Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 136: Tướng quân? (1)

Cập nhật lúc: 2026-06-27 07:52:54
Lượt xem: 79

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Hắn g.i.ế.c tân binh, vì tân binh bộ đóng quân trong thành Thạch Quan, quân lệnh khỏi thành. Hắn hiện giờ ở trong thành Gia Lan, kẻ g.i.ế.c chắc chắn là tinh binh Tây Bắc theo tân binh đến quan thành. Những tinh binh thuộc trướng Lỗ tướng quân, để Lỗ tướng quân tra xem đêm hôm ai mất tích là ngay. Hô Diên Hạo dịch dung thành Tiểu Trịnh thì bắt buộc vứt bỏ phận đó. Thân phận sẽ bỏ quá lâu, vì mất tích quá lâu chắc chắn sẽ báo lên chỗ Lỗ tướng quân, nếu trong quân vì thế mà nghiêm tra sẽ bất lợi cho Hô Diên Hạo. Tiểu Trịnh chiều hôm qua chính là Hô Diên Hạo, Hô Diên Hạo cực thích g.i.ế.c ban đêm, cho nên thời gian Tiểu Trịnh g.i.ế.c hẳn là đêm hôm , thì trong doanh trại Lỗ tướng quân chắc chắn mất tích đêm hôm ”.

"Điều là, Hô Diên Hạo tàn bạo, khát máu, hơn một tháng nay ẩn nấp trong quân từng g.i.ế.c , nhịn quá lâu , khi nào mới xuất quan, quen với sự yên bình nên tìm chút tiết mục ngẫu hứng. Đêm hôm là Tiểu Trịnh, đêm qua là Đào Tử, theo mô thức gây án của , đêm nay vẫn sẽ g.i.ế.c . Hôm nay phận bại lộ, sẽ dùng phận Đào T.ử nữa, tìm con mồi mới mới thể ẩn nấp tiếp. thành Gia Lan mười vạn đại quân, sẽ g.i.ế.c ai thì thể . Tìm một Hô Diên Hạo dịch dung chẳng khác nào mò kim đáy bể, tìm chỉ cách thả khỏi thành”.

Trong quân gian tế, Mộ Thanh những tướng lĩnh mặt hôm nay liệu đáng tin hết , nên kế sách bắt Hô Diên Hạo nàng mới công khai. Hô Diên Hạo quá xảo quyệt, nếu để đ.á.n.h thì bắt sẽ khó. Hắn ở trong quân chẳng khác nào một quả b.o.m nổ chậm, chi bằng thả ngoài quan ải, giải quyết ở bên ngoài.

Kế cần giữ bí mật, càng ít càng .

Còn về việc thả Hô Diên Hạo xuất quan như thế nào, đó là việc của Nguyên Tu. Mộ Thanh cảm thấy công việc của nàng đến đây là thể kết thúc .

Nguyên Tu im lặng xong, tâm trạng tuy nặng nề, nhưng khi Mộ Thanh, luôn thu sát ý của một vị tướng, nhạt :

"Cái tính mê cờ b.ạ.c của Lỗ Đại mãi sửa , vì thế mà và Cố lão tướng quân phạt bao nhiêu . đúng một , nếu nhờ vụ cá cược ở thành Biện Hà thì cũng quen tên nhóc nhà ngươi, trong quân thiếu mất một nhân tài ”.

Mộ Thanh gì. Vụ án xong , nàng trầm mặc.

Nguyên Tu cũng để ý, chỉ : "Trong thành xảy chuyện, cổng thành phong tỏa, đêm nay ngươi cứ nghỉ trong phủ ”.

Nguyên Tu bảo Mộ Thanh đêm nay ngủ phủ Đại tướng quân. Mộ Thanh nghĩ, để đề phòng Hô Diên Hạo chạy trốn sang thành Hiệp Quan, cổng thành sẽ đóng vài ngày, lẽ nàng cần ở phủ Đại tướng quân mấy hôm.

Đã thì cứ yên tâm ở thôi.

Phủ Đại tướng quân lập linh đường, hai cỗ quan tài lớn lặng lẽ. Một bộ hài cốt thiếu đầu và tay chân, cùng hai cỗ quan tài trống . Vải trắng tiêu điều giữa trời xanh, linh đường vắng lặng, đến viếng. Nguyên Tu hạ lệnh tìm kiếm thi cốt của Tiểu Trịnh và Đào T.ử . Còn tinh binh c.h.ế.t trong quân của Lỗ Đại, xương cốt bỏ đường từ Tây Bắc đến biên quan, cát vàng chôn vùi sói hoang gặm nhấm, lẽ vĩnh viễn tìm thấy nữa.

Mười vạn quân Tây Bắc ở thành Gia Lan tin Hô Diên Hạo trộn thành, còn g.i.ế.c hai tướng sĩ trong quân, lập tức quân tình phẫn nộ. Trong quan thành, ngày hôm đó vạn quân lục soát, cát vàng giẫm đạp bay đầy trời. Mộ Thanh trong sân phủ Đại tướng quân ngửa đầu xa, cát vàng tràn qua tường, cay mắt .

Cảnh tượng cát vàng đầy thành đến đêm vẫn còn, ánh trăng cũng che khuất, mờ mịt như sương.

