Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 146: Sơ hở. Hỗn chiến. (2)

Cập nhật lúc: 2026-06-27 07:53:04
Lượt xem: 77

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Ngươi ở bên ngoài chẳng ?". Đột Cáp gạt tay Ô Đạt .

Bên ngoài còn năm vạn kỵ binh tinh nhuệ Lặc Đan, Ô Đạt còn canh gác ở ngoài, thì chuyện gì chứ? Đứng ngoài lều lâu thế , sớm chịu nổi , hưởng lạc xong g.i.ế.c Hô Diên Hạo cũng muộn.

Hắn nhanh nhẹn nhảy xuống ngựa, đợi Ô Đạt cản trở liền xông lều.

Hô Diên Hạo sai đưa vợ con của ba vị vương t.ử đến mặt Đột Cáp Vương t.ử như nữ nô để chọn lựa, còn thì bước ngoài. Trong lều vọng tiếng của Đột Cáp Vương tử, tiếng nức nở của công chúa Tang Trác, tiếng la hét c.h.ử.i bới của Vương hậu và các vương tử, vương tôn. Hô Diên Hạo màn đêm thảo nguyên, nở một nụ .

Nụ sảng khoái, khát máu, thỏa mãn, khiến Ô Đạt nhíu mày thật sâu, cảnh giác Hô Diên Hạo, liếc trong lều với vẻ hận sắt thành thép đối với Đột Cáp Vương t.ử đang cao hứng.

Hô Diên Hạo ngước mắt hỏi: "Tướng quân Ô Đạt trong hưởng thụ một chút ? Lặc Đan giúp bổn vương đại sự thành công, dâng lên nữ nô nhất của bộ tộc là tấm lòng của bổn vương”.

"Không cần!”.

Ô Đạt nhiều, Hô Diên Hạo tàn bạo xảo quyệt, thể đề phòng thêm một phần.

"Vậy ? Thật uổng phí tấm lòng của bổn vương, vốn định để tướng quân giống như Đột Cáp Vương tử, c.h.ế.t cũng con ma phong lưu”.

Hô Diên Hạo ngựa, ngẩng đầu Ô Đạt, giọng điệu như đang trò chuyện với bạn bè, nhưng trong tay bỗng lóe lên ánh hàn quang.

Ô Đạt kinh hãi.

Hắn nghĩ đến việc đề phòng Hô Diên Hạo, nhưng vẫn phòng kịp việc Hô Diên Hạo bộc lộ tâm cơ lập tức tay sát hại. Là nhất dũng sĩ Lặc Đan, phản ứng của hề chậm. Khi Hô Diên Hạo rút dao, loan đao ngựa của cũng tuốt khỏi vỏ. Hắn tưởng Hô Diên Hạo tay chắc chắn nhắm , loan đao c.h.é.m xuống định nghênh chiến, mắt bỗng nhiên m.á.u tươi b.ắ.n tung tóe.

Hô Diên Hạo ngựa, rút d.a.o một nhát c.h.é.m đứt chân ngựa. Chiến mã hí lên đau đớn, đổ sầm xuống đất. Ô Đạt kịp đề phòng, đầu lao xuống đất.

Trên đầu bỗng tiếng gió rít.

Tên ngắn như mưa, từ bốn phương tám hướng b.ắ.n tới, tiếng tên bay như cuồng phong, gió cuốn cờ xí vương trướng, mưa tên xé nát ánh trăng, trong lều m.á.u b.ắ.n thành hoa.

Đột Cáp Vương t.ử đang hành sự, tiếng ngựa hí định ngẩng đầu, kịp nhổm dậy, một mũi tên xuyên qua yết hầu. Máu tươi b.ắ.n tung tóe. Công chúa Tang Trác đất kinh hoàng dậy, mưa tên xuyên qua tấm lưng nàng, nền da trắng nở rộ hoa m.á.u đỏ tươi.

Vương hậu, ba vị vương t.ử và hơn mười vương tôn, công chúa những mũi tên ngắn b.ắ.n từ bốn phía lều ghim thành máu, ai nấy thẳng như bia cỏ cắm đầy tên.

Dòng m.á.u hoàng tộc bộ tộc Địch trong chốc lát diệt vong. Bên ngoài lều, Ô Đạt ngã ngựa, vai nở hoa máu, khi rơi xuống đất liền nấp bụng con chiến mã ngã quỵ, tiếng tên cắm phập ngựa, tiếng kỵ binh Lặc Đan phía trúng tên ngã ngựa, mắt đỏ ngầu như máu.

Tên b.ắ.n từ những căn lều xung quanh vương trướng, bên trong mai phục.

Thảo nào. Thảo nào Hô Diên Hạo đợi quân Lặc Đan đến hạ lệnh khởi sự, hóa khi bắt giữ dân chúng liền lệnh cho cung thủ nấp trong những căn lều xung quanh.

Khi họ đến, bộ tộc Địch đại loạn, dân chúng chạy trốn khỏi lều của Hô Diên Hạo bắt giữ, tất cả các lều đều mở toang cửa, bên trong dân chúng trói giải , trông như lều trống , ai mà ngờ bên trong nấp?

Hô Diên Hạo chỉ bố trí từ , mà việc tay cũng tính toán kỹ lưỡng. Chém chân ngựa lẽ là lấy tiếng ngựa hí hiệu lệnh thả tên. Khoảnh khắc Ô Đạt ngã ngựa, thấy Hô Diên Hạo ngửa đầu, loan đao trong tay lạnh lẽo như tuyết, cổ đang lao thẳng lưỡi d.a.o đó. Nếu trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc cố sức nghiêng , thì lúc chỉ thương ở vai, mà Hô Diên Hạo c.ắ.t c.ổ .

