Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 153: Cung điện dưới lòng đại mạc (2)
Cập nhật lúc: 2026-06-27 07:53:11
Lượt xem: 59
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Không ai động đậy!”.
Lúc , nàng vẫn quên nhắc nhở Nguyên Tu và Nguyệt Sát, sợ hai hoảng loạn mà tay cứu nàng.
Nàng nhắm mắt , hít thở sâu để giảm bớt cảm giác khó chịu, tự nhủ hãy tin lý thuyết học. Dù gì cũng sẽ cát chảy nuốt chửng, đằng nào cũng c.h.ế.t, nàng thà thử một phen. Thành công thì sống, thành công thì cùng lắm là c.h.ế.t nhanh hơn một chút.
Khi nàng còn lún xuống nữa, tiếng thở xung quanh dường như cũng ngưng bặt.
Hành động của nàng trong mắt khác là thể tưởng tượng nổi. Rơi cát chảy, ai cũng tìm cách để đầu ngoi lên , nàng xuống, chẳng khác nào tìm c.h.ế.t. chuyện kỳ diệu xảy , cát chảy dường như buông tha nàng, nàng cát, bình an vô sự.
Nguyên Tu và Nguyệt Sát lẽ thở phào nhẹ nhõm, nhưng cả hai đều quên cả thở.
Cảnh tượng kỳ diệu , cả đời khó quên. điều khó quên hơn còn ở phía : Mộ Thanh bắt đầu lăn cát.
Nàng lăn nhanh. Lăn qua một vòng, lập tức dang rộng tay chân, đợi cát dừng lăn nhanh một vòng nữa. Cứ như thế vài , phía một con chiến mã sắp chìm chắn đường, nàng liền bò trườn qua, loáng cái đến mép hố cát chảy. Đài đá lạnh lẽo, nhưng cảm giác chắc chắn khi chạm khiến yên tâm đến lạ.
Mộ Thanh tung nhảy lên. Thoát hiểm thành công.
Mấy tên lính Địch gần Mộ Thanh quên cả vùng vẫy. Bọn họ hiểu tiếng Mộ Thanh , nhưng thấy hành động của nàng - tên lính Đại Hưng giả dạng lính Lặc Đan thoát khỏi cát chảy.
Trước sự sống c.h.ế.t, thù nước hận nhà tạm gác sang một bên, mấy tên lính Địch lập tức bắt chước cách tự cứu của Mộ Thanh.
"Thử xem!”.
Mộ Thanh với Nguyên Tu và Nguyệt Sát: "Kinh nghiệm là khi xuống chậm, tay chân thả lỏng nhẹ nhàng, khi lăn nhanh”.
Khi Nguyên Tu và Nguyệt Sát bắt đầu thử, Mộ Thanh men theo đài đá đến chỗ Mạnh Tam, hỏi vọng : "Vừa nãy , thấy ?".
Mạnh Tam lưng về phía Mộ Thanh, toe toét: "Nghe thấy . Tướng quân thật giỏi. Cát chảy mà ngài cũng thoát , còn tưởng hôm nay c.h.ế.t chắc chứ. Hôm nay mà lên , nợ tướng quân một mạng”.
"Ngươi lên đây tính”. Mộ Thanh .
Muốn lên dễ như , vượt qua nỗi sợ hãi tâm lý, xuống chỉ c.h.ế.t nhanh hơn. Nhìn mấy tên lính Địch là , họ là đàn ông thảo nguyên, thường đại mạc, chuyện cát chảy chắc chắn qua, nhưng khi rơi xuống vẫn vùng vẫy theo bản năng.
Quả nhiên, mấy tên lính Địch đó khi xuống cảm thấy cát chảy đang nuốt chửng , lập tức hoảng sợ dậy, kết quả nhanh chóng cát vùi lấp mặt mũi, c.h.ế.t ngạt trong cát.
Trong bóng tối, ngựa hí gào, cát chảy lạo xạo. Ánh sáng yếu ớt đầu thỉnh thoảng chiếu xuống những cánh tay giơ lên từ hố cát, những bàn tay trắng bệch, cứng đờ chới với lên trung, như nắm lấy chút ánh sáng le lói, tia hy vọng cuối cùng của sự sống khi c.h.ế.t.
Nỗi sợ hãi lan tràn trong bóng tối như bệnh dịch. Những sinh mạng bên cạnh lượt nuốt chửng vô tình, bản từ từ xuống cát chảy đó. Người thể thoát khỏi cát chảy đều là những tâm trí cực kỳ vững vàng.
Vị trí Nguyên Tu rơi xuống gần đài đá hơn Nguyệt Sát. Sau khi xuống, lăn về phía đài đá tiên. Phía một con chiến mã cắm đầu xuống cát, Nguyên Tu bò trườn vòng qua, nhưng đường phía chút khó khăn. Khắp nơi là xác và ngựa ngổn ngang trong cát vàng, đường thẳng nào dẫn đến đài đá, chỉ thể luồn lách qua. Bò trườn ngoằn ngoèo, động tác càng nhiều thì càng nguy hiểm. Mộ Thanh đài đá quan sát, thấy Nguyên Tu thủ nhanh nhẹn trầm . Nàng chỉ mẫu một , trong điều kiện ánh sáng tối tăm, mà cứ như từng bò trong cát chảy chỉ một , loáng cái sắp đến mép đài đá.
