Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 160: Rung động nhất là cái chạm ấy (2)
Cập nhật lúc: 2026-06-27 07:53:18
Lượt xem: 89
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tên nhóc , vẫn luôn cảm thấy quá thông minh, lúc nghiệm thi những lời giống triều đại . Những điều đó vốn chỉ là nghi hoặc trong lòng, vì tên nhóc cũng , quân công cũng thực chất, coi nàng là nhân tài nên vẫn luôn nghĩ nhiều. nàng Tam Hoa Chỉ Huyết Cao trong tay, khiến thể nghi ngờ phận của nàng.
Mộ Thanh mặt biểu cảm, lấy lọ t.h.u.ố.c từ tay Nguyên Tu. Nguyên Tu cũng giữ, để nàng lấy về, chỉ chằm chằm nàng. Thấy nàng chấm t.h.u.ố.c bôi lên vết thương của , nàng : "Thắng từ chỗ Ngụy Công tử”.
"...”
Ngụy Trác Chi?
"Ta và Lỗ tướng quân từng cược ba ngàn lượng bạc, sòng bạc đó là của Ngụy Công tử. Sau đến một chuyến, trong sòng bạc nhận , Ngụy Công t.ử tình cờ mặt, bèn cược với một ván”.
Giọng Mộ Thanh nhạt, mặt cũng nhạt, chỉ động tác xử lý vết thương cho Nguyên Tu là từng chậm trễ.
Nguyên Tu , nhớ Lỗ Đại quả thực từng với tên nhóc kỹ thuật đ.á.n.h bạc cao, từng thắng ba ngàn lượng bạc ở sòng bạc thành Biện Hà. Chuyện là thật, chỉ là Ngụy Trác Chi...
Ngụy gia là cự phú Giang Nam, quan hệ lợi ích chằng chịt với các danh môn thế gia Giang Nam. Ngụy Trác Chi ngoài là thiếu chủ Ngụy gia còn là trong giang hồ, địa vị cao, quen tộc Đồ Ngạc, trong tay thánh d.ư.ợ.c giang hồ cũng là điều thể.
Chỉ là...
"Đã quen , hôm đó ở thư phòng giả vờ quen?". Nguyên Tu hỏi.
"Cược một ván, tính là quen , quen với mạt tướng nhiều”.
Mộ Thanh bôi xong t.h.u.ố.c cho Nguyên Tu, nhận dải vải từ tay Mạnh Tam băng bó cho , cầm d.a.o lên tiếp tục xử lý vết thương mũi tên khác tay .
Còn lý lẽ ?
Lý lẽ vẻ sai sai, nhưng Nguyên Tu phần tin. Tính tình nàng giống thường, vốn chút kỳ quái, chuyện thích liền thẳng là lập dị, thì trong mắt nàng thiết thì tính là quen cũng .
Lời tuy như ngụy biện, nhưng ở nàng thấy hợp lý.
Tuy nhiên Nguyên Tu dừng ở đó, nàng một lúc hỏi: "Lúc tại cược với Lỗ Đại ba ngàn lượng bạc đó?".
Tay rút tên của Mộ Thanh khựng . Vết thương đau thấu tim, Nguyên Tu hề cau mày, chỉ chằm chằm Mộ Thanh. Thấy nàng im lặng hồi lâu chuyện , ngọn lửa đèn dầu chiếu rọi khuôn mặt nàng. Khi nàng lấy mũi tên đặt sang một bên, khuôn mặt , khoảnh khắc đó dường như thấy nỗi đau kìm nén giữa hai lông mày nàng.
"Chuyện nhà”.
Nàng rõ ràng nhiều. Nguyên Tu nàng một lúc, hỏi thì hỏi cho lẽ.
"Ba ngàn lượng đủ xử lý chuyện nhà? Sau đó tại đến sòng bạc, Ngụy Trác Chi cớ gì lấy t.h.u.ố.c cược?".
Nàng xuất ngỗ tác, gia cảnh chắc chắn bần hàn. Nhà dân thường nhà vương hầu, chuyện nhà dùng đến nhiều bạc như thế, ba ngàn lượng theo lý là đủ , tại còn đến sòng bạc nữa?
Mộ Thanh quả thực đến sòng bạc nữa. Ba ngàn lượng đó lo liệu quan tài tang lễ cho cha, cho ông lão trông coi nghĩa trang một ít, chẳng còn bao nhiêu. Sau đến Mỹ Nhân Ty, để qua cửa kiểm tra thể, nàng đến sòng bạc một chuyến, chỉ là đến sòng bạc Xuân Thu của Ngụy Công tử. Hơn nữa khi nàng dịch dung , đổi dung mạo, nên đó đến sòng bạc ai nhận .
Nàng lừa , nhưng nếu thì khó giải thích chuyện t.h.u.ố.c cầm máu. Vết thương tay Nguyên Tu thực nghiêm trọng đến mức cần t.h.u.ố.c cầm m.á.u cứu mạng, nhưng nàng thể thuyết phục bản t.h.u.ố.c mà dùng. Vết thương của là vì cứu nàng mà , khoảnh khắc đó tiếc tính mạng, giờ phút trong n.g.ự.c nàng thuốc, thuyết phục bản dùng?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-160-rung-dong-nhat-la-cai-cham-ay-2.html.]
