Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 142: Đêm báo thù. (1)
Cập nhật lúc: 2026-06-27 07:53:00
Lượt xem: 78
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mộ Thanh đáp, cúi đầu tiếp tục việc.
Lúc , Nguyên Tu đến lưng nàng, ánh mắt rơi xuống hố cát mặt nàng, khẽ sững sờ.
Dưới ánh trăng lạnh lẽo, cát vàng như tuyết, một bộ hài cốt yên lặng, đào lên một nửa. Một nửa hộp sọ chôn trong cát, một nửa phơi ánh trăng, hốc mắt trống rỗng và cái miệng há hốc đều lấp đầy cát vàng.
"Đào cái thứ lên gì?". Nguyên Tu cau mày, nụ tắt ngấm. Đại mạc chôn vùi quá nhiều trung hồn tướng sĩ Tây Bắc, những hài cốt gợi lên trong quá nhiều ký ức khó phai mờ.
"Nghiên cứu”. Mộ Thanh đáp nhưng ngẩng đầu lên.
Những năm nàng ở nghĩa trang huyện Cổ Thủy, xương cốt thấy đều là Đại Hưng, hiếm dịp biên ải, thể xem thử xương cốt của chủng tộc khác.
Thời đại Mông Cổ, Caucasus..., thể phân loại chủng tộc thành Mongoloid, Caucasoid và Negroid, nhưng xét về màu da, Đại Hưng vẫn thuộc chủng tộc da vàng, còn Ngũ Hồ thảo nguyên da trắng, da nâu, xương cốt cũng sự khác biệt.
"Có gì đáng nghiên cứu chứ?". Nguyên Tu liếc khúc xương, chẳng thấy gì đáng xem.
"Có”.
Mộ Thanh đáp gọn lỏn, cúi đầu cẩn thận sạch bộ hài cốt. Nàng bẻ vài cọng cỏ khô chổi, tỉ mỉ quét lớp cát vàng xương, như đang lau bụi cho đồ cổ, nâng niu như bảo vật.
Nàng sạch chậm, Nguyên Tu , cảm thấy nếu giúp thì chắc nàng đến sáng mai, bèn nhổ một nắm cỏ khô bên cạnh, xổm xuống.
"Đừng chạm !”.
Chưa kịp chạm tới Mộ Thanh ngăn : "Bộ hài cốt phần lộ ngoài, phong hóa lâu, dễ vỡ”.
Vẻ mặt nghiêm túc của nàng như thể đối với nàng, ai giá trị hơn bộ hài cốt mắt.
Nguyên Tu dở dở , vứt nắm cỏ khô trong tay , xếp bằng ngay tại chỗ. Tên nhóc phong Trung Lang tướng thật phí phạm, nàng nên đến Hình Tào Đề Hình Ty trong triều nhậm chức mới đúng. Ra đại mạc, ngựa xóc nảy cả ngày, khó khăn lắm mặt trời lặn mới nghỉ ngơi, nàng còn lao đào xương, đến cả ngỗ tác của Đề Hình Ty triều đình cũng tận tụy bằng nàng.
Hắn tháo túi nước bên hông, ngửa cổ uống một ngụm lớn.
Trăng tròn treo cao, đồi cát tựa tuyết. Một xếp bằng lưng với trăng, một xổm hướng về phía trăng. Một bộ hài cốt nửa chôn vùi trong cát vàng, phủ một lớp sương lạnh, gió tây thổi hiu hắt.
Đằng xa, Nguyệt Sát đặt bó củi khô xuống cạnh đống lửa, đầu Mộ Thanh và Nguyên Tu, dậy định qua gọi .
"Ấy”. Mạnh Tam vội kéo : "Ngươi đấy?".
"Bánh nướng xong ”. Nguyệt Sát liếc tay Mạnh Tam, cố nén cảm xúc chặt cái tay đó .
"Nướng xong cứ để đấy, thấy Đại tướng quân và Tướng quân đang bận ?".
"Bận?".
Nguyệt Sát lạnh lùng về phía đó, một uống nước thảnh thơi, một đang đào cát. Bận? Hắn thấy họ rảnh rỗi thì .
"Khụ!”.
Mạnh Tam cũng thấy lý do gượng ép, ho khan một tiếng đầy ngượng ngập, nhưng vẫn giữ c.h.ặ.t t.a.y áo Nguyệt Sát buông: "Ấy, tóm là ngươi đừng qua đó là ”.
"Ta , tại qua?".
Ngụy Trác Chi thổi cát cái bánh nướng, đôi mắt phượng hẹp dài ánh lên ý đầy hứng thú. Có tin tức thú vị để ngóng, ngại ăn chút cát.
Nguyệt Sát cũng Mạnh Tam. Mạnh Tam hai chằm chằm đến mất tự nhiên. Chẳng lẽ dám Đại tướng quân thích nam sắc, để ý đến Anh Duệ tướng quân ? Đêm đó, từ khi bắt gặp chuyện ở đình Tướng Quân, cảm thấy vai mang một sứ mệnh đặc biệt. Là binh duy nhất bí mật Đại tướng quân thích nam sắc, bảo vệ bí mật của chủ t.ử là trách nhiệm, khi cần thiết thì cầu nối, canh gác cũng là trách nhiệm.
Ngụy công t.ử mới đến trong quân, tâm phúc của Đại tướng quân, chuyện tự nhiên thể để lộ nửa lời mặt . binh trưởng của Anh Duệ tướng quân...
Mạnh Tam liếc Nguyệt Sát, chút do dự. Thân binh trưởng của Anh Duệ tướng quân nên chuyện nhỉ? Để tránh cứ kỳ đà cản mũi.
