Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 151: Anh Duệ tướng quân thần kỳ

Cập nhật lúc: 2026-06-27 07:53:09
Lượt xem: 53

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hoàng thượng tâm trạng , chỉ cần giọng là .

"Truyền chỉ về triều, chủ soái quân Tây Bắc Nguyên Tu mất tích, Trẫm đích đến Tây Bắc”.

Phạm Thông bất chợt ngẩng đầu. Lão thái giám mặt lạnh như tiền xưa nay luôn giữ vẻ bình thản, nhưng trong khoảnh khắc đó đáy mắt thoáng hiện vẻ kinh ngạc. Không là kinh ngạc vì tin Nguyên Tu mất tích, kinh ngạc vì Hoàng đế đến Tây Bắc.

"Truyền Lý Triều Vinh đến!”. Bộ Tích Hoan đợi Phạm Thông lĩnh chỉ, tiếp.

Phạm Thông thu vẻ kinh ngạc nơi đáy mắt, Bộ Tích Hoan truyền Lý Triều Vinh liền thánh ý quyết, khẽ đáp "Tuân chỉ" lui ngoài.

Lý Triều Vinh là võ tướng, Hổ Bôn Tướng quân của Vũ Lâm Vệ, Ngự tiền thị vệ trưởng, xuất từ Nguyệt Bộ, từng là thủ lĩnh Nguyệt Bộ. Sau cài cắm triều đình, bái trướng Nguyên gia, ngoài mặt Nguyên gia truyền tin tức từ hành cung, nhưng thực chất là một trong ít đại tướng tâm phúc của Bộ Tích Hoan.

Người đến cung Càn Phương, cửa điện đóng suốt một canh giờ. Không ai Bộ Tích Hoan và bàn chuyện gì bên trong, chỉ một canh giờ, Phạm Thông ở ngoài điện bẩm báo: "Khởi bẩm Bệ hạ, Thứ sử châu Biện Trần Hữu Lương cầu kiến”.

"Truyền!”.

Phạm Thông đáp lời, bước xuống thềm điện, khỏi cung Càn Phương. Một lát dẫn Trần Hữu Lương đến. Trần Hữu Lương quỳ thềm điện cung kính thỉnh an, đó mới khom bước điện.

Vào đến nội điện, Trần Hữu Lương thỉnh an nữa, nhưng đó dậy mà vội vàng tâu:

"Bệ hạ, Tây Bắc thể . Giang Bắc đầy rẫy nguy hiểm, Tây Bắc cách đây ngàn dặm xa xôi, Bệ hạ thể để cho bọn gian tặc thích khách cơ hội”.

Đường đến Tây Bắc qua Thượng Lăng, Ninh Di, Hạ Xuyên, Thanh Châu, võ tướng trấn thủ các thành đều là phe cánh của Nguyên gia.

"Thì ?".

"Bệ hạ”.

Trần Hữu Lương thánh mệnh, dám ngẩng đầu long nhan, chỉ đành quỳ can gián, lòng đầy lo lắng: "Không ngoài dự liệu, trong triều nhất định sẽ tấu chương xin phái binh chi viện Tây Bắc tìm kiếm Đại tướng quân Nguyên Tu. Đại quân Tây Bắc ba mươi vạn, nếu thêm binh tướng nữa, ai Nguyên gia tâm tư gì, chuyện Nguyên Tu mất tích là thật giả?".

Nếu là giả, Hoàng thượng Tây Bắc chẳng trúng kế của gian tặc ?

Nếu là thật, Nguyên Tu sống c.h.ế.t rõ, dòng đích Nguyên gia nguy cơ đứt đoạn, phía Thịnh Kinh chắc chắn phát điên . Hoàng thượng và Nguyên gia bất hòa lâu, Nguyên gia thể yên tâm để Hoàng thượng đến Tây Bắc tìm ? Họ nhất định sẽ lo lắng Hoàng thượng ngáng đường, triều đình chắc chắn sẽ sức ngăn cản chuyện Hoàng thượng đến Tây Bắc.

Dọc đường ai sẽ xảy chuyện gì?

