Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 158: Ta đùa thôi (2)

Cập nhật lúc: 2026-06-27 07:53:16
Lượt xem: 69

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đáy mắt Hô Diên Hạo dâng lên vẻ kinh ngạc. Hắn đoán nàng sẽ tay, nhưng tưởng nàng sẽ tay ép đường hầm, ngờ nàng tay kéo . Khi nàng tay, trong tay dao, kinh ngạc trong tích tắc, chính sự kinh ngạc trong tích tắc khiến nàng đắc thủ, kéo trong.

Nàng thể nào đồng hành cùng . Khi nàng kéo , trong lòng cảm thấy . Khi ánh d.a.o đ.â.m về phía yết hầu, cảnh giác, cổ ngửa . Lưỡi d.a.o rạch một đường nông cổ , vệt m.á.u hiện lên.

Mộ Thanh chép miệng: "Nông !”.

Mùi m.á.u tanh lan tỏa trong đường hầm hẹp dài, đôi mắt Hô Diên Hạo như nhuộm đỏ, vận nội lực tung chưởng đ.á.n.h n.g.ự.c Mộ Thanh. Lực kéo Hô Diên Hạo hết, Mộ Thanh mượn lực hất sâu trong đường hầm, buông tay, lùi khỏi đường hầm.

Khoảnh khắc nàng lùi , dầu hỏa cột điện chảy xuống đèn đồng, ngọn lửa bùng lên dữ dội. Cùng lúc đó, trong điện vang lên tiếng cửa đá từ từ hạ xuống.

"Nhanh. Bên !”.

Mộ Thanh với Nguyên Tu, Nguyệt Sát và Mạnh Tam đuổi tới, chỉ tay con đường rải đầy xương trắng.

Ba đều kinh ngạc, trong lòng lờ mờ hiểu chỉ tay con đường bên chỉ là kế của Mộ Thanh để dụ Hô Diên Hạo tròng. trong khoảnh khắc sinh tử, mắt thấy cửa đá bên sắp hạ xuống, ai thời gian hỏi han. Nguyệt Sát xách Mộ Thanh, Nguyên Tu bất chấp vết thương xách Mạnh Tam, hai vận khinh công lao vun vút về phía cửa đá đó. Khi cửa hạ xuống một nửa, họ lao vọt trong.

Trong đường hầm ngọc trắng, Hô Diên Hạo cửa đá từ từ hạ xuống. Hắn thời gian đuổi theo ngoài, nhưng đuổi theo. Bởi vì dù ngoài, bốn Nguyên Tu liên thủ, cũng cơ hội con đường xương trắng . Nếu , cửa của con đường ngọc trắng cũng thể đóng , đến lúc đó chỉ nước c.h.ế.t cháy trong đại điện.

Nàng chọn con đường , nghĩa là con đường dụ thể đầy rẫy sát cơ.

Nam t.ử cánh cửa đang từ từ hạ xuống, ánh lửa bên ngoài cửa bùng lên, ánh sáng chiếu đường hầm cánh cửa hạ xuống ngày càng nhỏ , cuối cùng nhốt bóng tối.

Khi khe cửa vẫn còn một tia sáng, khóe miệng nam t.ử nhếch lên một nụ nhạt, ý ánh lửa chân chiếu lúc mờ lúc tỏ, cô độc và lạc lõng.

Sau đó, , dửng dưng một bước bóng tối.

Trong đường hầm bên , cửa đá cũng hạ xuống, bốn bề tối đen, tiếng xương trắng chân giẫm gãy răng rắc rợn .

"Mò mẫm trong bóng tối ?". Giọng Nguyên Tu vang lên.

"Châm lửa !”.

Mộ Thanh : "Chủ nhân địa cung thích thử thách khác, trò gì cũng . Đại điện phía hỏa công , nghĩ sẽ lặp , thế thì vẻ cạn kiệt ý tưởng quá. Châm lửa , dù trò gì thì cũng liên quan đến lửa nữa ”.

Lời nàng dứt, ống lửa trong tay Nguyên Tu và Mạnh Tam đều sáng lên. Ánh lửa đom đóm soi thấy tường hai bên đường hầm đèn, hai châm sáng mấy ngọn đèn gần đó, đường hầm sáng lên.

Thoát khỏi bóng tối khiến mấy đều thở phào nhẹ nhõm. Không bên trong còn gặp thứ gì, sự gây áp lực cho tâm lý, nếu còn mò mẫm trong bóng tối thì cảm giác đó quả thực chút nào.

"Xem xem bên trong gì”. Nguyên Tu .

"Xem gì chứ?".

Mộ Thanh : "Vết thương của ngài cần xử lý, xử lý xong vết thương của ngài hẵng ”.

Ba mũi tên chỉ bẻ gãy đầu và đuôi, tên vẫn còn trong cơ thể Nguyên Tu. Bọn họ còn mò mẫm trong địa cung bao lâu nữa, vết thương của Nguyên Tu thể đợi về Tây Bắc mới xử lý.

Chuyện ai cũng hiểu, chỉ là mang theo t.h.u.ố.c trị thương, rút tên chảy m.á.u sẽ rắc rối.

"Ta sẽ để ngài mất nhiều m.á.u ”. Mộ Thanh .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-158-ta-dua-thoi-2.html.]