Nguyệt Sát kiên nhẫn đợi do dự, về phía Nguyên Tu và Mộ Thanh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-142-dem-bao-thu-1.html.]
"Ấy ”. Mạnh Tam cuống lên, kéo giật Nguyệt Sát .
Dưới ánh trăng bỗng lóe lên ánh hàn quang, một ống tay áo cắt đứt bay theo gió. Nguyệt Sát thu d.a.o găm, vén ống tay áo cắt, thèm ngoái đầu mà thẳng.
Mạnh Tam mặt tái mét, giơ tay đầu ngón tay . Nếu rụt tay nhanh thì tên cắt đứt ngón tay . Là binh của Đại tướng quân, đây là đầu tiên gặp kẻ khách khí như , m.á.u nóng lập tức dồn lên não:
"Hây. Chưa từng thấy tên binh nào hiểu chuyện như ngươi. Hôm nay tiểu gia nhất quyết cho ngươi qua đấy, thích động thủ hả?".
Hắn xắn tay áo hùng hổ phía , Nguyệt Sát đầu , ánh mắt lộ sát khí.
Mạnh Tam vẻ mặt khinh bỉ: "Ngươi mà cũng gọi là binh trưởng , ngay cả chuyện của tướng quân nhà cũng . Hôm nay tiểu gia sẽ dạy ngươi cách binh”.
Nguyệt Sát chằm chằm , hỏi: "Ta chuyện gì?".
Mạnh Tam toe toét: "Hì hì, ? Vừa nãy cắt tay tiểu gia, giờ moi tin từ miệng tiểu gia? Thắng tiểu gia ”.
"Thắng cái rắm”.
Một bình nước từ xa bay tới, Mạnh Tam nhảy dựng lên né tránh, ngẩng đầu thấy Nguyên Tu sải bước tới, tức mắng:
"Thằng nhóc nhà ngươi cả ngày trong đầu nghĩ cái gì thế hả?”.
"Đại tướng quân?”. Mạnh Tam gãi đầu, vẻ mặt đầy oan ức.
Mộ Thanh ôm cái đầu lâu tới, sắc mặt lạnh tanh, liếc Mạnh Tam đang oan ức: "Đại tướng quân nhà ngươi chỉ cho xem đùi của ngài thôi”.
"Phụt!”. Ngụy Trác Chi phun cả miếng bánh nướng trong miệng , sang Nguyên Tu.
Nguyệt Sát mặt lạnh như băng, đáy mắt sương giá như dao, đ.â.m thẳng Nguyên Tu.
Nguyên Tu ho khan ngượng ngùng. Vốn dĩ chẳng thấy gì, trong quân đàn ông, xưa nay vẫn thoải mái, nhưng nàng , cảm thấy đêm đó đường đột thế nhỉ?
Mạnh Tam hề hề: "Ngài chỉ xem mỗi đùi của Đại tướng quân nhà ”.
Nguyệt Sát phắt , chằm chằm Mộ Thanh.
Mộ Thanh thản nhiên Mạnh Tam: "Ta cũng chỉ xem qua một t.h.i t.h.ể nam giới, đều là trần truồng cả, Đại tướng quân nhà ngươi còn mặc quần lót đấy”.
Nói xong, nàng ôm cái đầu lâu đến bên đống lửa, bỏ ba gã đàn ông c.h.ế.t trân phía .
Lông mày Nguyên Tu giật giật một cách kỳ quái, Mạnh Tam há hốc mồm hóng gió, Nguyệt Sát ngẩn một lúc thả lỏng .
Ngụy Trác Chi nhịn phì , Nguyên Tu và Mạnh Tam với ánh mắt đầy thương cảm. Hắn bảo mà, lúc nàng độc mồm độc miệng còn đáng sợ hơn lúc nàng lập dị.
Đêm đó, khí bữa ăn gượng gạo, nhưng Mộ Thanh dường như cảm thấy gì. Nàng xếp bằng, đùi đắp chăn lông cừu, bên đặt cái đầu lâu. Một tay cầm bánh nướng xiên que gỗ, ăn sờ xương gò má và xương hàm của cái đầu lâu. Ánh mắt nàng chăm chú, vẻ mặt lạnh lùng, nhưng động tác tay đó luôn mang cảm giác quỷ dị như đang sàm sỡ xương c.h.ế.t.
"Có gì khác biệt?". Không khí quá gượng gạo, Nguyên Tu đành mở miệng phá vỡ sự im lặng.
"Xương gò má nhô cao, phần miệng mũi nhô , chủng tộc khác ”. Mộ Thanh .
"Có tác dụng gì?".
"Có những hài cốt khi phát hiện hóa thành xương trắng, việc xác định phận đầu tiên xem chủng tộc. Người Đại Hưng và Hồ chủng tộc khác . Đầu lâu Đại Hưng xương gò má cao, mặt phẳng, Hồ thì khác. Ví dụ như bộ hài cốt phát hiện ở đại mạc, tra xem là ai, tiên thể thông qua xương cốt xác định là Đại Hưng Hồ. Hơn nữa, nếu hài cốt trọn vẹn, chủng tộc khác , phương pháp tính chiều cao cũng khác . Người Hồ cao lớn hơn Đại Hưng, nếu dùng cách tính chiều cao Hồ để tính cho Đại Hưng thì sẽ sai lệch lớn, quan phủ nếu tra sẽ lầm đường lạc lối nghiêm trọng”.
Mộ Thanh một tay nâng cái đầu lâu lên, soi kỹ ánh lửa.
________________________________________