Trong điện yên tĩnh lạ thường. Trần Hữu Lương quỳ mặt đất, chỉ cảm thấy một ánh mắt đang chằm chằm lưng .

Giọng của Đế vương cao quý mà lười nhác, hờ hững vang lên: "Những năm nay Trẫm giữa Thịnh Kinh và Biện Hà, năm nào cũng gặp thích khách, khanh thấy Trẫm đến ?".

Trần Hữu Lương sững sờ.

"Những năm nay việc Trẫm , việc nào triều đình ngăn cản? Khanh thấy Trẫm khuất phục bao giờ ?".

Trần Hữu Lương nhất thời nên lời. Quả thật Hoàng thượng từng khuất phục. Dù cách của thiên hạ thấu hiểu, nhưng là cách hữu hiệu nhất.

Hoàng thượng là cháu của Tiên đế, cha ngài là con thứ sáu của Tiên đế. Vốn là hoàng t.ử long tôn, nhưng vì cha ngài ham mê tửu sắc, khó nên chuyện lớn nên Tiên đế yêu thích. Năm xưa đoạt ngôi, Lục vương chút cơ hội thắng nào, đế vị vốn đến lượt Hoàng thượng . Chỉ vì triều đình sinh biến, long mạch điêu tàn, Hoàng thượng còn nhỏ tuổi, dễ bề sai khiến, Nguyên gia mới nhắm Hoàng thượng vua.

Nguyên gia là công thần khai quốc, sáu trăm năm danh gia vọng tộc, từng ba vị Hoàng hậu, năm vị Tể tướng. Ba đời Nguyên gia ý quy ẩn, con cháu phần lớn nhàn rỗi ở nhà, tham gia triều chính.

Thế nhưng thời Tiên đế, Tây Bắc sinh loạn, Hồ xâm phạm biên giới, Vinh Vương nhân cơ hội mưu phản. Tiên đế ba đến cửa phủ Nguyên Quốc công cầu hiền, phong con trai Lão Quốc công là Nguyên Quảng Tướng, nạp con gái Nguyên thị Quý phi, một dẹp yên loạn Tây Bắc và Vinh Vương.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-151-anh-due-tuong-quan-than-ky.html.]

Từ đó đế vị vững chắc, Nguyên gia trở triều đường, quyền thế nhất thời ai sánh bằng. Chuyện Tiên đế ba đến cửa phủ Quốc công cầu hiền cũng truyền tụng như một giai thoại.

Tiên đế chín con trai. Nguyên Quý phi từng sinh cho Tiên đế một hoàng t.ử út. Năm hoàng t.ử ba tuổi, Giang Bắc đại hạn, c.h.ế.t đói đầy đồng, dân gian bùng phát dịch bệnh, truyền đến tận Thịnh Kinh. Sau đó dịch bệnh lan trong cung, tiểu hoàng t.ử nhiễm bệnh c.h.ế.t yểu, cung của Nguyên Quý phi vì dịch bệnh mà phong tỏa cửa cung, ba năm ngoài.

Sau Tiên đế tuổi cao, các hoàng t.ử tranh giành ngôi vị. Nguyên gia vốn liên quan đến chuyện đoạt ngôi, nhưng trong yến tiệc Thượng Nguyên mượn binh của thuộc quốc Nam Đồ xông cung, lấy danh nghĩa Tam vương, Thất vương g.i.ế.c vua để c.h.é.m đầu hai ngay tại yến tiệc, tắm m.á.u hoàng cung. Đêm đó, Tiên đế băng hà, Tam vương, Thất vương g.i.ế.c vì tội g.i.ế.c vua, triều đình gà bay ch.ó sủa, Nguyên gia chỉ một đêm nắm trọn quyền hành triều chính.

Năm triều đình xảy biến cố, Trần Hữu Lương mới ngoài hai mươi, nhậm chức tri huyện Vĩnh Ấp ở châu Biện. Chuyện trong triều, chỉ là một ngoại thần phẩm cấp thấp, thể rõ nội tình. Chỉ đó, Hoàng thượng Nguyên gia chọn tân đế, lên ngôi khi mới sáu tuổi.