Nguyên Tu ngước mắt với nàng. Trong địa cung tăm tối, nụ của nam t.ử rạng rỡ như ánh mặt trời tháng Tám thảo nguyên. Mộ Thanh thở phào nhẹ nhõm. Thấy Nguyên Tu đưa tay với lấy đài đá, đầu ngón tay chỉ còn cách đài đá một tấc thì bất ngờ một bàn tay lính Địch phía túm lấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-153-cung-dien-duoi-long-dai-mac-2.html.]
Nguyên Tu kéo giật ngược trở . Quay đầu , thấy một tên lính Địch nửa đầu lộ khỏi cát đang trừng mắt chòng chọc. Hắn chìm sâu trong cát, chỉ một cánh tay buông thõng đang móc ủng chiến của Nguyên Tu, nửa cái đầu lộ ngoài, cát lấp kín mũi miệng, mắt dại , vẻ như c.h.ế.t.
Người c.h.ế.t mà xác vẫn cử động, xác c.h.ế.t vùng dậy?
Nguyên Tu cau mày, thử rướn về phía nhưng kéo cánh tay . Tay móc chặt ủng, Nguyên Tu bò rạp đất, nhất thời tháo ủng. Chỉ cách đài đá một tấc, cái xác c.h.ế.t giữ chân, thể tiến thêm nữa.
"Lùi !”. Mộ Thanh đài đá bỗng quát.
Đó là hiện tượng co giật của xác c.h.ế.t, cử động còn sót của cơ thể khi c.h.ế.t. Tay móc ủng của Nguyên Tu, tiến thì chỉ thể lùi, rút chân khỏi tay t.ử thi.
Nguyên Tu lập tức hiểu ý, lùi một bước, nhẹ nhàng rụt chân về , chiếc ủng chiến liền tuột khỏi tay t.ử thi. Hắn né cái xác đó , tiến lên một bước, đến bên mép đài đá, ấn tay nhảy vọt lên.
"Đại tướng quân!”. Lúc Mạnh Tam cũng lên .
"Không là ”. Nguyên Tu vỗ vai Mạnh Tam, cảm ơn Mộ Thanh: "Ta nợ ngươi một mạng”.
Vừa , giơ tay, theo thói quen định vỗ vai Mộ Thanh. Mộ Thanh ánh mắt lạnh lùng, chằm chằm bàn tay đó. Trong điện tối tăm rõ, nhưng Nguyên Tu cảm nhận ánh mắt sắc lẹm, lập tức thu tay trừ.
Suýt quên, tên nhóc thuộc họ sâu róm.
Nguyệt Sát lên cuối cùng. Hắn rơi xuống phía Nguyên Tu, đợi Nguyên Tu lên mới từ từ bò qua, lúc qua còn cố ý tránh cái xác c.h.ế.t .
Ngụy Trác Chi rơi xuống. Người của quân Tây Bắc rơi xuống chỉ bốn : Nguyên Tu, Mộ Thanh, Nguyệt Sát và Mạnh Tam. Giờ cả bốn đều bình an vô sự, gì đáng mừng hơn.
Lính Địch trong hố cát ai lên , đều c.h.ế.t, trừ một - Hô Diên Hạo.
Hô Diên Hạo tiếng Đại Hưng, tự nhiên hiểu lời Mộ Thanh. Mộ Thanh vốn là tự cứu và cứu đồng đội, cuối cùng giúp thoát nạn.
"Anh Duệ tướng quân, đa tạ!”.
Hô Diên Hạo ở phía đối diện hố cát chảy, dùng tiếng Đại Hưng lơ lớ với Mộ Thanh.
Hố cát rộng vài trượng, đại điện tối tăm, nàng thấy , nhưng ánh mắt chuẩn xác rơi nàng, như phát hiện con mồi mới lạ.
Thiếu niên quả thực kỳ lạ, dùng kiến đ.á.n.h bại , rõ ràng là Giang Nam nhưng hiểu cát chảy hơn cả đại mạc. Phương pháp thoát hiểm từng thấy, nhưng cực kỳ hiệu quả.
Hô Diên Hạo , lộ hàm răng trắng ởn. Nàng cứu mạng , nên đối đãi với nàng thế nào đây? Vừa nghĩ lấy một ống lửa, soi sáng đại điện mắt.
Ánh sáng đom đóm chỉ soi một tấc đất, thấy hết cảnh rộng lớn của đại điện. Hô Diên Hạo giơ ống lửa quanh, tìm thấy một cột trụ ngọn đèn. Dầu trong đèn vẫn còn, lửa châm lên chiếu sáng một trượng. Ngọn đèn đế đồng, gắn cột, so le mắt, kiểu dáng rõ, chỉ lờ mờ thấy chín nhánh. Hô Diên Hạo châm hết chín nhánh đèn, trong điện lập tức sáng bừng ba trượng. Ngoài ba trượng, trái mỗi bên một cột trụ, đó cũng gắn đèn đồng chín nhánh, Hô Diên Hạo qua lượt châm lửa.
________________________________________