Ô Đạt giận đến nứt mắt, ngước Hô Diên Hạo phía c.h.é.m ngã chiến mã của , kéo xác Đại vương t.ử bia đỡ tên, trong lòng kinh hãi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-146-so-ho-hon-chien-2.html.]

Kế của Hô Diên Hạo cũng đặt bản chỗ nguy hiểm. Điên cuồng to gan thì thôi , bên ngoài bộ tộc Địch còn năm vạn đại quân Lặc Đan, sống nữa ?

Thời gian ngược nửa khắc.

Khi Hô Diên Hạo mời Đột Cáp Vương tử, ánh đèn trong vương trướng chiếu sáng vẻ mặt . Mộ Thanh chiến mã thấy, ánh mắt trầm xuống.

Vẻ mặt khinh miệt, coi công chúa bộ tộc như nữ nô dâng hiến, trong lòng hề sự cảm kích đối với đồng minh, chỉ sự khinh miệt. Công chúa Tang Trác là dòng m.á.u vương tộc, Đột Cáp Vương t.ử cũng là vương tộc, nhưng Hô Diên Hạo hề coi họ là vương tộc. Hắn mời Đột Cáp Vương t.ử hưởng dụng công chúa Tang Trác, là mời phục xuống đất hành sự mặt , như loài súc vật.

Đây là lời mời, đây là sự sỉ nhục.

Đột Cáp Vương t.ử vội vã hóa thành súc vật, Hô Diên Hạo sảng khoái, bước khỏi vương trướng, mời Ô Đạt.

Ô Đạt chiến mã cao ngạo, Hô Diên Hạo ngựa ngẩng đầu lên, miệng lời chân tình, nhưng Mộ Thanh thấy cằm hạ xuống.

Lúc , Ô Đạt lên tiếng từ chối, Hô Diên Hạo , giọng điệu như đang trò chuyện phiếm:

"Vậy ? Thật uổng phí tấm lòng của bổn vương, vốn định để tướng quân giống như Đột Cáp Vương tử, c.h.ế.t cũng con ma phong lưu”.

Chính lúc đang , ánh mắt Mộ Thanh chợt lạnh, ngựa hiệu tay trái cho Nguyên Tu và Nguyệt Sát.

Ám hiệu tay là để liên lạc đường phòng khi tình huống bất ngờ, và ám hiệu Mộ Thanh là - Có nguy hiểm.

Ngay khi tay nàng hạ xuống, một tiếng ngựa hí dài vang lên, trong những căn lều phía tiếng cơ quan lách cách đồng loạt chuyển động theo gió.

Tai Nguyên Tu bỗng động đậy, hai tay nắm lấy cổ tay Mộ Thanh và Mạnh Tam, kéo hai ngã xuống ngựa, bản cũng lập tức phục xuống lưng ngựa. Gió lớn nổi lên, x.é to.ạc bầu trời từ phía , nở rộ hoa m.á.u dọc đường , lao thẳng vương trướng.

Thính lực của Nguyệt Sát thua kém Nguyên Tu. Khi Mộ Thanh ngã ngựa, lộn một vòng lưng ngựa, loan đao trong tay c.h.é.m ngang, lưỡi d.a.o tuyết trong đêm xoay tít như đĩa, sắc bén rạch toát lều tuyết phía , m.á.u tươi b.ắ.n tung tóe như hoa.

Trong lúc m.á.u b.ắ.n tung tóe, Mộ Thanh lăn nhanh đất, vài vòng lăn trong lều.

Nguyên Tu ghì chặt cương ngựa, nghiêng né sang một bên chiến mã. Bên hông ngựa gần lều trong chốc lát tên ngắn găm thành con nhím máu. Chiến mã hí dài một tiếng, lảo đảo ngã xuống, mắt thấy sắp đè lên Nguyên Tu, tay nam t.ử bỗng buông lỏng cương ngựa, thuận thế đ.ấ.m một quyền bụng ngựa.

Một tiếng xương vỡ vang lên, vùng eo bụng chiến mã lõm xuống, vó ngựa trượt đất văng xa cả trượng. Nguyên Tu xoay đá một cước con chiến mã, con ngựa nặng ngàn cân quét ngang căn lều bên , trong chốc lát đè sập lều. Bên trong ngã ngựa đổ, tên gãy cung gãy, cuồng phong cuốn cỏ vụn bay như dao.

Mấy tên cung thủ giãy giụa định dậy, Mạnh Tam ném loan đao trong tay, xuyên thủng họng một tên. Hai tên khác c.ắ.t c.ổ từ phía , đầu xoay một vòng, dính một lớp da lủng lẳng cổ. Hình ảnh cuối cùng trong đời là thấy phía một tên lính Lặc Đan đang , đó , đuôi mắt dài nhỏ, đến lưng từ lúc nào, ai .

Ngay khoảnh khắc cung thủ trong lều bên giải quyết, Mộ Thanh từ lều bên bước , ánh hàn quang giữa các ngón tay biến mất, chỉ thấy ngón tay dính máu, tay cầm loan đao.

Năm là nhóm theo quân Lặc Đan đến vương trướng cùng, vốn ở vòng ngoài hộ vệ, để tiện tiến thoái, năm ở cuối cùng. Khi cung thủ nấp trong lều phía tập kích, năm ở gần cung thủ nhất, lẽ b.ắ.n thành nhím đầu tiên, nhưng ai xây xát gì.

________________________________________

 

Loading...