Nàng xem qua vết thương của Nguyên Tu, thương ở trong lòng nàng rõ. Nàng tuy bác sĩ ngoại khoa, từng phẫu thuật, nhưng về xương khớp, cơ bắp, mạch máu, dây thần kinh, nàng hiểu rõ hơn cả lang trung trong y trướng quân đội.

Ánh mắt thiếu niên trong veo kiên nghị, Nguyên Tu một lúc : "Được!”.

Nàng , tin.

Liếc đống xương trắng đất, Nguyên Tu giơ chân định gạt sang một bên, Mộ Thanh bỗng : "Đừng động !”.

Nguyên Tu ngẩn , cùng Nguyệt Sát và Mạnh Tam cảnh giác quét mắt quanh đường hầm, chẳng lẽ trong đường hầm cơ quan gì?

"Từ từ chuyển sang một bên, đừng hỏng những bộ xương ”. Mộ Thanh với Mạnh Tam.

Ba sang, vẻ mặt đều chút kỳ quái. Nàng bảo đừng động vì phát hiện cơ quan, mà là hỏng những bộ xương ?

Mạnh Tam méo mặt chuyển xương, dọn chỗ trống của bảy tám bộ xương. Nguyên Tu dựa lưng tường xuống, Mộ Thanh tháo bộ d.a.o giải phẫu buộc cánh tay xuống.

Nguyên Tu nhướng mày. Hắn trong tay áo nàng giấu dao, nhưng từng thấy bộ. Giờ kỹ, bộ d.a.o nhỏ đến bảy con, đầu d.a.o tròn nhọn, rộng hẹp, tinh xảo. Nhớ sự sắc bén g.i.ế.c của con d.a.o , kìm khen:

"Đánh ở thế? Dùng thật”.

"Tìm lão thợ rèn đánh”.

Mộ Thanh cúi đầu, ánh đèn trong đường hầm soi rõ dung nhan. Nàng nhớ năm đó vẽ bản thiết kế đ.á.n.h bộ d.a.o , cha tìm bạn già nghề thợ rèn của ông. Văn lão khá tiếng tăm trong giới thợ rèn vùng Giang Nam, bội kiếm của Đô đốc thủy quân Giang Nam đều do ông rèn. Vì nàng và cha năm xưa giúp Văn lão rửa sạch nỗi oan đồng nghiệp vu cáo nên từ đó quen , ông là một trong ít để ý xuất ngỗ tác của cha con nàng. Văn lão thấy bản vẽ nàng vẽ mới lạ, lấy một xu, dùng vật liệu thừa khi rèn bội kiếm để rèn cho nàng bộ d.a.o giải phẫu . Sau bộ d.a.o lưu truyền trong giới ngỗ tác Giang Nam, cũng đến tiệm rèn đánh, nhưng hiếm bộ nào chất liệu thượng hạng như bộ trong tay nàng.

Đã lâu nhớ chuyện năm xưa, từ khi cha mất, mới bốn tháng mà nàng cảm thấy thời gian đằng đẵng, ngỡ như cách cả một đời.

"Lấy ngọn đèn đây, soi gần một chút”. Mộ Thanh x.é to.ạc tay áo bên trái của Nguyên Tu, định xử lý vết thương tay .

Mạnh Tam lấy đèn , Nguyệt Sát canh bên cạnh, cảnh giác chú ý đường hầm, đề phòng sát chiêu bất ngờ xuất hiện.

Qua một lúc lâu, vết tên b.ắ.n tay Nguyên Tu sưng đỏ. Mộ Thanh cau mày một lúc, lấy con d.a.o đầu nhọn hơ lửa, : "Không t.h.u.ố.c tê, chịu khó nhé”.

Nguyên Tu , đưa tay cho nàng. Thịt còn từng tự cắt, sợ gì chút đau đớn ?

"Tại chọn con đường ?". Nhìn nàng chăm chú tay , buột miệng hỏi.

Con đường cũng là con đường chọn lúc đó. Nếu địa cung thực sự là lăng mộ Đại đế Xiêm Lan, thì hai con đường e là ngụ ý sâu sắc. Ngọc trắng đường, điêu khắc xanh tường, binh tượng bá quan xếp hàng, giống quy cách đế vương. Bước lên con đường đó tựa như đế vương giá lâm, phía là ngai vàng điện vàng. từ xưa ngai vàng đế vương đều là xác chất thành núi, m.á.u chảy thành sông, vì thế mới con đường xương trắng .

Con đường đế vương, đây lẽ là suy ngẫm mà Đại đế Xiêm Lan dành cho bước lăng mộ của ông.

Hắn chọn con đường xác c.h.ế.t là vì cảm thấy ngai vàng đế vương gì đáng . Hắn bước lên con đường đó. Bá quan, điện vàng, thiên hạ, chẳng qua chỉ là một giấc mộng lớn. Hắn thà con đường xác c.h.ế.t , nam nhi nên g.i.ế.c giặc, uống m.á.u giặc, say sa trường, da ngựa bọc thây chôn nơi núi xanh. Dù chôn vùi nơi đại mạc, thành hồn ma hoang dã, cũng canh giữ quan san, phụ một đời hào khí nam nhi.

Tâm tư của chỉ thế, nàng chọn con đường là vì ? Có cũng ngụ ý của chủ nhân lăng mộ ?

________________________________________

 

Loading...