bỗng một giọng vang lên.

"Đào ba tấc đất cũng , nhưng đừng tìm nguyên vẹn, hãy tìm đầu lâu và tay chân”.

Nguyên Tu khẽ sững sờ, cùng các tướng lĩnh theo hướng giọng . Người lên tiếng chính là Mộ Thanh, nàng vẫn xổm đất, đầu , tiếp tục ghép xương.

Trong sân hỗn loạn, khí nóng nảy, sặc mùi c.h.ế.t chóc, duy chỉ thiếu niên là lạc lõng giữa bầu khí . Thân hình đang xổm của nàng trông thật nhỏ bé, đơn bạc giữa đám tướng lĩnh to cao lực lưỡng, nhưng thể nào xem nhẹ.

"Ngươi phát hiện điều gì ?".

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-132-hai-cot-biet-noi-2.html.]

Nguyên Tu hỏi, nhưng trong mắt ánh lên tia sáng, rõ ràng dựa lời Mộ Thanh , đoán phần nào.

Mộ Thanh đáp, đầu tên lính phụ trách đưa rau thịt phủ trong bếp, hỏi:

"Tiểu Trịnh hai mươi tuổi, cao từ năm thước bốn tấc đến năm thước sáu tấc. Hai, ba năm ngã ngựa, gãy cánh tay trái, cẳng chân trái, vết thương lành nhưng chân thọt nên mới chuyển sang doanh hỏa đầu. Hắn từng lập quân công, doanh hỏa đầu khá chiếu cố nên mới giao cho việc đưa thực phẩm đến phủ Đại tướng quân”.

Tên lính ngớ , các tướng lĩnh đồng loạt chằm chằm , chỉ há hốc mồm ngây đó.

"Mẹ kiếp. Có , mau”. Lỗ Đại sốt ruột quát.

"Phải. Phải”.

Tên lính sợ đến run bắn, vội vàng gật đầu: "Tiểu... Tiểu Trịnh từng với , hai mươi tuổi, ước chừng... cao bằng ”.

Tên lính binh áp giải một bên, cao năm thước bốn năm tấc.

"Tiểu Trịnh vốn là kỵ binh, hơn ba năm đ.á.n.h với Hồ, ngã ngựa gãy tay chân, dưỡng thương xong thì thọt, cưỡi ngựa nữa nên chuyển sang doanh hỏa đầu. Nghe trận đó g.i.ế.c một tiểu tướng Hồ, lập công lớn. Diêu Đô úy doanh hỏa đầu coi trọng , trong phủ cũng tin tưởng những lính từng lập công như thế, nên mới giao việc đưa thực phẩm cho ”.

Tên lính Mộ Thanh, vẻ mặt đầy kinh hãi.

Kinh hãi kém là cả sân đầy tướng lĩnh.

"Làm ngươi ?". Nguyên Tu hỏi.

Hắn là chủ nhân phủ Đại tướng quân mà những chuyện còn .

"Hắn cho ”.

Mộ Thanh buông một câu đầu đuôi, chỉ tay bộ xương trắng ghép xong đất.

Các tướng lĩnh đồng loạt bộ xương trắng.

Chỉ Mộ Thanh : "Không cần tìm sống nữa, tìm đầu lâu và tay chân là đủ . Hắn, chính là Tiểu Trịnh”.

"Hắn...”. Lỗ Đại cũng ngây một lúc.

Làm Mộ Thanh là Tiểu Trịnh? Làm nhiều chuyện về Tiểu Trịnh như ? Đó là câu hỏi trong lòng . bao nhiêu câu hỏi cũng bằng cảm giác ớn lạnh sống lưng khi bộ xương đất chính là Tiểu Trịnh.

Nếu phanh thây đất là Tiểu Trịnh, kẻ chiều hôm qua đến là ai?

Một c.h.ế.t, tự đem thịt của đến phủ Đại tướng quân?

Giữa trưa nắng gắt, gió cuốn bụi vàng, ý nghĩ chỉ khiến lạnh toát cả mắt cá chân.

Chinh chiến sa trường, g.i.ế.c , trong lòng võ tướng vốn sợ quỷ thần, nhưng vụ án quá kỳ quặc. Tưởng là hung thủ, hóa là nạn nhân, còn "tự " đưa t.h.i t.h.ể đến phủ Đại tướng quân, qua thôi thấy quỷ dị tột cùng.

"Nhớ cho kỹ xem, ngươi gặp hôm qua, cũng cao bằng ngươi ?". Mộ Thanh hỏi.

Tên lính ngẩn một lúc, ngẫm nghĩ hồi lâu, lông mày dần nhíu :

"Tướng quân hỏi thì để ý... Người đó cao hơn . Hôm đó, ngoài giúp chuyển thịt từ xe ngựa xuống, cạnh chuyện thấy chút lạ lẫm, nhưng là lạ ở . Giờ nghĩ , hôm đó chuyện với ngước lên, cao hơn ”.

________________________________________

 

Loading...