Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 139: Hành trình trên sa mạc (2)
Cập nhật lúc: 2026-06-27 07:52:57
Lượt xem: 69
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nguyên Tu: "…”
Cho nên? Ý nàng kể chuyện là?
"Trên đời hung thủ nhiều vô kể, vô tình ăn thịt chỉ một Đại tướng quân”.
"...”
"Những dân đó ăn cả một đĩa, Đại tướng quân chỉ ăn một miếng”.
"…”
Gió vàng thổi qua, Nguyên Tu cúi đầu ho khan một tiếng: "Đa tạ!”.
Hắn cuối cùng cũng hiểu, nàng đang an ủi , chỉ là... cách an ủi thật khác .
"Không chi”. Mộ Thanh gật đầu, đáp nhạt.
"Khụ!”. Nguyên Tu cúi đầu, ho càng dữ dội hơn.
"Tề Hạ vẫn còn trong phủ, Đại tướng quân phong hàn thì tìm quân y xem cho, mạt tướng về đây”. Mộ Thanh xong liền thẳng, một mạch ngoái đầu .
Ngoài linh đường, nam t.ử hồi lâu mới ngẩng đầu lên, về hướng nàng rời , khóe môi vương nét tan.
Tên nhóc , đúng là một báu vật. Báu vật kỳ quặc.
Thi thể Đào T.ử tìm thấy lúc rạng sáng. Chiều hôm từng đến trường ngựa, Nguyên Tu nghi ngờ hại gần trường ngựa nên phái trong quân đào đất tìm kiếm. Trường ngựa chiếm diện tích rộng, đào chỗ thấy, lấp , mãi đến khi trời gần sáng mới đào t.h.i t.h.ể Đào T.ử một chuồng ngựa.
Hô Diên Hạo cực kỳ thông minh, xảo quyệt, cỏ ở trường ngựa xới lên dễ phát hiện, chọn chuồng ngựa nơi giấu xác.
Khi t.h.i t.h.ể đào lên, tất cả đều kinh hãi. Mặt t.h.i t.h.ể phủ một lớp bùn vàng dày đặc đen kịt, gió thổi qua, mùi m.á.u tanh nồng nặc xộc mũi. Mặt t.h.i t.h.ể mất, lõm một mảng, bùn vàng lấp đầy, trông như một chiếc mặt nạ mắt mũi. Người khiêng về phủ Đại tướng quân, Nguyên Tu nhận đó là Đào T.ử qua vết sẹo ở bụng trái thi thể. Vết thương đó là do loan đao của Hồ chém, để trong một theo chinh chiến hộ giá.
Sáng sớm hôm đó, trong giờ thao luyện của tướng sĩ, kèn hiệu vang vọng khắp tòa quan thành. Tin buồn phát từ phủ Đại tướng quân, bốn phía cửa phủ mở toang. Người chuyện còn tưởng Nguyên Tu qua đời, nhưng tướng sĩ cả tòa quan thành đều , đó là phát tang cho hai vị tướng sĩ hy sinh.
Cố lão tướng quân dẫn các tướng lĩnh thành Gia Lan đến viếng. Nguyên Tu mặc áo bào trắng trong linh đường, uống m.á.u ăn thề, thề ghi mối huyết hải thâm thù lên đầu Địch, xuất binh thảo phạt Địch.
Các tướng lĩnh nhao nhao xin chiến. Nguyên Tu đích điểm tên hai viên đại tướng Lỗ Đại và Vương Vệ Hải, lệnh cho hai về doanh chuẩn chiến đấu, đợi khi Đào T.ử và Tiểu Trịnh hạ táng sẽ xuất binh phạt Địch.
Xuất binh ba ngày . Mộ Thanh là tướng lĩnh thành Thạch Quan điểm tên xuất chiến, nàng cũng xin chiến, bởi nàng rõ trận chiến chẳng qua là để thả Hô Diên Hạo xuất quan. Ngay cả việc quàn linh cữu phát tang ba ngày cũng chỉ là để cho Hô Diên Hạo thời gian trộn đại quân sắp xuất quan chinh phạt .
Nha trướng Địch Vương ở phía nam thảo nguyên Ô Nhĩ Khố Đặc. Lỗ Đại và Vương Vệ Hải dẫn quân đ.á.n.h về phía bộ tộc Địch. Quân Nhung, quân Ô Na và quân Nguyệt Thị đóng ở rìa thảo nguyên Ô Nhĩ Khố Đặc tin liền hành động, xuất năm vạn đại quân chặn đường lui của Lỗ Đại và Vương Vệ Hải. Nào ngờ Nguyên Tu đích dẫn một đạo kỵ binh bất ngờ xuất hiện lưng chúng, còn Lỗ Đại và Vương Vệ Hải vốn định đ.á.n.h về phía bộ tộc Địch bỗng đầu . Hai quân hợp vây, thế mà bao vây trọn năm vạn liên quân Ngũ Hồ .
Bộ tộc Địch vốn định kéo quân tới cứu viện, nhưng đúng lúc Địch Vương lâm bệnh nặng. Vương hậu lo vương đình sinh biến nên hạ lệnh cho vương quân cố thủ doanh trướng, tự ý xuất binh.
Bốn con trai của lão Địch Vương tranh đoạt ngôi vị, xuất chiến, kẻ phản đối, cãi cọ mãi dứt, đến khi quyết định thì lỡ mất thời cơ.
