Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 154: Phá giải cơ quan.
Cập nhật lúc: 2026-06-27 07:53:12
Lượt xem: 70
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Những kẻ rơi xuống đại điện cùng đều c.h.ế.t trong hố cát chảy, lúc chỉ còn một , đối diện là bốn binh tướng nước địch, mà vẫn còn tâm trạng châm từng ngọn đèn. Hành động khiến Mạnh Tam ngứa mắt.
"Hắn sợ chúng xông qua g.i.ế.c ”.
"Đừng đoán tâm tư kẻ biến thái”.
Mộ Thanh nhạt giọng, nương theo ánh đèn Hô Diên Hạo thắp lên quan sát đại điện.
Mạnh Tam cũng mang theo ống lửa, tò mò nên cũng châm đèn chín nhánh cột trụ bên . Chỉ là kiên nhẫn châm hết, chỉ châm đại vài ngọn, thấy rõ thì cất ống lửa .
Chỉ thấy đại điện rộng lớn hoa lệ, tất cả chín cột trụ. Một bên bốn cột, còn một cột dựng ngay hố cát chảy. Hố cát chia đại điện hai nửa, rộng vài trượng, bên trong đầy xác lính Địch và chiến mã. Phía hố cát, cát vàng vẫn đang rơi xuống nhưng thấy ngựa rơi xuống nữa. Bên tiếng vó ngựa như ca, tiếng đao kiếm hò hét như điên cuồng, quân Tây Bắc đang giao chiến với năm ngàn binh mã của Hô Diên Hạo, lờ mờ thấy tiếng gầm giận dữ của Lỗ Đại.
Hô Diên Hạo chỉ dẫn năm ngàn binh mã đại mạc, đối mặt với năm vạn quân Tây Bắc đang phẫn nộ, đám lính Địch đó chỉ nước nghiền nát. Hô Diên Hạo chẳng hề bận tâm, cất ống lửa, một vòng quanh đại điện bên , than thở:
"Đế quốc Xiêm Lan”.
Đế quốc Xiêm Lan? Mộ Thanh từng đến đất nước , lộ vẻ nghi hoặc.
Mạnh Tam thấy ha hả: "Anh Duệ tướng quân cũng chuyện . Ta suýt tưởng tướng quân là thần thánh, cái gì cũng chứ”.
Nguyên Tu đá một cái, với Mộ Thanh:
"Cổ quốc ngàn năm , tương truyền sâu trong sa mạc Tháp Mã, từng một thời huy hoàng, cuối cùng diệt vong do sông Khắc Lạp Mã cạn kiệt và bão đen. Truyền thuyết kể rằng, cổ thành Xiêm Lan chôn vùi cát vàng đó trong sa mạc Tháp Mã. Ngàn năm qua, nhiều văn nhân du khách coi đó là truyền thuyết, ngờ là thật. Có điều, tòa cổ điện chúng thấy đây trông giống cổ thành, mà giống địa cung hơn”.
Mộ Thanh gật đầu, tán thành. Nàng cũng cảm thấy cổ điện tuy giống di tích, nhưng rõ ràng thành trấn, mà giống cung điện nơi đế vương ở hơn. Tuy nhiên, từng trong đại điện đế vương ở đào hố cát chảy, hơn nữa chín cột trụ trong đại điện dựng khá kỳ quái, một cột dựng ngay hố cát chảy. Nhìn thế nào nơi cũng giống chỗ cho sống ở, mà giống chỗ cho c.h.ế.t.
Cổ điện, chi bằng là cổ mộ.
"Cổ mộ mới ”.
Hô Diên Hạo quanh đại điện , vết sẹo mắt trái dữ tợn: "Nghe Đế quốc Xiêm Lan chỉ tồn tại một triều đại, cổ quốc giàu , vàng bạc đầy đất. Đại đế Xiêm Lan giấu một lượng lớn vàng và thần giáp sâu trong địa cung. Thần giáp đao thương bất nhập, vàng bạc nhiều đủ để lập quốc”.
Hô Diên Hạo dã tâm bừng bừng, vương của một bộ tộc thảo nguyên cỏn con thỏa mãn . Hắn lẽ thống nhất thảo nguyên, lập quốc xưng đế, một vị đại đế khai quốc.
Mạnh Tam trợn mắt, bĩu môi: "Nằm mơ . Còn vàng với thần giáp, ngươi cái chỗ quỷ quái là lăng mộ Đại đế Xiêm Lan? Biết là mộ cha ngươi đấy”.
Hắn vốn định mắng Hô Diên Hạo, xong tự phì một tiếng. Cha Hô Diên Hạo, cái lão Địch Vương á? Lão xứng ở chỗ thế .
"Lão cũng xứng?". Hô Diên Hạo hừ lạnh, ánh mắt khát máu, vài phần tàn nhẫn, vài phần âm u.
Mạnh Tam ngẩn , nhớ sự tàn độc của đối với chị em đêm qua, cũng chẳng trông mong gì hiếu tâm với cha .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-154-pha-giai-co-quan.html.]
"Điện hẳn liên quan đến nước Xiêm Lan. Nhìn đèn đồng chín nhánh xem, hình dáng như cây xum xuê, cành trang trí hạc trắng, vẹt, khỉ. Cổ quốc Xiêm Lan xây dựng đại mạc, dân yêu thích những vật ở ốc đảo. Những thứ điêu khắc cột, trang trí đèn trong điện , thứ nào là vật của đại mạc. Các ngươi thấy đây chính là cổ quốc Xiêm Lan ?".
