Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 148: Đột biến. (2)
Cập nhật lúc: 2026-06-27 07:53:06
Lượt xem: 70
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đêm g.i.ế.c chóc, lúc mới thực sự bắt đầu.
Ngày hôm khi nhóm năm Nguyên Tu và Mộ Thanh từ quan thành lẻn đại mạc, quân Tây Bắc bắt đầu quấy rối mười vạn liên quân Nhung, Nguyệt Thị, Ô Na đang lui về trấn thủ biên giới thảo nguyên Ô Nhĩ Khố Đặc.
Trận chiến đó liên quân ba bộ tộc đại bại, tổn thất năm vạn đại quân. Trách nhiệm thất bại đổ lên đầu bộ tộc Địch khoanh tay chịu cứu viện. Mười vạn đại quân còn giận cá c.h.é.m thớt sang Địch, trong ba bộ tộc đề nghị rút quân cùng thảo phạt nha trướng Địch, nhưng sợ quân Tây Bắc bao vây phía nên mãi dám hành động.
Hai bộ tộc mạnh nhất trong Ngũ Hồ thảo nguyên, Lặc Đan Vương Nguyên Tu phế một tay, trọng thương lui về vương trướng. Địch Vương bệnh nặng, bốn con trai tranh ngôi, đại quân cũng lui về vương trướng. Chỉ còn ba bộ tộc kiên thủ biên giới thảo nguyên Ô Nhĩ Khố Đặc. Một trận thua đó tổn hại sĩ khí, khi quân Tây Bắc bắt đầu quấy rối liên quân, liên quân thua liên tiếp mấy trận, liên tục lui về phía .
Lặc Đan Vương một lòng mượn tay Hô Diên Hạo tiêu diệt bộ tộc Địch, đưa Lặc Đan trở thành bá chủ thảo nguyên, còn tâm trí để ý đến cửa ải ở Gia Lan quan Tây Bắc định sẵn là công phá nổi. Lặc Đan Vương tiêu hao binh lực, mười vạn liên quân Nhung, Nguyệt Thị, Ô Na trong tình thế nhận viện trợ của Lặc Đan, kiên thủ năm ngày, cuối cùng tuyến rút quân, tan tác chạy về sâu trong thảo nguyên Ô Nhĩ Khố Đặc.
Phó tướng quân Tây Bắc, Phiêu kỵ tướng quân Lỗ Đại và Tả tướng quân Vương Vệ Hải dẫn đại quân truy kích thẳng, đuổi theo một ngày một đêm. Đến đêm khuya, đại quân chia hai ngả đường, một cánh quân do Lỗ Đại chỉ huy tiến về phía bộ tộc Địch, một cánh quân do Vương Vệ Hải chỉ huy tiến về phía Lặc Đan.
Lỗ Đại thúc ngựa phi nước đại, vai đậu một con ưng săn. Chiến mã dừng, mật báo trong tay mở, liếc nhanh một cái, gọi một binh tới:
"Bên đ.á.n.h . Truyền tướng lệnh của lão tử, đại quân gấp rút hành quân, sáng sớm mai nhất định đến hang ổ của đám nhãi con Địch cho lão tử”.
Tên binh lĩnh mệnh, ưng săn bay vút lên cao. Lỗ Đại vuốt bộ râu mới mọc lởm chởm cằm, về phía nam núi thần Tang Trác.
Động thái lớn đều theo quân lệnh của Đại tướng quân khi . Đại tướng quân tính toán rằng một khi Hô Diên Hạo khởi sự, bộ tộc Địch tất loạn, tâm tư Lặc Đan Vương ắt đặt ở bộ tộc Địch, sẽ quản chuyện liên quân nữa. Liên quân ba bộ tộc mất sự trợ giúp của Địch và Lặc Đan, nhiều nhất chỉ cầm cự ba đến năm ngày.
Hiện giờ, chuyện đều đúng như Đại tướng quân dự tính, chỉ là bên hai quân c.h.é.m g.i.ế.c lẫn , bên đến nơi còn mất một đêm.