Trận chiến , quân Tây Bắc c.h.é.m g.i.ế.c hơn ba vạn liên quân Ngũ Hồ, bắt sống năm ngàn . Kể từ khi liên quân Ngũ Hồ lui về cố thủ cách trăm dặm một tháng nay, đây là trận đại thắng đầu tiên.
Khi đại quân trở về, quân quan thành sôi sục. Năm ngàn tù binh Hồ giam giữ trong nhà lao ngầm ở ông thành ngoài quan. Đêm hôm đó, năm điệu , nhân lúc đêm tối đưa phủ Đại tướng quân.
Gian ngoài thư phòng trong phủ, Mộ Thanh năm tên lính Hồ trói gô, đầu sang Nguyên Tu.
Nguyên Tu dẫn nàng phía trong thư phòng, : "Hô Diên Hạo nhân lúc hỗn loạn thoát , về hướng bộ tộc Lặc Đan”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-139-hanh-trinh-tren-sa-mac-2.html.]
"Lặc Đan?".
Hô Diên Hạo ẩn trong đại quân dễ phát hiện, nhưng nếu trong lúc chiến đấu thoát bỏ , kẻ đó chắc chắn là Hô Diên Hạo. Chỉ là chiến trường hỗn loạn, tìm xem ai bỏ trốn giữa vạn quân chuyện dễ dàng. Mộ Thanh Nguyên Tu dùng cách gì, nhưng thì tự nhiên là quân báo.
Chỉ là, Hô Diên Hạo Địch ? Tại Lặc Đan?
"Mẹ là Lặc Đan. Các bộ tộc Ngũ Hồ thảo nguyên thường xuyên xảy xích mích, cứ năm năm tổ chức thi đấu dũng sĩ, bộ tộc thua cống nạp trâu bò và phụ nữ cho bên thắng. Mẹ Hô Diên Hạo chính là nữ nô Lặc Đan cống nạp cho Địch Vương. Hắn mang một nửa dòng m.á.u Lặc Đan, tuy do nữ nô sinh nhưng những năm trướng Địch Vương dũng, Địch Vương cho thống lĩnh hai vạn kỵ binh tinh nhuệ của bộ tộc. Lặc Đan Vương dã tâm bừng bừng, sớm ý đồ nuốt trọn Địch, những năm ít tỏ ý với Hô Diên Hạo, hai lén lút qua mật thiết”.
Hóa là .
"Với tính cách của Hô Diên Hạo, hẳn là cùng chung ý định với Lặc Đan Vương. Địch Vương bệnh nặng, bốn con trai đoạt vị, trận thua ở núi Thanh Châu, lúc nếu về chắc chắn chèn ép giáng tội. Đi đến Lặc Đan, hợp sức với Lặc Đan Vương, đoạt lấy vị trí Địch Vương”. Mộ Thanh .
"Không sai”.
Nguyên Tu : "Hắn và Lặc Đan Vương đều nhắm bộ tộc Địch, cho dù rõ mỗi một ý đồ riêng, vẫn sẽ hợp tác”.
"Đại tướng quân kế sách gì?". Mộ Thanh hỏi.
Nguyên Tu phát hiện Hô Diên Hạo bỏ trốn chiến trường mà g.i.ế.c , thả , ắt hẳn mưu đồ lớn hơn.
Nguyên Tu về phía năm tên lính Hồ, giữa hai lông mày dường như hòa quyện gió trời lẫm liệt, hừ một tiếng : "Hắn trộn phủ Đại tướng quân thế nào, sẽ trộn đến bên cạnh như thế ”.
Mộ Thanh cũng năm tên lính Hồ, đại khái đoán kế của Nguyên Tu. , chỉ dựa năm ?
"Hô Diên Hạo xảo quyệt đa nghi, đông dễ hỏng việc”.
Nguyên Tu đầu nàng, trong mắt như ánh lửa bùng lên, hỏi: "Có dám theo hang hùm một chuyến ?".
"Có gì dám?". Mộ Thanh cũng hừ một tiếng.
Nàng đến quân doanh là để mưu cầu tiền đồ, việc càng nguy hiểm quân công càng lớn. Trận chiến sớm ngày đại thắng, sớm ngày về triều thụ phong, nàng mới thể sớm ngày tiếp tục điều tra hung thủ g.i.ế.c cha.
"Tốt!”. Nguyên Tu một tiếng, giơ tay định vỗ vai Mộ Thanh.
Mộ Thanh nhanh nhẹn lùi , tay Nguyên Tu vỗ khí, khỏi ngẩn . Thấy thiếu niên mặt lạnh tanh, ánh mắt sắc như dao:
"Thói quen của Đại tướng quân sửa”.
Nguyên Tu ngẩn một lúc mới hiểu Mộ Thanh đến thói quen vỗ của . Ánh mắt lập tức trở nên kỳ quái. Thói quen vấn đề gì? Trong quân tướng lĩnh thói quen nhiều vô kể. Có lúc ở trường ngựa vỗ vai mấy viên tiểu tướng, thấy họ vui lắm mà, tên nhóc thích?
"Mạt tướng lập dị”. Mộ Thanh lôi cái lý do .
Nguyên Tu tức đến bật : "Thôi . Không thích thì thẳng, vỗ ngươi là chứ gì”.
"Không thích”. Mộ Thanh thẳng thật.
Lần Nguyên Tu đến tức cũng chẳng còn, lắc đầu lầm bầm một tiếng: "Thật là, thuộc họ sâu róm , vỗ cái còn chích tay”.
________________________________________