Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 157: Ta đùa thôi (1)
Cập nhật lúc: 2026-06-27 07:53:15
Lượt xem: 73
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đường ngọc điêu khắc ở phía Hô Diên Hạo, đường xương trắng ở phía bốn Mộ Thanh. Hố cát chảy lấp, những chiến mã, lính Địch, những sinh mạng từng vùng vẫy gạch xanh che lấp, chôn vùi trong địa cung đại mạc, vương thành ngàn năm . Có lẽ một ngày nào đó, gió cát thổi hết, vương thành sụp đổ, hoặc địa cung, những sinh mạng từng chôn vùi mới thể thấy ánh mặt trời.
Và lúc , những còn sống đối mặt với sự lựa chọn.
Không ai chọn cả. Hố cát còn, kẻ thù ngay mặt, hiển nhiên là g.i.ế.c địch .
Nguyên Tu thương, Mộ Thanh bước lên, lưỡi d.a.o trong tay chỉ thẳng Hô Diên Hạo. Tân binh m.ổ b.ụ.n.g trong rừng núi Thanh Châu, thiếu niên b.ắ.n xuyên chân thảo nguyên Hô Tra, hài cốt hùng trọn vẹn trong quan tài phủ Đại tướng quân... Nàng và ân oán cá nhân, nhưng là duy nhất đời nàng g.i.ế.c, ngoài kẻ hung thủ g.i.ế.c cha.
Nàng chĩa d.a.o Hô Diên Hạo, Hô Diên Hạo cũng nàng. Mắt nam t.ử giống Địch, sâu thẳm màu xanh sẫm. Dưới ánh đèn đồng xanh u tối, đôi mắt tựa như chợt thấy ốc đảo giữa đại mạc mênh mông. Chỉ là, làn da nam t.ử giống Lặc Đan màu lúa mạch, tôn lên đôi mắt vẻ hoang dã đầy sát khí.
Mộ Thanh , ốc đảo đó chỉ là ảo ảnh dụ bước cõi c.h.ế.t. Sói hoang đại mạc, xảo quyệt tàn nhẫn, g.i.ế.c chóc mới là bản tính của .
Kẻ biến thái tuấn tú, vẫn cứ là kẻ biến thái.
"Anh Duệ tướng quân g.i.ế.c bổn vương?". Hô Diên Hạo mũi d.a.o của Mộ Thanh hỏi.
Người đàn ông từng tàn nhẫn thảo nguyên Hô Tra rằng sớm muộn gì cũng lấy mạng nàng, giờ phút mỉm với nàng như bạn .
"Kéo dài thời gian vô ích, ngươi ở đây thì mới ít c.h.ế.t”.
Mộ Thanh chằm chằm Hô Diên Hạo, thấu thủ đoạn của , nhấc chân móc một mũi tên dài lên, tay bắt lấy, phóng về phía Hô Diên Hạo.
Hô Diên Hạo nghiêng tránh dễ dàng, thấy Mộ Thanh đích xông tới, nụ bên môi càng sâu hơn.
"Lên giúp một tay!”.
Mộ Thanh với Nguyệt Sát và Mạnh Tam phía : "Cẩn thận đừng để bắt con tin”.
Mạnh Tam ngẩn , Nguyệt Sát lao tới, trong nháy mắt bảo vệ chặt chẽ bên cạnh Mộ Thanh.
"Chậc!”.
Hô Diên Hạo né tránh đỡ đòn, Mộ Thanh, vẻ tàn nhẫn trở mặt, giọng điệu tán thưởng: "Sao ngươi thông minh đến thế chứ?".
Hai con đường hầm , con đường rải đầy xương trắng thì đầy sát khí, nhưng con đường ngọc trắng trang nghiêm sạch sẽ trông càng khả nghi hơn. Cơ quan địa cung thiên biến vạn hóa, khó đoán ý đồ của chủ nhân lăng mộ, cũng khó yên tâm chọn bất kỳ con đường nào. Nàng thông tuệ như , nàng sẽ chọn con đường nào. Nếu cùng nàng, nhất định an hơn nhiều.
Hắn bao giờ thích kẻ g.i.ế.c , nhưng thấy nàng g.i.ế.c , bỗng thấy vui. Từ thảo nguyên Hô Tra, bắt nàng . Thế nhưng, tại nàng thông minh đến thế? Nhìn thấu cả ý đồ của .
Thân thủ của nàng quái dị, hiểm hóc nhưng nội công, bắt nàng đối với khó, nhưng đám hộ vệ bên cạnh nàng khó chơi. Tên thiếu niên trông giống binh của Nguyên Tu thủ kém hơn hộ vệ của nàng, bắt tên đó thể khiến nàng bó tay chịu trói, nhưng vì nàng cảnh báo nên bọn họ đều lanh lợi cẩn thận vô cùng.
Sắc mặt Hô Diên Hạo dần lạnh xuống, trong mắt dâng lên lệ khí.
Trong điện, bốn chiến đấu kịch liệt. Nguyên Tu chắp tay xa quan sát, vốn dĩ chằm chằm Hô Diên Hạo, nhưng khi ánh mắt quét qua phía bốn , sắc mặt bỗng đổi, quát lớn: "Quay !”.