Cha của Hoàng thượng là kẻ tầm thường vô quyền, đường đường là Vương gia mà khiếp sợ thế lực ngoại thích, bán con cầu an. LụcVvương phủ đưa ấu t.ử cung, từ đó hỏi han gì nữa. Hoàng thượng cô độc khổ sở trong cung, may mà ngài là một đứa trẻ thông minh, rõ Nguyên gia sớm dã tâm soán ngôi, chỉ là mạo hiểm để gia tộc sáu trăm năm mang danh nghịch tặc nên vẫn luôn tìm kiếm thời cơ. Nếu ngài tỏ dáng dấp minh quân, Nguyên gia nhất định sẽ để ngài sống lâu. Vì thế từ nhỏ ngài tỏ hoang đường phóng túng, càng lớn càng vô đạo, dùng bộ dạng hôn quân để che mắt quần thần và bách tính thiên hạ.

Hành động thuận theo ý Nguyên gia, cũng giúp ngài tìm cơ hội thoát khỏi lồng giam Thịnh Kinh.

Hoàng thượng mượn danh hôn quân, tuân theo ý Thái Hoàng Thái hậu, lời can gián của triều thần phe Nguyên thị, từ chối nạp phi tần, tuyển nam phi rộng rãi, năm nào cũng đến Biện Hà, âm thầm thành lập Thích Nguyệt Bộ, bồi dưỡng tín. Đi đến ngày hôm nay, bố cục dần thành, vây cánh dần đầy đủ.

Mười tám năm qua, nếu một việc ngài khuất phục triều đình, Giang Nam cục diện như ngày hôm nay.

Trong lòng Hoàng thượng chứa cả càn khôn, ôm cả thiên hạ, đêm nay bỗng vì một mật tấu mà quyết định đến Tây Bắc, chẳng lẽ thực sự thâm ý khác?

"Chuyện thế gian, gian nan hiểm trở, Trẫm từng sợ, cũng mong khanh đừng sợ”.

Trên ngai vàng, vị Đế vương trẻ tuổi bề đang lo lắng can gián, thu vẻ lười nhác, đó là sự ung dung trầm tĩnh.

Trần Hữu Lương quên cả nghi thức quân thần, ngẩng đầu lên.

"Đêm nay chuẩn xa giá, sáng sớm mai xa giá Hoàng đế khởi hành Tây Bắc, để thế trong xe của Trẫm. Dọc đường theo quan đạo, báo cho các châu phủ qua tiếp giá”.

Thế ?

"Trẫm đêm nay sẽ cùng Triều Vinh khỏi thành Tây Bắc”.

Trần Hữu Lương kinh hãi: "Bệ hạ!”.

"Ý Trẫm quyết”.

Bộ Tích Hoan thở dài, dậy bước xuống thềm rồng, đỡ Trần Hữu Lương dậy: "Trẫm chuyện mật với ái khanh là vì Trẫm tin tưởng ái khanh thể lo liệu thỏa việc xa giá, chứ để ái khanh khuyên Trẫm từ bỏ chuyến Tây Bắc”.

Trần Hữu Lương cảm kích lo lắng. Hắn Lý Triều Vinh, vị võ tướng xuất từ Nguyệt Bộ, ánh mắt sắt đá, chỉ bên cạnh Đế vương một lời. Chuyện xem còn đường thương lượng.

Bộ Tích Hoan xua tay, ý bảo chuẩn xa giá. Trần Hữu Lương nhất thời nên lời, đành mang tâm trạng phức tạp lui ngoài.

Cửa điện đóng , vẻ ung dung trầm tĩnh giữa hai lông mày vị Đế vương trẻ tuổi lập tức tan biến, gọi vọng cửa điện: "Phạm Thông!”.

Phạm Thông đẩy cửa bước , tâu: "Khởi bẩm Bệ hạ, xe ngựa chuẩn xong, y phục để trong xe”.

Biết rõ chuyến Tây Bắc đầy rẫy hiểm nguy, lão thái giám cũng khuyên can, vẫn trưng bộ mặt lạnh như tiền như ngày.

________________________________________

 

Loading...