Hô Diên Hạo còn lộ vẻ tàn nhẫn khát máu, giờ chuyển sang vui vẻ, tâm trạng khá hỏi Mộ Thanh: "Sự thông tuệ của Anh Duệ tướng quân, bổn vương bình sinh hiếm thấy, tướng quân thấy ?".
Bốn Mộ Thanh cách Hô Diên Hạo một hố cát chảy. Hố tuy rộng nhưng Nguyên Tu và Nguyệt Sát đều khinh công, là qua . Hô Diên Hạo vẻ hề kiêng dè bốn , ngang nhiên khảo cứu cổ điện mặt họ. Nói là nhàn nhã, chi bằng coi bốn như khí.
Mộ Thanh , cũng lờ Hô Diên Hạo , sang bảo Nguyên Tu: "Nơi điện đều cửa, chắc chắn cách mở. nhất là đừng, cái hố cát chảy là , tìm đường trong địa cung chắc chắn nguy hiểm, chi bằng đợi cát vàng rơi hết”.
Phía điện lực b.ắ.n của ba mũi tên Thần Tý Cung của Nguyên Tu sập, vốn cát chảy tự nhiên, chỉ là cát đồi cát rơi xuống mà thôi. Đã là cát vàng thì sẽ lúc rơi hết.
Lỗ Đại vẫn đang dẫn quân Tây Bắc c.h.é.m g.i.ế.c, thỉnh thoảng tiếng hét trong cát, bốn bên ai đáp . Với tính cách của Lỗ Đại, nếu bốn ở vẫn , chắc chắn sẽ nhảy xuống. Chủ soái quân Tây Bắc mất tích, phó tướng thể mất tích thêm, nếu năm vạn đại quân sẽ gặp nguy hiểm giữa đại mạc.
"Được, đợi”.
Nguyên Tu gật đầu, sang Hô Diên Hạo: "Có điều, cứ đợi thế cũng chán. Không Hô Diên Vương t.ử hứng thú đ.á.n.h một trận ? Ta hứng thú giữ Hô Diên Vương t.ử đây đấy”.
Vừa trong điện tối tăm, khi đèn thắp lên, vì tò mò xem diện mạo điện nên ngăn cản Hô Diên Hạo. Giờ điện sáng, mặc kệ nó lăng mộ Đại đế Xiêm Lan , Hô Diên Hạo và dã tâm của đều chôn vùi tại đây.
Ý trong mắt Hô Diên Hạo tắt ngấm, nhặt một thanh loan đao bên mép hố cát lên: "Bổn vương cũng hứng thú , Nguyên Đại tướng quân cảm thấy mùi vị món sườn cừu nướng đó thế nào?".
Dứt lời, Mạnh Tam c.h.ử.i thề một tiếng. Nguyên Tu mũi chân điểm nhẹ xuống đất, lao như tia chớp. Trên đầu bụi cát như màn, nam t.ử tay tấc sắt, một quyền đ.ấ.m tan màn bụi. Quyền phong như sấm nổ, gió cuộn điên cuồng, "ong" một tiếng, chấn động màng nhĩ.
Mộ Thanh cau mày, đồng thời sắc mặt trầm xuống. Quyền phong dù mạnh đến , thể tạo âm thanh ong ong như tiếng trống trận?
Khi sắc mặt nàng biến đổi, Nguyên Tu trung vượt qua hố cát, quyền phong đập thẳng mặt Hô Diên Hạo. Hô Diên Hạo từng nhiều giao đấu với Nguyên Tu, rõ quyền phong của mãnh liệt, mà vẫn đưa đao đón đỡ. Loan đao như trăng khuyết, "keng" một tiếng gãy đôi, lưỡi đao như rơi cắm phập xuống cát. Hô Diên Hạo cầm nửa thanh đao gãy, nụ âm u.
Lúc , Nguyên Tu một quyền đ.ấ.m gãy loan đao, cũng đáp xuống đài đá đối diện. Quyền phong hết, khinh công sắp thu, ngay khoảnh khắc quyền thế và bộ pháp sắp thu , nửa thanh đao gãy trong tay Hô Diên Hạo đ.â.m thẳng lưng .
Nguyên Tu dường như , tai khẽ động, ánh mắt quét qua đại điện, bỗng quát lớn:
"Nằm xuống!”.
Tiếng quát như sấm rền, báo hiệu cho ba Mộ Thanh ở phía đối diện. Gần như cùng lúc, Nguyệt Sát giơ tay ấn Mộ Thanh xuống đất. Mạnh Tam chậm hơn một chút, khi xuống, mũi tên sượt qua đỉnh đầu . May mà đang cải trang thành lính Lặc Đan, búi tóc, nếu tóc xén sạch. Ba rạp đất dám ngóc đầu lên, chỉ cảm thấy mưa tên áp đảo, sạt qua đỉnh đầu điên cuồng, bụi cát cuốn theo từ hố cát tát mặt, sặc đến nín thở.
Có cơ quan.
Trong điện một hố cát chảy, đều tưởng cái lợi hại nhất gặp , ngờ vẫn còn.
________________________________________