Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 156: Kế trong kế. (2)

Cập nhật lúc: 2026-06-27 07:53:14
Lượt xem: 77

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hô Diên Hạo ở phía đối diện cũng thắp sáng đèn đồng chín nhánh cây cột đổ. Đợt tên cuối cùng b.ắ.n , tiếng nạp tên trong rãnh tên ngưng bặt.

Cơ quan, dừng.

Đại điện tĩnh lặng như tờ, dường như tiếng tên rít bên tai chỉ là ảo giác. Chỉ đống hỗn độn mặt đất nhắc nhở về sự hiểm nguy thật qua.

Hô Diên Hạo sang từ phía đối diện, Mạnh Tam lồm cồm bò dậy từ mặt đất, Nguyệt Sát từ xa tới, Nguyên Tu . Cả bốn đều về phía Mộ Thanh.

Lại nàng trúng . Sao nàng còn cơ quan, thắp sáng tất cả đèn trong điện là thể phá giải cơ quan ?

Mộ Thanh chỉ Nguyên Tu, ba mũi tên dài cắm cẳng tay và đùi , môi mím chặt.

Nguyên Tu : "Chưa c.h.ế.t . Yên tâm”.

Mộ Thanh gì, chỉ chằm chằm Nguyên Tu. Vừa tên bay như mưa, chân là hố cát chảy, mặt là đèn nến thắp, lẽ rảnh tay cứu nàng. Khi cứu nàng, chắc chắn bỏ qua an nguy của bản , một tay bóp nát mũi tên b.ắ.n về phía nàng, chỉ còn một tay múa áo bào Hồ, rốt cuộc khó lòng bảo bản giữa vạn mũi tên, đành trúng ba mũi tên.

Ba mũi tên Nguyên Tu tránh chỗ hiểm, c.h.ế.t , nhưng nếu xử lý , hậu quả khôn lường.

Chiến trường thời xưa, vết thương do tên b.ắ.n khó lành hơn vết thương do đao chém, bởi tên b.ắ.n thường tổn thương gân cốt, tỷ lệ tàn phế cao.

Mộ Thanh ba mũi tên tay và đùi Nguyên Tu, bỗng nhiên tay áo rũ xuống, d.a.o giải phẫu rơi lòng bàn tay. Nàng đến bên cạnh Nguyên Tu, rạch một đường ở đầu và đuôi ba mũi tên, bẻ gãy vứt .

Nguyên Tu thấy, : "Cứ thế . Đợi ngoài tính, giờ mang theo t.h.u.ố.c trị thương”.

Nguyên Tu liếc phía đại điện, cát vàng vẫn đang rơi xuống hố cát chảy. Xem đợi cát đó chảy hết còn mất một lúc, thể ngoài ngay thì rút tên m.á.u sẽ chảy càng nhiều hơn.

"Ngài nghĩ chúng thể ngoài từ phía ?".

Mộ Thanh ngẩng mắt lên, lưỡi d.a.o rạch một đường, x.é to.ạc tay áo cánh tay Nguyên Tu. Hai mũi tên đều cắm cẳng tay, thịt m.á.u dính chặt tên. Nàng vị trí vết thương, thở phào nhẹ nhõm. Hai mũi tên đều cắm ở vị trí cao, một mũi lệch, cắm cơ bắp, tổn thương đến xương; mũi tên đầu tên trồi ở giữa, nhưng điểm b.ắ.n lệch, vẻ như xuyên qua giữa xương trụ và xương .

Cũng coi như may mắn .

"Lời ý gì?".

Nguyên Tu ngẩn . Giờ sợ tên nhóc mở miệng, lời bao giờ sai.

Không thể ngoài từ phía , thế nào cũng tin .

"Cơ quan còn hậu chiêu”.

Mộ Thanh xổm xuống, rạch một đường quần dài của Nguyên Tu, kiểm tra vết tên đùi .

Nguyệt Sát nhíu mày, Nguyên Tu cảm thấy đùi mát lạnh, cũng ngượng ngùng lùi một bước. Kể từ chuyện đêm đó ở đình Tướng Quân, luôn cảm thấy thể n.g.ự.c trần thản nhiên mặt tướng sĩ nữa.

"Khụ!”.

Mạnh Tam đầu . Mặc dù Anh Duệ tướng quân đang xem vết thương cho Đại tướng quân, nhưng vẫn cảm thấy chằm chằm đùi đàn ông, hình ảnh chói mắt.

"Rất !”.

Mộ Thanh lạnh lùng liếc Nguyên Tu một cái: "Còn tự nhiên , sức chịu đựng của Đại tướng quân quá thì là tổn thương đến xương”.

Nguyên Tu chợt thấy hổ, cau mày lảng sang chuyện khác: "Cơ quan dừng, còn hậu chiêu ?".

"Có. Các ngửi thấy mùi gì ?".

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-156-ke-trong-ke-2.html.]

Mộ Thanh quét mắt quanh đại điện, lúc nàng mới thấy bộ diện mạo của cơ quan.

