Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 137: Tướng quân? (2)
Cập nhật lúc: 2026-06-27 07:52:55
Lượt xem: 74
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Không thích lừa gạt, tên nhóc tuy cổ hủ một chút, nhưng đây cũng coi là phẩm chất .
Thấy ánh mắt Nguyên Tu trở nên nghiêm túc, vẻ lạnh lùng trong mắt Mộ Thanh mới nhạt đôi chút. Nhìn bầu rượu trong tay , nhớ vẻ hào sảng của nam t.ử mái nhà lúc nãy, uống chẳng qua cũng chỉ là nước, nàng bèn :
"Đại tướng quân uống nước uống rượu đều vô dụng, nôn là hiệu quả nhất”.
Nàng nhớ bài học giải phẫu đầu tiên, đầu tiên nghiệm t.h.i t.h.ể phân hủy nặng, đầu tiên đến hiện trường vụ án mạng... Kinh nghiệm cho thấy, gì hiệu quả bằng việc rỗng dày.
Nguyên Tu cầm bầu rượu, vốn định uống vài ngụm, đặt xuống, nàng một hồi : "Ngươi tưởng thấy ăn thịt đó ghê tởm ?".
Dẻ sườn cừu đó Nguyên Tu ăn vài miếng, trong các món ăn nhà bếp tối qua cũng thịt , tuy cái chân giò bụng Cố lão tướng quân, nhưng chắc hẳn Nguyên Tu cũng ăn ít. Đó là thịt của tướng sĩ trướng , từng cùng chinh chiến sa trường, sinh tử. Là một chủ soái, xử lý việc một cách bình tĩnh, nhưng nghĩa là trong lòng chút d.a.o động.
Nguyên Tu thấy nàng đáp lời, bèn cầm bầu rượu ngửa cổ uống một ngụm dài. Nước trong veo mát lạnh, ánh trăng chiếu tựa như quỳnh tương ngọc dịch, nhưng uống miệng rốt cuộc vẫn nhạt nhẽo vô vị.
Năm qua năm khác, rượu chẳng qua là nước, cũng quen . lấy nước rượu, vẫn thể uống khí thế hào sảng.
Đặt bầu rượu xuống, nam t.ử quệt khóe miệng, sảng khoái: "Thịt ? Sớm ăn qua . Mùi vị cũng tệ”.
Mộ Thanh nhướng mày, thấy Nguyên Tu đầu về phía Tây. Ánh mắt xa xăm như rơi đại mạc quan san trong ánh chiều tà. Ánh trăng chiếu sáng nửa gương mặt nghiêng của nam tử, nửa còn chìm trong bóng đêm, mờ mịt khó đoán.
Chỉ : "Lúc bằng tuổi ngươi, cũng mới tòng quân hai năm, khi đó quân Tây Bắc thành lập, giữ thành là Cố lão tướng quân. Năm đó Lặc Đan liên kết với hai bộ tộc Nhung và Địch xâm phạm, Cố lão tướng quân suất quân kháng địch. Khi quan thành tu sửa, phát hiện một con đường nhỏ xuất quan, bèn xin lệnh dẫn hai vạn kỵ binh xuất quan, tập kích bất ngờ nha trướng của Lặc Đan. Vương trướng Lặc Đan ở phía bắc thảo nguyên Ô Nhĩ Khố Đặc, tiếp giáp sa mạc Tháp Mã. Địa hình đó, nếu tập kích từ mặt chắc chắn sẽ phát hiện, liền dẫn sâu đại mạc, tập kích từ phía . Hành quân trong đại mạc cần tìm sông ngầm . Trong quân một tiểu tướng, là dân bản xứ lớn lên ở biên thành Tây Bắc, tìm nguồn nước giỏi. Hai con sông ngầm ở sa mạc Tháp Mã đều thám t.ử Hồ, thế mà tìm một con sông ngầm ít đến. Ta liền hạ lệnh hành quân dọc theo con sông ngầm mới phát hiện đó”.
"Ba ngày đầu thuận lợi, đến chiều tối ngày thứ tư, khi đại quân nghỉ ngơi bổ sung nước, chúng gặp bão đen”. Nguyên Tu đến đây thì dừng , ánh mắt Mộ Thanh cũng trầm xuống theo.
Bão đen, còn gọi là hắc phong, Mộ Thanh từng gặp, nhưng đó là một loại thiên tai gió mạnh kèm theo cát bụi nồng độ cao. Tường gió thể cao đến ngàn mét, tầm bằng , nơi nào nó qua, cát chôn cát cắt, còn ngọn cỏ.
"Ngày đó đại quân thương vong quá nửa. Sau khi bão tan, còn chỉnh đốn đội ngũ thì phát hiện vì tránh bão mà chệch khỏi sông ngầm, địa hình đổi, tiểu tướng nhất thời tìm nguồn nước, đại quân vây khốn trong đại mạc. Lương khô và nước mang theo chỉ cầm cự ba ngày, đó g.i.ế.c ngựa chiến, ăn thịt ngựa, uống m.á.u ngựa. Đại quân mò mẫm tìm đường trong sâu thẳm đại mạc, nhưng suốt bốn, năm ngày liền tìm thấy nguồn nước. Một vạn đại quân c.h.ế.t khát hơn hai ngàn , ngày nào cũng và ngựa bỏ . Máu ngựa rốt cuộc thứ giải khát, đến ngựa cũng chẳng còn sức mà g.i.ế.c nữa, đại quân nước, lương thực, đối mặt với cái c.h.ế.t. Vị tiểu tướng dẫn đại quân con sông ngầm liền cầu xin g.i.ế.c , ăn thịt ”.