Tiếng quát dứt, Mộ Thanh ngửi thấy mùi dầu hỏa. Mùi nồng nặc hơn nhiều so với mùi trong khe tường lúc nãy. Nhân lúc Nguyệt Sát và Mạnh Tam quấn lấy Hô Diên Hạo, Mộ Thanh ngước mắt lên tường điện, ánh mắt lạnh toát. Trên tường điện, dầu hỏa đang trào từ rãnh tên cơ quan, cả bức tường điện đều ánh nến chiếu sáng loáng dầu. Ngay cả đỉnh cột điện cũng hiện lỗ rãnh, dầu hỏa đang chảy dọc theo cột điện xuống, phía ba thước chính là đèn đồng chín nhánh.
Không ai đốt lăng mộ của chính , nhưng thiết kế cơ quan quyết tuyệt đến thế. Hắn đặt một bài toán trọn cho phá giải cơ quan, và dùng việc đốt điện để ép họ lựa chọn. Thời gian đó lẽ là thời gian để cho họ lựa chọn, cũng thể là cho phép ai theo nhịp điệu của . Vì , một thời gian, nếu cửa đại điện đóng , tòa đại điện sẽ thiêu rụi.
Chủ nhân lăng mộ Đại đế Xiêm Lan , nếu đúng là thật, quả hổ là một vị vua khai quốc một thời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-157-ta-dua-thoi-1.html.]
Người thể phá cơ quan của ắt là kẻ tài, sẵn lòng chơi đùa với họ một chút, nhưng cho phép ai trái quy tắc đặt . Không theo quy tắc của , bọn họ sẽ thiêu c.h.ế.t ở đây.
Lúc , Hô Diên Hạo cũng thấy dầu hỏa chảy xuống tường điện đối diện. Dầu hỏa đỉnh cột điện sắp chảy đến đèn đồng , còn thời gian nữa.
"Quay !”.
Nguyên Tu hét lên. Nếu nhất định chọn, chọn con đường xương trắng .
Mộ Thanh về. Mũi d.a.o nàng đ.â.m về phía Hô Diên Hạo, nhử một chiêu chạy về phía con đường ngọc trắng, hô lớn: "Bên !”.
Nguyên Tu ngẩn . Hắn tại Mộ Thanh chọn con đường đó, nhưng lựa chọn của nàng bao giờ sai. Gần như cần suy nghĩ, chạy về phía con đường đó.
Nguyệt Sát đang giao chiến kịch liệt với Hô Diên Hạo, Mạnh Tam tìm cơ hội rút lui, hộ vệ Nguyên Tu con đường hầm . Ngay khi , Hô Diên Hạo móc chân hất một mũi tên lên, tay bắt lấy, giơ tay phóng về phía lưng Mộ Thanh.
Ánh mắt Nguyệt Sát lạnh lẽo, phóng d.a.o găm chặn mũi tên, tung đuổi theo Mộ Thanh. Hô Diên Hạo âm hiểm, đưa tay chộp lấy cổ áo Mạnh Tam. Nguyệt Sát liếc thấy, giữa trung đ.á.n.h đỉnh đầu Hô Diên Hạo.
Hắn cứu Mạnh Tam, tên nhóc phiền phức sống c.h.ế.t thế nào quan tâm, nhưng nếu Hô Diên Hạo bắt, nữ nhân nhất định sẽ lấy để trao đổi. Mục tiêu của Hô Diên Hạo là nàng, cứu tên nhóc chính là cứu nàng.
Gió lạnh rít đầu, Nguyệt Sát tới nơi nhưng nội lực tới. Hô Diên Hạo túm cổ áo Mạnh Tam, thấy Nguyệt Sát ép tới liền buông tay.
Khi buông tay, nụ bên môi bỗng đậm hơn, khi lùi nhanh hình xoay chuyển kỳ dị tại chỗ, mũi chân điểm đất, lùi về hướng Mộ Thanh.
Lúc , Nguyệt Sát thấy Mạnh Tam thoát hiểm, nội lực trong tay thu , đang từ rơi xuống, thế hết, trơ mắt Hô Diên Hạo lướt qua lao về phía Mộ Thanh, trong lòng lạnh toát.
Trúng kế .
Hắn bắt Mạnh Tam để khiến Nguyệt Sát lầm tưởng mượn Mạnh Tam uy h.i.ế.p Mộ Thanh, thực là để thoát khỏi sự đeo bám của Nguyệt Sát - bắt Mộ Thanh, để Nguyệt Sát cản đường.
Hô Diên Hạo quả nhiên xảo quyệt.
Nguyệt Sát giận dữ, tiếp đất nhưng quá muộn. Mộ Thanh đang chạy đường hầm, Nguyên Tu ở xa tới kịp, Hô Diên Hạo một bước áp sát cửa đường hầm ngọc trắng.
"Chu Nhị Đản!”.
Nguyên Tu cũng cuống lên, bất chấp vết thương do tên bắn, quyền phong mãnh liệt như sấm sét, một quyền đ.ấ.m lưng Hô Diên Hạo.
Hô Diên Hạo ở cửa đường hầm, Mộ Thanh, nhe răng với nàng, giọng điệu dịu dàng chào hỏi như chào bạn đồng hành:
"Bắt ngươi . Bổn vương , sớm muộn gì ngươi cũng là của bổn vương, Anh Duệ tướng quân”.
Vừa dứt lời, Mộ Thanh bỗng nhiên đưa tay , túm chặt cổ áo Hô Diên Hạo, lôi mạnh trong đường hầm.
"Bắt ngươi , Hô Diên Vương tử!”.
Mắt Mộ Thanh bỗng sáng lên, ánh d.a.o trong tay lóe sáng, đ.â.m thẳng yết hầu Hô Diên Hạo.
________________________________________