Thời đại , vết thương do tên b.ắ.n nếu xử lý dễ tàn phế. Nguyên Tu trấn thủ biên quan mười năm, là hùng hảo hán của Đại Hưng, nàng thực sự thấy mang chí hùng mà từ nay về quê ở ẩn. Hơn nữa địa cung đại mạc cơ quan thâm sâu khó lường, đường phía còn nguy hiểm gì, vết thương còn chịu đựng nhiều, nàng nếu t.h.u.ố.c mà giấu, lương tâm yên.
t.h.u.ố.c lấy , Nguyên Tu nhất định nghi ngờ. Bộ Tích Hoan thể lộ diện, nàng chỉ thể lấy Ngụy Trác Chi đỡ đạn. Hắn là giang hồ, chuyện lọt tai, hơn nữa cũng khá lanh lợi, nếu Nguyên Tu hỏi đến , chắc ứng phó .
Mộ Thanh bôi t.h.u.ố.c lên vết thương, ngước mắt Nguyên Tu một cái, lạnh lùng : "Nhiều tiền, rảnh rỗi”.
"...”
Nàng đang Ngụy Trác Chi?
Nguyên Tu nàng thật sâu. Ngụy gia là cự phú Giang Nam, t.h.u.ố.c tùy hứng đem cá cược cũng khả năng. Công t.ử quyền quý thế gia, kẻ hào phóng cá cược nhiều vô kể, khi đến Tây Bắc, ở Thịnh Kinh ngày nào cũng gặp.
"Mạt tướng chỉ thể đoán bấy nhiêu, Ngụy Công t.ử rốt cuộc nhiều tiền rảnh rỗi , Đại tướng quân thể về tự hỏi ”.
Có những chuyện giải thích quá rõ ràng rành mạch, giống như lời dối biên soạn kỹ, để chút mơ hồ ngược vẻ thật hơn.
"Còn nữa, chuyện nhà dân thường ba ngàn lượng bạc nhất định đủ chỉ vì dân thường bần hàn. Thứ mạt tướng thể hiểu nổi. Đại tướng quân từng câu trong dân gian ? Hưng, bá tánh khổ. Vong, bá tánh khổ. Danh môn thế gia chỉ thấy kẻng ngọc, thức ăn ngon, thấy dân gian bi khổ, vĩnh viễn dân thường gặp chuyện cần bao nhiêu bạc mới thể cầu xin những tên quan tham một cái”.
Ánh mắt Mộ Thanh lạnh lùng bức , chỉ Nguyên Tu một cái cúi đầu xuống, nhưng chỉ một cái đó, nam t.ử sương lạnh như lưỡi d.a.o trong mắt nàng đ.â.m cho nên lời.
Nguyên Tu là hùng hảo hán, Mộ Thanh cũng khâm phục , nhưng dù cũng là đích t.ử Nguyên gia. Khổ cực trong quân nếm trải, nhưng khổ cực của bá tánh chắc hiểu.
Mạnh Tam cầm đèn dầu một bên cúi đầu , rõ ràng lời Mộ Thanh thể hiểu.
Không khí trầm xuống. Nguyên Tu Mộ Thanh, nghi vấn trong lòng dần tan biến. Nhìn nàng băng bó xong cánh tay cho , bất giác cảm thấy buồn .
Nàng giận , nãy chuyện với đều tự xưng mạt tướng. Cách xưng hô lúc ở phủ Đại tướng quân cũng từng , chỉ là lúc đó , cảm thấy gì. Dọc đường , với tên nhóc , nàng xưng hô xa cách như , mà thấy khó chịu cả .
Nhìn lọ t.h.u.ố.c trong tay nàng, ý nơi đáy mắt nam t.ử bất giác dịu dàng hơn. Vết thương của c.h.ế.t , nàng thể lấy lọ t.h.u.ố.c , lấy chỉ tổ rước lấy nghi ngờ tra hỏi của . Tính tình nàng lạnh lùng cô độc, chắc chắn thích rước nghi ngờ , nhưng nàng vẫn lấy ...
Chuyện là với nàng, nên nghi ngờ nàng.
Ngọn lửa đèn dầu vàng ấm áp, ánh mắt nam t.ử vẻ hối mà chính cũng nhận . Hồi lâu , : "Được . Đừng xị mặt nữa, Anh Duệ tướng quân đại nhân đại lượng, bớt giận ”.
Đèn dầu trong tay Mạnh Tam run lên, Nguyệt Sát Nguyên Tu với ánh mắt kỳ quái, nổi da gà khắp .
Mộ Thanh mặt đổi sắc ngẩng đầu lên, đặt t.h.u.ố.c xuống đất, chân Nguyên Tu, lạnh lùng : "Mạt tướng gia cảnh bần hàn, ăn đủ no, sức ăn nhỏ, bụng cũng lớn”.
Nàng hơ con d.a.o lửa nướng , : "Duỗi chân đây”.
Ngọn lửa đèn dầu vàng ấm áp, con d.a.o mỏng nướng trong lửa trông lạnh lẽo, nhưng hiểu khiến lạnh sống lưng.
Mạnh Tam : "Anh... Anh Duệ tướng quân nhẹ tay chút, chân Đại tướng quân nhà từng thương…”.
"Từng thấy. Vết thương cũ giờ thêm vết thương mới, xử lý ngay, chân ngài sẽ phế”. Mộ Thanh lạnh lùng , chữ cuối cùng đặc biệt rõ ràng đanh thép.
Mạnh Tam con d.a.o trong tay nàng, bỗng toát mồ hôi lạnh cho Đại tướng quân.