Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 138: Hành trình trên sa mạc (1)

Cập nhật lúc: 2026-06-27 07:52:56
Lượt xem: 62

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiểu Trịnh hại ở doanh hỏa đầu, các tướng quân đoán nơi chôn xác chắc xa đó, bèn lật tung doanh hỏa đầu lên, đào ba tấc đất, cuối cùng tìm thấy đống củi ở góc tường nhà củi. Lúc đào đầu lên, cảnh tượng đó... đừng nhắc tới nữa.

Người doanh hỏa đầu , đêm hôm thấy tiếng chẻ củi ở sân . Có những khi việc nhiều hết, đêm hôm chẻ củi cũng là chuyện thường, nên chẳng ai để ý. Giờ nghĩ , tiếng chẻ củi đó khi là tiếng phân xác. Tiểu Trịnh p.h.â.n x.á.c ngay trong doanh hỏa đầu, đám lính bếp suýt nữa thì vỡ tổ, giờ đang theo đại quân cùng lùng sục Hô Diên Hạo.

Nguyên Tu chuyện Tiểu Trịnh, nét mặt liền trầm xuống. Trong quân chỉ Hô Diên Hạo trộn quan thành g.i.ế.c , chứ thể dịch dung thành bên cạnh. Chuyện nếu để tướng sĩ trong quân , khó tránh khỏi ai nấy nghi ngờ sinh loạn, nên nghiêm lệnh phong tỏa tin tức , chỉ lo tìm . Việc thả Hô Diên Hạo khỏi thành, trong lòng kế sách, chỉ đợi đêm nay bàn bạc với lão tướng quân và dặn dò vài chuyện thủ thành .

"Tìm thấy thì đưa đến linh đường, tìm thấy thì tiếp tục tìm”.

"Rõ!”.

Tên binh nhận lệnh, ôm quyền hô to một tiếng, theo thói quen ngẩng đầu lên, liếc thấy cảnh tượng trong đình cúi gằm mặt xuống ngay lập tức, vội vàng rút lui, lẩm bẩm: "Không thấy, thấy…”.

Nguyên Tu vớ lấy bầu rượu bàn ném về phía tên binh: "Câm miệng !”.

"Cốp" một tiếng, bầu rượu rơi xuống đất, tên binh nhảy tránh, chạy biến mất dạng.

Cũng thể trách nghĩ nhiều, cảnh tượng trong đình quá chói mắt – Đại tướng quân mặt Anh Duệ tướng quân, cởi chỉ còn mỗi cái quần lót, Anh Duệ thì , chằm chằm chỗ đó của Đại tướng quân...

Khụ.

Không ngờ Đại tướng quân khẩu vị . Thảo nào Lỗ tướng quân , Đại tướng quân đến kỹ viện cũng từng , m.ô.n.g phụ nữ cũng từng sờ, hóa thích sờ. Đại tướng quân thích nam phong?

Thiếu niên binh tự cho là phát hiện bí mật của Đại tướng quân, cảm thấy thà bầu rượu đập ngất còn hơn. Đại tướng quân liệu g.i.ế.c diệt khẩu nhỉ?

Trong đình Tướng Quân, Nguyên Tu mặc y phục, thấy mặt Mộ Thanh vẫn đen sì bèn :

"Đừng chấp tên nhóc đó. Đám nhóc đó ngày thường thao luyện xong, thiếu chuyện tắm sông thả rông . Nam nhi trong quân câu nệ tiểu tiết, cởi trần thôi mà cũng đáng ngạc nhiên”.

Mấy năm đầu tòng quân, cũng chẳng ít cởi trần tắm cùng tướng sĩ trong quân, quen , đêm nay cũng cởi hết .

Hơn nữa, cởi hết cũng chẳng , trong quân là đàn ông thô kệch, phụ nữ.

"Được , ngươi cũng đừng xị mặt nữa. Tìm thấy t.h.i t.h.ể Tiểu Trịnh , đến linh đường xem ”. Nguyên Tu .

Mộ Thanh gì, dậy khỏi đình.

Nguyên Tu theo nàng, hai cùng đến linh đường.

Linh đường đặt ở thiên sảnh, nến trắng soi rọi hai cỗ quan tài lớn, một cỗ trống , một cỗ đặt đầu và tay chân . Một khuôn mặt gầy guộc, m.á.u thịt phủ màu đất vàng. Từng cưỡi ngựa g.i.ế.c địch ngậm m.á.u , giờ đây đầu lâu xám ngoét và tay chân chắp vá thành một bộ xương tàn khuyết, trung hồn bỏ nơi quan thành.

Khi Nguyên Tu từ linh đường bước , chắp tay ở cửa, hít sâu một gió đêm. Gió đêm Tây Bắc sắc như dao, cắt cổ họng ruột gan. Sau lưng vang lên tiếng bước chân thiếu niên, đầu, chỉ về phía đại mạc quan ải.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-138-hanh-trinh-tren-sa-mac-1.html.]

Nàng đúng, trong doanh trại Lỗ Đại quả thực mất tích một . Đêm nay quân lính lùng sục khắp nơi tìm t.h.i t.h.ể Đào T.ử và Tiểu Trịnh, nhưng lính trong doanh trại Lỗ Đại thì mãi tìm thấy.

Tây Bắc mười năm, mười vạn tướng sĩ chôn xương nơi biên ải. Năm đó, cũng suýt nữa bỏ mạng nơi đại mạc cát vàng , xác thể trở về, từ đó lấy thể dốc sức giữ gìn cửa ngõ quốc gia.