Cơ quan tên bố trí bộ bức tường hai bên đại điện, lỗ tên dày đặc như tổ ong, bên trong rãnh tên trống rỗng. Trong khí đại điện một mùi là lạ thoang thoảng, khứu giác Mộ Thanh nhạy bén nhưng nhất thời cũng phân biệt đó là mùi gì. Nàng quét mắt bốn phía, chợt thấy chỗ chân tường điện chút chất lỏng bóng loáng, bèn tới nhặt một mũi tên rơi mặt đất lên, dùng lông đuôi tên chấm lấy ngửi thử, sắc mặt bỗng sa sầm:

"Dầu hỏa”.

Mộ Thanh cầm mũi tên , Nguyên Tu cầm lấy cau mày. Quả thực là dầu hỏa. Người Hồ công thành thường dùng dầu hỏa, tường thành đốt đen từ lâu, mùi dầu hỏa quá quen thuộc. Chỉ là giữa vạn tên bay, lo tự bảo vệ, cứu , thắp nến tiêu hao hết tâm trí, để ý chân tường dầu hỏa chảy .

Dầu hỏa chỉ ở khe tường, lượng nhiều, chắc là do họ kịp thời phá giải cơ quan.

"Mẹ kiếp. Suýt chút nữa thì chúng thiêu c.h.ế.t ”.

Mạnh Tam c.h.ử.i thề một tiếng. May mà phá cơ quan kịp thời, nếu dầu hỏa chảy , trong điện đang thắp nến, mấy bọn họ hôm nay thiêu c.h.ế.t trong điện .

Nhìn mũi tên dính dầu hỏa, Mạnh Tam khỏi kinh hãi: "Thật đúng như Anh Duệ tướng quân , cơ quan tên b.ắ.n hết, vẫn còn cơ quan chờ chúng ”.

Nguyên Tu chằm chằm Mộ Thanh, hôm nay nàng cứu mấy .

"Đã dầu hỏa, cần gì cát chảy tên bắn, dầu hỏa , chúng đều c.h.ế.t”. Nguyệt Sát mũi tên đó, vẻ mặt đầy khó hiểu.

"Rất dễ hiểu”.

Mộ Thanh ném mũi tên hố cát chảy: "Bởi vì đến bước đường cùng, ai đốt lăng mộ của cả”.

"Cũng cùng một đạo lý, ai chào đón khách khứa trong lăng mộ của . Người thiết kế cơ quan là đại sư, chi bằng là cao thủ tính toán lòng . Cơ quan tên của là chuẩn cho những kẻ kiên nhẫn thắp sáng tất cả đèn nến như chúng ; hố cát chảy là chuẩn cho những kẻ kiên nhẫn như Hô Diên Vương tử; dầu hỏa là chuẩn cho những kẻ sống sót trong góc c.h.ế.t của cơ quan tên. Mọi mặt đều tính đến, tin thể tính đến tình huống của chúng ”.

"Cũng như đời kiên nhẫn như Hô Diên Vương tử, sống sót trong góc c.h.ế.t của trận cơ quan, tự nhiên cũng thể phá trận”.

Mộ Thanh về phía Nguyên Tu, Nguyệt Sát và Mạnh Tam, hỏi: "Các nghĩ xem, chủ nhân lăng mộ hoan nghênh phá trận ở quấy rầy giấc ngủ ngàn thu của ?".

Sắc mặt ba Nguyên Tu đều trầm xuống. Dân thường còn kỵ mộ phần phá hoại, huống chi là lăng mộ đế vương.

Cứ tưởng phá cơ quan là hết nguy hiểm, như thì nguy hiểm lớn hơn còn ở phía .

Mộ Thanh vết tên Nguyên Tu. Nàng cũng cơ quan tiếp theo là gì, chỉ sẽ kết thúc dễ dàng như . vết thương của cần xử lý ngay, đại điện rõ ràng nơi thích hợp để chữa thương.

Làm thế nào đây? Làm thế nào để sống sót qua đợt cơ quan tiếp theo mà vết thương của trầm trọng thêm?

Đang suy nghĩ, chợt cảm thấy chân tiếng ầm ầm.

Sắc mặt mấy biến đổi, cúi đầu xuống, chỉ thấy mặt đất hai bên hố cát chảy từ từ đẩy , đang dần che lấp hố cát chảy .

Cùng lúc đó, bức tường bên trong đại điện bỗng mở , hai cánh cửa lớn, hai con đường xuất hiện mặt .

Mộ Thanh nghĩ đến nhiều loại cơ quan, nhưng ngờ xuất hiện hai con đường.

Hai con đường hẹp và dài hun hút, thấy điểm cuối. Đài nến trong điện phản chiếu ánh đèn đồng xanh u uất, ánh sáng leo lét chiếu hai con đường hầm sâu thẳm .

Một con đường lát ngọc trắng, tường ẩn hiện những hình điêu khắc màu xanh hoa mỹ, hai bên tượng binh lính, thị nữ, bá quan thành hàng.

Một con đường lát bằng xương , xếp ngay ngắn những xác c.h.ế.t mặc quần áo hóa thành xương trắng.

________________________________________

 

Loading...