Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 149: Đế giá (1)

Cập nhật lúc: 2026-06-27 07:53:07
Lượt xem: 73

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tên lính Địch lùi nhanh, thế mà tránh .

"Chậc!”.

Mộ Thanh sầm mặt, đây là đầu tiên nàng thất thủ, quả nhiên binh khí thuận tay là .

Hô Diên Hạo ngựa, khẽ nhướng mày kiếm. Tên lính Địch cũng ngẩn . Mộ Thanh thời gian suy nghĩ nhiều, nàng ở vị trí tiên phong, nhịp điệu g.i.ế.c địch rối loạn thì đội hình sẽ rối. Đêm nay thôn Thượng Du, một đám thổ phỉ chỉ một hai trăm tên, đêm nay xung quanh là thiên quân vạn mã, nếu năm chia cắt, khó bảo ai sẽ gặp bất trắc.

Không thời gian cân nhắc, Mộ Thanh vứt loan đao trong tay, tay áo rũ xuống, trong lúc lao tới, ánh hàn quang ẩn hiện giữa các ngón tay, đ.â.m về phía tên lính Địch đang ngẩn ngơ . Người đó đau nhói ngay giữa ngực, lập tức ngã xuống, bao giờ tỉnh nữa.

Hô Diên Hạo nheo mắt. Phía đầu nhấp nhô, lính Địch bổ sung vị trí che khuất tên lính ngã xuống. Vệt m.á.u loang n.g.ự.c đó chỉ thoáng qua trong tầm mắt , ngã xuống, t.h.i t.h.ể thiếu niên Lặc Đan giẫm qua. Bị thương ở , binh khí gì thương, vẫn rõ. Hắn chằm chằm tay thiếu niên, chỉ binh khí của nàng giấu giữa các ngón tay, nhưng giấu quá kỹ, động tác của nàng nhanh nhẹn, góc độ g.i.ế.c hiểm hóc, binh khí đó vẫn lộ diện.

Mộ Thanh chính là đ.á.n.h cược màn đêm dày đặc, nàng tay nhanh, Hô Diên Hạo chắc thấy binh khí trong tay nàng. Hơn nữa nàng xung phong đầu, binh lính Lặc Đan phía lo xong, rảnh để ý đến binh khí của nàng, nên mới dứt khoát vứt loan đao.

Dao giải phẫu dùng thuận tay hơn tên gãy nhiều, tốc độ của nàng càng nhanh hơn, một nhát cắt đứt cơ chân của tên lính Địch mặt, kẻ đó ngã quỵ xuống đất. Nguyệt Sát liếc nàng một cái, cũng rạch một đường chân một tên lính Địch, ánh mắt sắc lẹm, vị trí chính xác sai một ly. Tên lính ngã xuống, thể dậy nữa. Mắt Nguyệt Sát sáng lên, ngoài huyệt đạo , đây là đầu tiên còn loại yếu hại .

Nguyên Tu một đao quét ngã một đám , lớn một tiếng, chiến ý đang nồng.

Thân thủ của Ngụy Trác Chi giang hồ tuy tính là hàng đầu, nhưng g.i.ế.c vài tên lính Địch thì quá dễ dàng. Đội hình năm ngày càng chặt chẽ, phối hợp ngày càng ăn ý. Mắt thấy Mộ Thanh sắp một nữa xông khỏi đám , g.i.ế.c đến mặt Hô Diên Hạo, Hô Diên Hạo bỗng nhiên thúc ngựa lao tới.

Chiến mã hí dài, một tiếng kinh động chiến cục. Mộ Thanh ngẩng đầu, ngựa hí gào, mấy tên lính Địch hộc m.á.u tươi lên trời cao, thần mã giẫm lên lưng . Hô Diên Hạo núi xác chiến mã vung loan đao, c.h.é.m về phía đầu Mộ Thanh. Nguyên Tu và Nguyệt Sát ánh mắt lạnh lẽo, loan đao trong tay đồng thời phóng , nhắm cổ tay Hô Diên Hạo.

Mộ Thanh hạ thấp , tránh vó ngựa mặt, rạch một đường chân ngựa.

Chân ngựa b.ắ.n hoa máu, chiến mã quỵ xuống, Hô Diên Hạo cũng thấp theo. Loan đao sượt qua sườn Mộ Thanh, d.a.o của Nguyên Tu và Nguyệt Sát cắm phập n.g.ự.c hai tên lính Địch. Hai tay khống chế lính Địch bên cạnh, đoạt lấy loan đao trong tay đối phương. Lúc , Hô Diên Hạo buông dây cương, lăn một vòng đất. Khi lăn qua, liếc thấy kẽ ngón tay nàng.

Dao mỏng. Dao cực mỏng. Mỏng và hẹp, kỳ quái nhỏ nhắn, thể giấu giữa các ngón tay, thấy , nhưng thể g.i.ế.c .

Con d.a.o ... thật quen mắt. Hắn từng thấy.

Ánh mắt Hô Diên Hạo đổi. Mộ Thanh lao tới, mũi d.a.o đ.â.m xuống thấy vẻ mặt của , ánh mắt cũng đổi theo. Hô Diên Hạo đá một cước n.g.ự.c Mộ Thanh, Mộ Thanh nhanh nhẹn tránh né, d.a.o thuận thế đ.â.m bắp chân Hô Diên Hạo.

Dưới lưỡi d.a.o chỉ tiếng "keng", ánh mắt Mộ Thanh trầm xuống. Miếng sắt.

Trong xà cạp của Hô Diên Hạo nhét miếng sắt.