Năm đó, lớn hơn nàng một tuổi, mười bảy, cái tuổi nhiệt huyết nhất của bao đấng nam nhi. Người trong thiên hạ đều dùng tám ngàn kỵ binh tập kích nha trướng Lặc Đan, tiêu diệt ba vạn kỵ binh Lặc Đan, g.i.ế.c c.h.ế.t Đột Đáp Vương tử, nhưng ai tướng sĩ theo xuất quan hai vạn , họ chôn vùi trong cơn bão đen đại mạc , cát vàng mộ, xương cốt khó về. Thiên hạ , tám ngàn kỵ binh cũng suýt chút nữa chôn xương tại đại mạc, là , cát vàng, cắt thịt uống máu, khích lệ sĩ khí, cầm cự thêm một ngày đó, cuối cùng chờ đường sống trong cõi c.h.ế.t.

Đại quân nghỉ ngơi ở nguồn nước ba ngày, sốt cao ba ngày. Ngày tập kích nha trướng Lặc Đan, thương vẫn xung phong đầu, một mũi tên b.ắ.n c.h.ế.t Đột Đáp Vương tử, sĩ khí sôi sục, quân Lặc Đan đại loạn. Sau chiến thắng đó, trở về quan thành, dưỡng thương tròn ba tháng.

Hắn về , nhưng quá nhiều tướng sĩ thể trở về. Trên đại mạc nơi nơi là mộ hùng, bạn với quan san bóng xế, trông về cửa ngõ quê hương.

"Lúc , quả nhiên vẫn là rượu thì hơn”. Nguyên Tu một tiếng, Mộ Thanh.

Hắn cũng tại kể cho tên nhóc những chuyện cũ đó, lẽ nàng là một nhân vật nữa quân Tây Bắc tôn sùng là truyền kỳ những năm gần đây. Anh hùng tịch mịch, đại để... chút cảm giác trân trọng chăng. Người khác hiểu, lẽ nàng sẽ hiểu.

"Ngươi ở trong phủ thêm hai ngày, đợi thả Hô Diên Hạo khỏi thành hẵng về”. Nguyên Tu .

Núi Thanh Châu, thảo nguyên Hô Tra, phủ Đại tướng quân, nàng ba đ.á.n.h bại Hô Diên Hạo. Với tính cách của Hô Diên Hạo, sẽ buông tha cho nàng. Chỉ cần Hô Diên Hạo còn ở trong quan thành, thể để nàng khỏi phủ Đại tướng quân. Hô Diên Hạo giỏi tay trong bóng tối, kẽ hở nào lọt, cần đề phòng nàng gặp nguy hiểm.

Mộ Thanh sớm liệu đến điều , nàng chỉ gật đầu.

"Canh ba , về nghỉ ngơi , mấy ngày nữa sẽ bận rộn đấy”. Nguyên Tu bảo Mộ Thanh nghỉ, bản chắp tay ngoài linh đường, dường như ý định nghỉ.

Mộ Thanh một cái. Ánh trăng phủ lên cát vàng, nến trắng lạnh lẽo. Nam t.ử chắp tay, trong màn đêm vẫn thấy rõ khí phách hào hùng, cốt cách sắt đá. Hắn là đích t.ử Nguyên gia, con cháu thế gia. Theo luật Đại Hưng, con cháu thế gia tòng quân, học đường vẫn thể mưu cầu quan chức trong triều. Với phận cao quý của , vốn cần đến nơi biên quan khổ hàn g.i.ế.c địch giữ nước, chỉ cần ở Thịnh Kinh hưởng thụ cuộc sống phồn hoa an nhàn, đời phú quý tột bậc. phú quý mài mòn chí báo quốc của nam nhi.

Trận chiến đó kể hết, nhưng nguy hiểm nhất e là khi cắt thịt, mất nước, mất máu, sống sót chỉ thể tận. Chiến thần trong lời đồn đại của thiên hạ, cũng từng lâm cảnh hiểm nghèo, cũng từng trải qua những tháng ngày gian khổ .

Biên quan mười năm, mài mòn sự kiêu ngạo nuông chiều của quý tộc, cùng ăn cùng ngủ với tướng sĩ, tắm cùng một dòng sông, luyện nên một hào khí ngang tàng, khát uống m.á.u giặc, nơi sa trường. Tướng sĩ bảo gia vệ quốc, quản chi nơi nào là mộ phần.

Nàng ít khi khâm phục ai, Nguyên Tu xứng đáng là một trong đó.

Mộ Thanh bước xuống bậc thềm đá, ba bước thì dừng , đầu thấy Nguyên Tu vẫn ngoài linh đường, cuối cùng nhịn : "Đại tướng quân”.

"Hả?". Nguyên Tu ngẩn , đầu .

"Ta từng phá một vụ án, báo quan, nghi ngờ nhà kẻ gian sát hại. Bộ khoái tìm đến nhà tên trộm , chỉ tìm thấy đầu lâu và tay chân của đó trong nhà, phần thể còn đào ba tấc đất cũng tìm thấy. Sau đó tên trộm khai nhận, chặt t.h.i t.h.ể thành từng miếng nhỏ nấu lên, một phần vứt cho ch.ó hoang ăn, đó vì nhiều quá nên bỏ nồi kho, đem biếu hàng xóm láng giềng”.

Thực , đây là vụ án nàng phá ở kiếp . Sau khi vụ án phá, đám đồng nghiệp của nàng bao giờ dám ăn cơm hàng xóm biếu nữa, nhất là món thịt.

________________________________________

 

Loading...