Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 159: Rung động nhất là cái chạm ấy (1)
Cập nhật lúc: 2026-06-27 07:53:17
Lượt xem: 75
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mộ Thanh cầm dao, chọn vị trí hạ dao, mắt cũng ngước lên: "Ồ, ở đây xương trắng, ngàn năm , quần áo, nghiên cứu tiện lắm”.
Lông mày Nguyên Tu giật giật. Nguyệt Sát đầu . Đèn dầu trong tay Mạnh Tam chao đảo, dầu suýt đổ ngoài.
Nàng chỉ vì lý do mà kéo bọn họ con đường ?
Mạnh Tam há hốc mồm, nên lời. Hắn cảm thấy thật nguy hiểm, bọn họ cơ quan g.i.ế.c c.h.ế.t ngay khi bước đây thật là quá may mắn.
Nguyệt Sát đầu chằm chằm sâu trong đường hầm, cảnh giác gấp bội.
Mộ Thanh ngước mắt ngọn đèn dầu trong tay Mạnh Tam, Mạnh Tam vội vàng cầm chắc, nàng mới cúi đầu : "Ta đùa thôi!”.
Mạnh Tam: "…”
Nguyệt Sát: "…”
Không buồn chút nào.
Nguyên Tu dở dở . Nàng tuy giống đùa, nhưng đêm đó thể kể vụ án để an ủi khác thì kể chuyện lạnh thế hình như cũng chẳng lạ. Hắn cúi đầu , cánh tay bỗng đau nhói, xuống thì thấy Mộ Thanh rạch một đường ngay vết thương. Vết rạch khá sâu, nhưng lạ là chảy nhiều máu. Lưỡi d.a.o trong tay nàng sắc, khoảnh khắc cắt đau lắm, nhưng d.a.o cắt thịt thể nào đau chút nào. Hắn dáng vẻ cúi đầu nghiêm túc của nàng, trong lòng chợt cảm giác lạ.
Tên nhóc chẳng lẽ sợ đau nên cố ý kể chuyện cho ? Nghĩ đến lời an ủi của nàng đêm đó, cảm thấy khả năng.
Nguyên Tu bất giác ấm áp. Tên nhóc thì cô độc lạnh lùng, thực là một nam nhi bụng, tinh tế và trọng tình cảm.
"Đã là đùa, xem, tại chọn con đường ?". Nguyên Tu hỏi.
Đã nàng phân tán sự chú ý, cứ tìm chuyện để hỏi. Tuy nhiên cảm thấy câu lẽ nàng đùa, nàng chính là đây nghiên cứu xương trắng. Mấy hôm ở đại mạc, nàng đào xương suốt mấy ngày. cảm thấy nàng là qua loa như , nàng là trọng tình nghĩa, sẽ giao tính mạng chiến hữu một cách qua loa cho sở thích thú vị .
Mộ Thanh dùng d.a.o tách tên và phần da thịt sưng đỏ , bên trong. Trước khi rút tên , nàng kiểm tra xem chỗ gãy của mũi tên bên bằng phẳng , tránh rách mạch máu. Thấy , nàng bắt đầu rút , rút :
"Những bộ xương mặc quần áo, qua thì xương cốt chỉnh, thấy gãy xương. Xương cốt xếp ngay ngắn, rõ ràng là khi c.h.ế.t sắp xếp . Trong đường hầm tên, đá tảng vương vãi, tường thấy lỗ tên, vết nứt dấu vết cơ quan nào khác để , cũng thấy dấu vết sửa chữa. Nếu c.h.ế.t ở trong , thể loại trừ tên bắn, đá lăn và các cơ quan để dấu vết mặt đất và tường. Đương nhiên, cũng thể c.h.ế.t ở trong mà c.h.ế.t ở bên ngoài, đó mới chuyển . cho dù c.h.ế.t mới chuyển , cũng thể loại trừ tên b.ắ.n và các cơ quan để dấu vết khác”.
"Ta , thiết kế cơ quan địa cung nhiều chiêu trò. Phía cơ quan tên bắn, ở đây thể nào nữa, nên tên b.ắ.n thể loại trừ. Cũng thể là cơ quan g.i.ế.c để dấu vết, đừng ngàn năm , ngay cả triều đại , cơ quan g.i.ế.c để dấu vết đều cực kỳ lợi hại. Loại cơ quan nếu thì cũng ở phía , chỗ sẽ . Khó khăn lắm mới gặp thể phá giải cơ quan địa cung, tiếc đốt cả tiền điện để ép chúng chơi trò chơi , g.i.ế.c chúng sớm quá chẳng mất vui ? Không ai tham quan những cơ quan thiết kế phía , sẽ cô đơn”.
Không ai đốt lăng mộ của , nhưng Mộ Thanh giờ đổi cách về chủ nhân lăng mộ . Hắn thà đốt đại điện cũng ép bọn họ lựa chọn, tham quan phía , lẽ cô đơn, tìm cao thủ phá giải cơ quan của , hoặc là dụng ý khác, nhưng cần thông qua từng tầng thử thách của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-159-rung-dong-nhat-la-cai-cham-ay-1.html.]