"Hành quân gấp!”.
Lỗ Đại hô lớn một tiếng, đại quân phi như bay, trăng lặn thảo nguyên, gió đen cuồn cuộn.
Lúc , quân Tây Bắc còn cách bộ tộc Địch hai trăm hai mươi dặm.
Lúc , nam núi thần Tang Trác thành chiến trường. Mười mấy vạn đại quân c.h.é.m g.i.ế.c ngớt bên ngoài vương trướng, dần dần lan thảo nguyên phía nam. Nhóm năm Nguyên Tu và Mộ Thanh rời khỏi khu vực vương trướng, họ bảo vệ xung quanh Ô Đạt. Thắng thua của hai quân giao chiến quan trọng, mục tiêu của họ là Ô Đạt và Hô Diên Hạo.
Ô Đạt thương một cánh tay, binh bảo vệ ở giữa. Thân binh của phần lớn c.h.ế.t mưa tên , còn chỉ trăm , cộng thêm binh Đột Cáp Vương t.ử mang đến vương trướng, bên cạnh chỉ còn đầy ngàn . Đại quân Lặc Đan khi đến vương trướng kỵ binh tinh nhuệ Địch chặn đánh, hai bên hỗn chiến, vòng chiến nhanh chóng lan thảo nguyên bên ngoài bộ tộc.
Hô Diên Hạo hai vạn kỵ binh tinh nhuệ bên trong bộ tộc, đại quân canh giữ dân chúng nhưng vẫn binh tướng thể điều động. Ô Đạt viện binh, thế yếu dần lộ rõ. Năm Nguyên Tu giả lính Lặc Đan, đương nhiên giúp Ô Đạt g.i.ế.c Hô Diên Hạo. Chỉ khi Hô Diên Hạo c.h.ế.t, quân Địch như rắn mất đầu, nguy hiểm đêm nay của họ mới giải trừ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-148-dot-bien-2.html.]
Thân binh của Ô Đạt chỉ lo bảo vệ , Nguyên Tu dẫn bốn Mộ Thanh xông ngoài. Hắn ở Tây Bắc mười năm, tướng lĩnh Ngũ Hồ đều từng chứng kiến thủ của , để tránh lộ phận, chỉ thể giấu tài, Nguyệt Sát cũng . Vì thế năm lấy Mộ Thanh mũi nhọn xông ngoài.
Mộ Thanh cầm nửa mũi tên gãy trong tay. Trong quân Lặc Đan chỉ nàng dùng loan đao, vô cùng nổi bật giữa đám đông hỗn loạn. Loan đao g.i.ế.c , m.á.u b.ắ.n tung tóe; tên gãy đ.â.m , chỉ thấy hoa máu. Dường như trở về đêm ở thôn Thượng Du, bốn bề là địch, chỉ thể g.i.ế.c một đường m.á.u để sống.
Gió thảo nguyên còn ngửi thấy mùi cỏ thơm, trong mũi chỉ mùi hôi hám, mồ hôi đặc trưng của đàn ông thảo nguyên, cùng mùi m.á.u tanh nồng nặc theo từng nhát d.a.o đ.â.m chém, từng cú đ.â.m rút của tên ngắn.
Chiến tranh, cho phép do dự, nếu sẽ thành vong hồn d.a.o kẻ địch.
Mắt thiếu niên sáng tựa trời, luồn lách giữa đám tinh binh của Hô Diên Hạo, nhanh nhẹn như báo. Cơ bắp, mạch máu, dây thần kinh, ai rõ hơn nàng nên cắt . Không động tác thừa, tay là thấy máu, một bước phế một .
Nguyệt Sát theo sát bên cạnh nàng. Binh khí độc môn của thể dùng, khi thâm nhập doanh trại địch, trong lòng thực chút lo lắng. Nguy hiểm đêm nay sớm dự liệu, nhưng cần bộc lộ tuyệt kỹ độc môn thì ngờ tới. Mặc dù từng giao đấu với Mộ Thanh, nhưng khi đó bó tay bó chân, nhất thời sơ suất thương tay nàng, đó nàng rời khỏi hẻm, hai ít khi so chiêu. Về thủ của nàng, vẫn luôn hiểu rõ lắm, đêm nay mới thực sự chứng kiến. Hắn là sát thủ, chuyên chuyện ám sát, bộ pháp của nàng, ai thấu sự tinh diệu của nó nhanh hơn .