Mộ Thanh ở phòng khách, viện độc lập. Trong sân, một cây cổ thụ chọc trời xé vụn ánh trăng mờ ảo. Trong thành vẫn ồn ào, nàng ngủ bèn khỏi phòng, đến bên bàn đá gốc cây. Ánh trăng loang lổ rơi bàn, Mộ Thanh đưa tay quệt một cái, đầu ngón tay dính một lớp bụi vàng. Nàng lập tức cảm thấy ngoài là một quyết định ngu ngốc, bèn dậy về phòng.

Mở cửa, nhà, khi đóng cửa, nàng bỗng cảm giác trời .

Lòng Mộ Thanh chấn động, ngước mắt lên. Chỉ thấy mái nhà phía xa, ánh trăng mờ ảo, một một , cầm bầu rượu, ngửa đầu uống. Tóc đen theo gió che khuất ánh trăng, lưng về phía đại mạc quan san, mặt hướng về phía trường giang trong quan. Gió vàng hiu hắt, nọ mái nhà, lưng với trăng uống một , hào khí mênh mang.

Đêm tối thấy mây núi, nhưng tựa như chợt thấy giao long trong mây.

Người nọ uống một ngụm lớn, đặt bầu rượu xuống, đầu . Khoảng cách hai bên khá xa nhưng ánh mắt vẫn chuẩn xác rơi nàng. Ngay đó dường như thấy với nàng một cái, giơ tay vẫy vẫy.

Mộ Thanh đành ngoài nữa. Chiều nay khi đến phòng khách, tên binh đưa nàng tới từng dặn dò khi trời tối tùy ý trong phủ. Nàng vốn thích dạo trong phủ khác, cũng phủ Đại tướng quân là trọng địa quân sự, trong phủ thể trận pháp cơ quan, nên từ khi đến phòng khách nàng vẫn khỏi viện. Lúc ngoài là đêm khuya, Nguyên Tu đỉnh đình Tướng Quân phía , Mộ Thanh theo đường cũ đến đó gặp trận pháp gì.

Chưa đến đình Tướng Quân Nguyên Tu hỏi nàng: "Lên ?".

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-136-tuong-quan-1.html.]

Mộ Thanh dừng cách đình mười bước, lạnh lùng đáp.

Nàng khinh công, đình cũng thang, hiển nhiên là nàng lên .

Câu hỏi kiểu , nàng cảm thấy cần thiết trả lời.

Nguyên Tu , cầm bầu rượu tung nhảy xuống. Dưới ánh trăng chỉ thấy một cơn gió đen cuốn qua, trong đình. Hắn hất vạt áo đen xuống, tay lớn vẫy gọi: "Vào đây ”.

Mộ Thanh bước , thấy ánh trăng chiếu trong đình, ghế đá xanh phủ một lớp bụi vàng. Nàng bèn vén vạt áo phủi phủi mới xuống.

Nguyên Tu thấy trêu nàng: "Nam nhi trong quân câu nệ tiểu tiết, chút bùn vàng mà cũng chê. Sau đại mạc thì thế nào?".

Lúc nghiệm thi thấy chê, giờ bày đặt ưa sạch sẽ, cái thằng nhóc .

Mộ Thanh tiếp lời. Tuy quen lâu nhưng tính tình của nàng Nguyên Tu cũng nắm đôi chút, ai tiếp lời vẫn tự nhiên như thường. Tay áo rũ xuống, lòng bàn tay lật một cái bát rượu, rót đầy đẩy về phía Mộ Thanh.

Ánh mắt Mộ Thanh rơi bát rượu: "Ta hứng thú uống nước bùn vàng”.

Nguyên Tu nhướng mày: "Sao ngươi là nước?".

Thiếu niên đối diện, ánh trăng chiếu trong bát, sóng nước trong veo lay động hàng mày khóe mắ. Đôi mắt càng thêm lạnh lùng, như thể thấu tâm can khác:

"Tóc, tay áo, vạt áo của Đại tướng quân đều cho thấy ngài đang ở hướng đầu gió, mạt tướng ở hướng cuối gió. Bát ở mặt mạt tướng hai thước, phạm vi khứu giác của con là trong vòng ba trượng. Nếu ngửi , thì mũi , mà là rượu của Đại tướng quân ”.

Nguyên Tu ngẩn , dở dở : "Chỉ là một bát nước thôi mà, lắm đạo lý thế. Tiểu t.ử nhà ngươi, quá cổ hủ, vô vị”.

Mộ Thanh lạnh mặt: "Là Đại tướng quân hỏi ”.

Nàng khẳng định như đấy, hỏi thì nàng đáp, chẳng lẽ câu trả lời thú vị hơn ?

Nguyên Tu ngẩn . Theo đó chỉ là câu chuyện phiếm, ai ngờ tên nhóc chuyện gì trong lòng cũng như đang phá án ? Hắn đành khổ bất lực, sớm tên nhóc cứng nhắc như thế, chẳng hỏi gì.

"Đại tướng quân hỏi , bèn trả lời đúng sự thật, thích lừa gạt”. Mộ Thanh .

Nguyên Tu , nụ dần thu . Vừa chỉ coi là đùa, ngờ nàng nghiêm túc như . Hắn nàng một lúc gật đầu.

________________________________________

 

Loading...