Bất kể là loại nào, giờ bọn họ chỉ mới qua cửa thứ hai, độ khó sẽ cao đến mức g.i.ế.c c.h.ế.t bọn họ ngay lập tức.
"Còn là cơ quan đá lăn, nghĩ thể , cũng thể . cho dù , vẫn sẽ chọn con đường . Trên con đường , ít nhất t.h.i t.h.ể để chúng phán đoán. Con đường bên quá sạch sẽ, tính xác định quá lớn. Đương nhiên, những tượng binh lính bá quan điêu khắc xanh thể chỗ để suy đoán cơ quan, nhưng lúc đó chúng ở ngoài điện, thể xem xét, qua thấy thông tin gì. Con đường nhiều thông tin hơn, nên chọn con đường ”.
Lúc đó khi nào cửa đá đường hầm đóng nên dám cả hai bên xem xét, cũng bên trong cơ quan nên dám tùy tiện bước , hơn nữa còn Hô Diên Hạo ở đó, ai khi nào sẽ hại ? Vì đủ loại lý do nên thể xem, chỉ thể lựa chọn từ bên ngoài.
Chỉ từ bên ngoài, nàng đương nhiên chọn con đường thể cung cấp nhiều thông tin cho nàng hơn. Không ai hiểu rõ xương cốt hơn nàng, con đường rõ ràng phù hợp với nàng hơn.
Trong lúc chuyện, Mộ Thanh giúp Nguyên Tu lấy một mũi tên. Khoảnh khắc mũi tên lấy , m.á.u trào . Mạnh Tam đang mải mê phân tích cơ quan giờ mới hồn, vội vàng xé áo bào định bịt vết thương cho Nguyên Tu.
"Không , giơ cao tay lên”. Mộ Thanh với Nguyên Tu, cái áo trong tay Mạnh Tam bảo: "Xé thành dải”.
Máu phun thành tia, tuy đỏ tươi nhưng là rỉ từ bộ bề mặt vết thương, tổn thương động mạch tĩnh mạch.
Nguyên Tu lời giơ cao tay. Mạnh Tam xé áo thành dải vải căng thẳng vết thương của Nguyên Tu. Máu vẫn chảy nhưng trông nghiêm trọng lắm. Trước khi binh cho Đại tướng quân, từng là tiểu tướng kỵ binh, từng y trướng, thấy thương binh trúng tên rút tên, vải trắng cầm m.á.u nhuộm đỏ cả chậu nước, từng chậu nước bưng ngoài, vì thế mà mất mạng thật. Thương thế của Đại tướng quân lúc trông nghiêm trọng đến thế.
Mộ Thanh cầm một dải vải, lau m.á.u bên ngoài vết thương cho Nguyên Tu, đó lấy t.h.u.ố.c mỡ cầm m.á.u từ trong n.g.ự.c .
Nguyệt Sát bên cạnh thấy, sắc mặt biến đổi, ánh mắt như g.i.ế.c .
Mộ Thanh cúi đầu, rõ biểu cảm. Nguyên Tu và Mạnh Tam đều ngẩn , ngờ nàng mang theo t.h.u.ố.c trị thương trong . Thuốc mỡ mở , mùi thơm ngào ngạt. Lông mày Nguyên Tu nhíu chặt, ánh mắt như thắp sáng, trong khoảnh khắc trở nên bức . Hắn đưa tay giật lấy lọ thuốc, ngửi kỹ, kinh ngạc chuyển thành nghi ngờ, kín đáo đ.á.n.h giá Mộ Thanh, ánh mắt nặng tựa ngàn cân, áp bức :
"Ở ?".
Mạnh Tam tại một lọ t.h.u.ố.c mỡ khiến sắc mặt Đại tướng quân nghiêm trọng như thường ngày, nhưng Nguyên Tu nhận loại t.h.u.ố.c mỡ . Hắn tuy thông y lý, nhưng dù cũng là Nguyên gia, tầm kiến thức thường thể so sánh.
Đây là Tam Hoa Chỉ Huyết Cao, do tộc Đồ Ngạc huyền bí ở phía nam biên giới thuộc quốc Nam Đồ chế tạo. Tộc bí ẩn, trong t.h.u.ố.c cầm m.á.u chỉ ba vị thuốc, nhưng đều hái từ sâu trong vùng Đồ Ngạc, ngàn vàng khó cầu, trong cung cũng chắc . Đây là thánh d.ư.ợ.c cầm máu, đối với quân đội mà là t.h.u.ố.c cứu mạng. Nguyên gia một lọ, năm xưa mang đến quân doanh đưa cho Ngô lão. Ngô lão coi như báu vật, chỉ khi tướng lĩnh, quân chức trọng thương khó giữ mạng mới dùng đến t.h.u.ố.c . Hắn chỉ dùng một , chính là năm tập kích nha trướng Lặc Đan, cắt thịt khích lệ quân tâm ở đại mạc.
Lọ Tam Hoa Chỉ Huyết Cao đưa cho Ngô lão bao nhiêu năm nay vẫn dùng hết, đủ thấy t.h.u.ố.c quý giá thế nào. Nàng khi tòng quân là ngỗ tác, t.h.u.ố.c từ mà ?
________________________________________