Mộ Thanh sững sờ. Nguyên Tu đầu , hỏi: "Không hỏi ăn ?".
Mộ Thanh hỏi, chỉ đôi mắt trong veo của nam tử, khẳng định: "Ngài ăn”.
"Ngươi cũng lúc đoán sai”. Nguyên Tu bỗng , nụ sáng lãng như trời: "Ta ăn ”.
Ánh mắt Mộ Thanh trầm xuống. Nàng sẽ lầm, nàng bao giờ dùng cảm tính để phán đoán sự việc, sẽ vì Nguyên Tu là danh tướng hùng ấn tượng về những ngày qua mà đưa kết luận vội vàng. Nàng ăn tự nhiên căn cứ. Khi hỏi nàng câu đó, đồng t.ử bình thường, tay nắm chặt, chân thu , động tác cơ thể thả lỏng, hề thấy sự căng thẳng.
Nàng nhớ thần thái của Nguyên Tu trong tiệc trưa và trong bếp khi tin thịt tướng sĩ nấu ăn. Thần thái đó tuyệt đối thả lỏng như lúc . Thả lỏng nghĩa là áp lực tâm lý, nếu dửng dưng với chuyện năm xưa, thì hà cớ gì vì chuyện hôm nay mà mượn nước giải sầu?
Mộ Thanh cau mày, nàng chút hiểu, bởi vì Nguyên Tu ăn , cũng hề dối. Khi câu , hai vai cùng lúc rung nhẹ, đó là ngôn ngữ cơ thể của sự thành thật. Nếu dối, vai rung sẽ là một bên.
Hắn từng ăn thịt , nhưng gánh nặng tâm lý về việc đó... là vì ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-137-tuong-quan-2.html.]
Mộ Thanh xoay chuyển suy nghĩ, ánh mắt bỗng đổi.
Ngay khi trong lòng nàng khẽ chấn động, Nguyên Tu dậy, đưa tay cởi đai lưng.
Nam t.ử vẫn mặc bộ kỵ trang màu mực , đai lưng thêu vân rồng rơi xuống đất, bất ngờ thấy Nguyên Tu mặc trung y. Đai lưng rơi, vạt áo mở toang, lồng n.g.ự.c rộng và vòng eo rắn chắc trong đình bỗng cướp lấy ánh trăng , tư tựa kinh hồng. Gió vàng xuyên qua đình thổi tung vạt áo, y phục rơi xuống đất. Khi Nguyên Tu bước từ bàn đá xanh, để trần, đôi chân dài rắn rỏi, mặc chiến bào. Nam t.ử ngoại trừ chiếc quần lót màu xanh mực, một mảnh vải che , nhưng vẫn khiến thấy khí phách hào hùng mãnh liệt.
Ánh mắt Mộ Thanh rơi xuống phía chiếc quần lót màu xanh mực, nơi đó che một mảng sẹo, vết sẹo lâu năm nhưng to bằng hai bàn tay.
Hắn từng cắt thịt để ăn... là cắt thịt của chính .
Mộ Thanh vết sẹo đó, hồi lâu , chỉ thấy tiếng gió thổi qua đình hiu hắt.
Không bao lâu , chợt tiếng bước chân chạy tới, vẻ gấp gáp. Người đến, tiếng vang lên: "Đại tướng quân, tìm thấy...”.
Lời dứt, tiếng bỗng ngưng bặt. Tên binh cách đình Tướng Quân mười bước, bỗng nhiên che mắt lùi : "Mạt... mạt tướng thấy gì cả. Không thấy gì cả...”.
Gió tây rít gào, Mộ Thanh trong đình, mặt hiện vẻ lạnh lùng.
Nguyên Tu tức đến bật , quát tên binh đang định bỏ chạy: "Ngươi thấy cái gì? Cút về đây”.
"Không thấy gì cả”. Tên binh lắc đầu như trống bỏi, nhất quyết chịu gần đình. Nguyên Tu càng quát, càng lùi xa hơn.
"Đại tướng quân của các ngươi đang cho xem miếng thịt thiếu chân ngài ”. Mộ Thanh mặt phủ sương giá, dậy .
"Ồ, miếng thịt đó”.
Tên binh ở xa ngẩn , theo bản năng ngẩng đầu trong đình một cái, cúi gằm mặt xuống ngay lập tức, lẩm bẩm: "Không thấy gì cả. Không thấy gì cả...”.
Lần đầu tiên mặt Mộ Thanh đen , giận dữ liếc Nguyên Tu một cái. Hắn tuyển tên binh , đúng là đồ ngốc.
Sắc mặt Nguyên Tu cũng xanh, gượng gạo với Mộ Thanh, quát tên binh: "Cái thằng ngốc . Mau cút về đây. Vừa báo cái gì?".
"Hả? Báo cái gì? Ờ... báo... báo...”.
Tên binh ngơ ngác một lúc, nhất thời nhớ định báo cái gì. Nghĩ mãi mới "" lên một tiếng, gân cổ vọng từ xa: "Báo Đại tướng quân. Đầu và tay chân của Tiểu Trịnh tìm thấy , Đào T.ử tin tức, vẫn đang tìm”.
________________________________________