Lòng Mộ Thanh chùng xuống, một đòn thành, khó cơ hội thứ hai. Nàng xoay g.i.ế.c hai tên lính, cướp một con ngựa chiến vô chủ, với bốn Nguyên Tu phía :

"Đi!”.

Bốn Nguyên Tu phận bại lộ. Hô Diên Hạo từng thấy Mộ Thanh nghiệm thi ở phủ Đại tướng quân, lấy mạng thành, chắc chắn thấy binh khí trong tay Mộ Thanh. Năm đang ở trong doanh trại địch, Lặc Đan và Địch nhân đều là kẻ thù, phận bại lộ thì chỉ thể tìm cách thoát .

Gần đó lác đác vài con chiến mã, bốn Nguyên Tu c.h.é.m mở đường máu, phi lên ngựa, phóng nhanh khỏi bộ tộc Địch.

Sự việc đột ngột khiến Ô Đạt ngẩn .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-149-de-gia-1.html.]

Hô Diên Hạo dậy cướp một con ngựa, lớn: "Đồ ngu. Dũng sĩ Lặc Đan biến thành Đại Hưng mà ”.

Ô Đạt hồn, chỉ bóng lưng Hô Diên Hạo thúc ngựa đuổi theo, trong chốc lát xa.

Quân Địch và đại quân Lặc Đan hỗn chiến thảo nguyên bên ngoài bộ tộc, bên trong bộ tộc chỉ hai vạn quân dòng chính của Hô Diên Hạo. Những kỵ binh đó canh giữ dân chúng, thấy năm phi ngựa ngoài, Hô Diên Hạo đuổi theo phía , thấy vương lệnh của , ai cũng dám tự tiện hành động. Năm Nguyên Tu và Mộ Thanh cứ thế thuận lợi khỏi bộ tộc Địch, phi thảo nguyên. Gió đưa mùi m.á.u tanh và tiếng c.h.é.m g.i.ế.c đinh tai nhức óc tới, Hô Diên Hạo giơ tay, một mũi tên lệnh bay lên trung, tiếng c.h.é.m g.i.ế.c im bặt.

"Hướng ”.

Nguyên Tu phi lên Mộ Thanh dẫn đường, dẫn đầu rẽ sang hướng thảo nguyên phía Đông.

Năm đầu , nhưng tiếng vó ngựa ầm ầm phía , Hô Diên Hạo dẫn đuổi theo.

Không phía bao nhiêu , bốn Mộ Thanh chỉ theo Nguyên Tu phi nước đại thảo nguyên, gió rít bên tai. Nàng thể cảm nhận rõ ràng một ánh mắt đang chằm chằm lưng .

Hô Diên Hạo chằm chằm Mộ Thanh, mặt nở nụ hưng phấn - là .

Thiếu niên quân Tây Bắc đối đầu với năm ngày năm đêm thảo nguyên Hô Tra, dùng kiến phá trận cơ quan của .

Thiếu niên nấu xương ghép xương, nghiệm thi phá án, vạch trần phận ở phủ Đại tướng quân.

Ngoài Nguyên Tu, thiếu niên duy nhất từng đ.á.n.h bại , nào cũng thua một cách bất ngờ. Nếu đang vội xuất quan Gia Lan, thực sự chơi đùa với nàng một phen, ngờ nàng dám đến thảo nguyên.

Năm , gan to thật.

Hô Diên Hạo vung roi thúc ngựa, chiến mã phi nhanh, thu hẹp cách. Ngựa Hồ cao lớn, sải bước cực rộng, ngựa Mộ Thanh cưỡi tuy nhưng thuật cưỡi ngựa thể so với lớn lên thảo nguyên như Hô Diên Hạo.

Thấy cách thu hẹp, Nguyệt Sát và Nguyên Tu bỗng giảm tốc độ. Nguyệt Sát tụt Mộ Thanh, định bọc hậu cho nàng. Nguyên Tu song song với Mộ Thanh, một tay cầm cương, tay đỡ lấy eo nàng, :

"Eo vững!”.

Mộ Thanh hành quân gấp ba ngày trong đại mạc, nắm chút kinh nghiệm cưỡi ngựa, những gì Nguyên Tu , hồi đó ở trường ngựa dạy nàng . Eo nàng cứng đờ, định thói quen của khó sửa, chợt cảm thấy bên hông luồng khí nóng truyền qua, bỗng nhẹ bẫng. Nàng ngựa, ngựa xóc nảy, vốn là việc tốn sức eo, lúc cảm thấy mệt mỏi chút nào, chiến mã hí vang, tốc độ bỗng tăng vọt.

Nguyên Tu kẹp chặt bụng ngựa, đuổi theo sóng vai cùng nàng, mắt sâu thảo nguyên, hề nàng một cái.

"Đa tạ!”. Mộ Thanh cảm ơn một tiếng, dồn hết tâm trí việc cưỡi ngựa.

Ánh mắt Nguyên Tu động, nhưng bàn tay đỡ eo nàng khẽ cử động. Phía là truy binh, cảm giác nghi hoặc kỳ lạ trong lòng tồn tại quá lâu, tạm thời nén xuống.

Nguyệt Sát tay Nguyên Tu, đầu truy binh bám sát phía , ánh sáng cực nhỏ trong tay áo ẩn hiện ánh trăng, do dự giây lát, cuối cùng vẫn án binh bất động. Mộ Thanh thương thần mã của Hô Diên Hạo, con ngựa Hồ cưỡi lúc cũng giống ngựa của bọn họ, đều là chiến mã của kỵ binh thảo nguyên, gì hơn kém. Thuật cưỡi ngựa của giỏi đến , đuổi kịp cũng dễ.

________________________________________

 

Loading...