Bộ công pháp vô cùng tinh luyện, hề chiêu thức hoa mỹ sáo rỗng, giơ tay nhấc chân đều là cách g.i.ế.c chế địch.
Nguyên Tu ở bên Mộ Thanh, một đao c.h.é.m c.h.ế.t một tên lính Địch, đầu Mộ Thanh một cái, ánh mắt sáng rực như dải ngân hà. Tên nhóc thủ thật. Thảo nào trận chiến thôn Thượng Du chỉ bốn mà g.i.ế.c tám trăm tên thổ phỉ. Thân hình tuy mỏng manh nhưng thắng ở công pháp tinh luyện. Công pháp từng thấy ở môn phái nào giang hồ, tên nhóc là ngỗ tác, học cái ở ?
Ngụy Trác Chi ở cuối đội hình. Thân thủ của Mộ Thanh thấy từ mấy tháng đường quan đạo huyện Cổ Thủy, chỉ là lúc đó nàng còn mềm lòng chịu g.i.ế.c hai tên thủy phỉ , đêm nay quả thực là một bước g.i.ế.c một . Thế sự luyện con , quả đúng là như .
Mạnh Tam hộ vệ lưng Nguyên Tu, càng g.i.ế.c càng kinh hãi. Những tên thổ phỉ c.h.ế.t trong trận chiến thôn Thượng Du, vốn tưởng đa phần do Lỗ Tướng quân và Hùng Quân hầu g.i.ế.c, đêm nay xem , sai lầm quá lớn.
Năm lấy Mộ Thanh mũi nhọn, Nguyên Tu, Nguyệt Sát hai cánh tả hữu, Ngụy Trác Chi và Mạnh Tam bọc hậu, trong chốc lát mở một con đường máu, giẫm lên xác lính Địch mà tiến, như một thanh kiếm sắc bén, mũi kiếm hướng thẳng về phía Hô Diên Hạo.
Hô Diên Hạo chiến mã cao lớn, ánh mắt chỉ dán Mộ Thanh. Máu nhuộm đỏ ánh trăng, ánh trăng phản chiếu đôi mắt đỏ ngầu của nam tử. Đôi mắt đỏ như máu, ánh lên sự tàn khốc, nhưng chứa đựng sát ý hưng phấn. Hắn giơ tay lưng ngựa, tinh binh bên cạnh tràn lên như thủy triều, chặn con đường sắp mở .
Mộ Thanh đ.â.m một mũi tên bụng một tên lính Địch, cách rốn sáu tấc. Kẻ đó gan mật vỡ nát, tim đau nhói, phun một ngụm máu, hai mắt trợn ngược, ngã tắt thở. Mộ Thanh giơ tay định rút mũi tên gãy , nhưng chỉ thấy tiếng "rắc" trong tay.
Tiếng "rắc" tiếng đao kiếm la hét bốn phía át , Mộ Thanh thấy, nhưng cảm giác tay cho tên nứt. Nàng giỏi dùng binh khí ngắn, mũi tên ngắn đó đối với nàng vẫn dài, nên khi dùng binh khí nàng chặt bỏ đuôi tên, lúc đó tổn hại tên. Dùng binh khí tàn tạ như g.i.ế.c gần trăm , quả nhiên thể trụ nữa.
Phần đầu mũi tên cảm giác mềm, lẽ khi tên nứt, phần gần mũi tên gãy, rút , hoặc rút cũng thể g.i.ế.c nữa. Mộ Thanh dứt khoát buông mũi tên gãy, nhân lúc tên lính Địch ngã xuống, đoạt lấy loan đao trong tay , đ.â.m về phía tên lính Địch phía .
________________________________________