Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 145: Sơ hở. Hỗn chiến. (1)

Cập nhật lúc: 2026-06-27 07:53:03
Lượt xem: 72

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong lều vọng tiếng cợt nhả của đàn ông và tiếng thét của phụ nữ. Mộ Thanh ở phía cau mày, một lát thấy một tốp đàn ông mặt đầy vẻ thỏa mãn bước , một tốp khác . Cho đến khi phụ nữ còn tiếng động, một tên tinh binh cao to lôi chân ném ngoài.

Tóc tai phụ nữ rối bời, mặt áp xuống đất rõ dung mạo, ngợm bẩn thỉu nhưng làn da trắng nõn nà ánh trăng như ngọc như sứ, phận tôn quý, nuôi dưỡng .

Đại vương t.ử như phát điên lao về phía phụ nữ đó, hai tên tinh binh áp giải phía cùng tay bẻ quặt cánh tay . Tiếng gào t.h.ả.m thiết x.é to.ạc màn đêm thảo nguyên, Hô Diên Hạo chiến mã ha hả.

"Đừng vội, kịch chuẩn cho ngươi mới bắt đầu thôi, đại ca của ”.

Hô Diên Hạo cao, đầu xa. Một thiếu nữ trần truồng trói giải , tóc tai rối bù, thấy Đại vương t.ử quỳ đất liền lóc lao về phía ông .

Hô Diên Hạo ngựa vung roi quất xuống. Tiếng roi nổ như sấm, x.é to.ạc bầu trời, x.é to.ạc da thịt lưng thiếu nữ, những giọt m.á.u b.ắ.n lên nhuộm đỏ ánh trăng.

Gió đêm quanh vương trướng dần nồng nặc mùi thú tính. Binh lính Lặc Đan vây quanh thiếu nữ, lộ ánh mắt như loài sói đói.

"Ai thì cứ việc, nàng công chúa tôn quý nhất bộ tộc Địch - Mã Tháp là của các ngươi đấy”. Hô Diên Hạo dùng roi ngựa chỉ thiếu nữ đang rạp đất .

Binh lính Lặc Đan quân lệnh dám manh động, đám tinh binh trướng Hô Diên Hạo tàn nhẫn, lôi xềnh xệch thiếu nữ vương trướng. Vương trướng mở toang, đất trải t.h.ả.m lông lạc đà trắng như tuyết, t.h.ả.m loang lổ vết m.á.u b.ắ.n tung tóe. Năm cái xác đầu ngổn ngang thảm, thiếu nữ ném đống xác, chịu đựng sự lăng nhục ngay mặt cha và xác c.h.ế.t của các trai.

Tiếng thét đ.á.n.h thức Đại vương t.ử ngất vì đau đớn. Gân chân cắt đứt, hai tay bẻ gãy, tỉnh ông thể dậy, bê bết máu, rạp đất như một phế nhân, ngước Hô Diên Hạo ngựa, bi phẫn gào thét:

"Hô Diên Hạo. Mã Tháp là một cô gái lương thiện. Ngươi tha cho con bé ”.

Hô Diên Hạo tàn nhẫn ông , roi ngựa chỉ trong lều: "Đại ca của , ngươi thấy ngươi tỉnh quá muộn ?".

Trước mặt cha, con gái mãi mãi là nữ thần Tang Trác lương thiện, cũng như mặt A ma, đứa con đời coi là sói hoang như mãi mãi là mặt trời cao.

Sói thảo nguyên đuổi theo ánh trăng, nguyện trở thành mặt trời cao chỉ để soi sáng cho A ma. Mùa đông năm , cuộc đời vĩnh viễn còn ban ngày, mười năm tăm tối ánh mặt trời, m.á.u đêm nay, cảm thấy vẫn còn đủ.

Trong lều, tinh binh từng một xuống, từng một lên, tiếng và tiếng xé nát tâm can.

Đại vương t.ử hộc máu, phun vó ngựa mặt:

"Hô Diên Hạo! Ngươi hung bạo thành tính, con dân bộ tộc Địch là con dân của Thiên Ưng đại thần, vĩnh viễn sẽ thừa nhận con sói hoang tàn nhẫn”.

Giọng khàn đặc căm hờn như d.a.o gió, chứa đựng lời nguyền độc địa nhất.

Hô Diên Hạo chẳng hề bận tâm. Hắn ánh trăng, tựa như con sói già trăng, nụ kéo căng vết sẹo dài mắt trái, dữ tợn khát máu:

"Con dân của Thiên Ưng đại thần, sói cần gì? Chẳng lẽ nên g.i.ế.c sạch ?".

Mắt Đại vương t.ử bỗng trợn trừng. Kẻ điên. Hắn là một kẻ điên. Năm xưa, phụ vương cho phép nữ nô đê tiện sinh là quyết định ngu xuẩn nhất.

Trong lều, thiếu nữ thoi thóp lôi , ném xuống bên cạnh Đại vương tử.

Hô Diên Hạo liếc một cái, trong mắt chứa đầy sự chán ghét, mỉa mai : "Nhanh thế xong , thật là vô dụng, còn bằng một nữ nô”.

Đại vương t.ử trong mắt hận ý như điên cuồng. Đó là vợ và con gái ông , những phụ nữ tôn quý nhất bộ tộc chỉ Vương hậu.

"Loại nữ nhân vô dụng thế đến chuồng trâu bò cũng xứng, ném chuồng heo ”. Hô Diên Hạo giọng nhạt thếch.

Tinh binh nhận lệnh, lôi .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-145-so-ho-hon-chien-1.html.]

Người Địch tin thờ Thiên Ưng đại thần, coi trâu, bò, cừu là thượng đẳng, coi heo là hạ đẳng. Trâu, bò, cừu do dân bộ tộc chăn nuôi, chỉ nô lệ mới sống cùng với heo. Heo rừng thảo nguyên hung dữ, thoi thóp thế ném , e là đến xương cũng gặm chẳng còn.

Người Địch tin thiên táng, khi c.h.ế.t hiến xác cho Thiên Ưng, Thiên Ưng sẽ đưa linh hồn lên trời. Thi thể heo ăn đối với Địch chỉ là sự sỉ nhục to lớn, linh hồn cũng sẽ giữ trong bụng heo, kiếp luân hồi chỉ thể nô lệ đê tiện.

Đại vương t.ử theo hướng vợ con lôi , gào t.h.ả.m thiết, dùng vai lết mặt đất, khó nhọc bò theo, hai chân kéo lê tạo thành vệt m.á.u dài.

"Đừng vội, ngươi sẽ đoàn tụ với bọn họ thôi”. Hô Diên Hạo , hiệu cho binh, lập tức tiến lên lôi Đại vương t.ử sang một bên.

Trăng đang độ sáng nhất, đêm báo thù mới chỉ bắt đầu.

Vương hậu và Tứ vương tử, Nhị vương t.ử và Tam vương t.ử đều áp giải trong vương trướng. Tính theo tuổi tác, Hô Diên Hạo mới là Tam vương tử, nhưng vương tộc Địch bao giờ gọi là Tam vương tử. Thuở nhỏ, phận thấp hèn Địch Vương thừa nhận, sống cuộc sống như nô lệ. Khi trưởng thành phận thừa nhận, Vương hậu và các vương t.ử khác, thậm chí cả đại thần, dũng sĩ trướng vua đều cố ý lờ chuyện .

Hắn trở vương trướng, vẫn sống những ngày tháng chèn ép.

Mười năm liều mạng, giành hai vạn binh mã, ít hơn nhiều so với thế lực trướng các vương t.ử khác. Người của vương quân và các vương t.ử khác kìm kẹp ngay mắt, đáng lo ngại.

Thế nhưng, chính hai vạn binh mã đáng lo ngại , đêm nay giúp đoạt bộ tộc Địch.

"Không ngờ ? Vương hậu tôn quý của , nhị ca, tứ , ngũ ”.

Hô Diên Hạo xuống ngựa lều, bốn mặt mày tái mét trong lều: "Xem , các ngươi khá hài lòng với tiết mục giải trí sắp xếp”.

Đại vương t.ử phế, con trai g.i.ế.c, vợ con nhục, đến cả xương cốt cũng chịu lời nguyền độc địa nhất, còn cảnh tượng nhân gian nào giống địa ngục hơn đêm nay?

"Đưa bọn chúng đây”.

Hô Diên Hạo vẫy tay ngoài lều. Một đội tinh binh , xô đẩy dẫn mấy thiếu niên và bé trai trói. Những thiếu niên và bé trai đó đều mặc y phục lộng lẫy, đêm nay họ là vương tôn tôn quý, giờ phút họ chỉ là tù nhân chờ thịt.

Họ áp giải sang một bên, bên ngoài dẫn mười mấy phụ nữ, thiếu nữ và bé gái. Mười mấy đều trần truồng, chỉ chuỗi hạt châu rung rinh tóc chứng tỏ phận tôn quý của họ.

Vương hậu Địch thấy thiếu nữ đầu đang như mưa, sắc mặt trắng bệch:

"Tang Trác!”.

Ngũ Hồ thảo nguyên mỗi tộc đều vị thần riêng để thờ phụng, nhưng cùng chung tín ngưỡng chỉ núi thần và hồ thần Tang Trác. Năm bộ tộc, chỉ con gái của Vương hậu, nàng công chúa xinh tôn quý nhất bộ tộc mới gọi là Tang Trác. Mà giờ phút , nàng chẳng khác gì nữ nô bán.

Hô Diên Hạo , Đột Cáp Vương t.ử bên ngoài lều, :

"Nghe Đột Cáp Vương t.ử thầm thương trộm nhớ Tang Trác lâu, đêm nay, nàng là nữ nô của ngài ”.

Công chúa Tang Trác đầu , kinh hoàng như con nai con. Đột Cáp Vương t.ử ngựa, vẻ mặt sợ hãi và thể trắng ngần của nàng, d.ụ.c vọng dần trỗi dậy.

"Vương tử, !”.

Ô Đạt - nhất dũng sĩ Lặc Đan bỗng ngăn cản Đột Cáp. Đêm nay họ quân lệnh của Vương giao phó, thích hợp để hưởng lạc.

________________________________________

 

Loading...