Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 161: Mật thất đào thoát
Cập nhật lúc: 2026-07-03 14:58:16
Lượt xem: 57
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nguyên Tu bật , duỗi chân cho nàng, tùy ý nàng gì thì .
Mũi tên cắm đùi Mộ Thanh rạch quần xung quanh để kiểm tra. Sau khi trúng tên, Nguyên Tu vẫn dùng sức ở chân nên vết thương trông nghiêm trọng hơn nhiều so với tay. Mộ Thanh kinh nghiệm xử lý vết thương do tên b.ắ.n nên mới lấy tay "chuột bạch" .
Lúc nãy Mộ Thanh xem kỹ vết thương đùi Nguyên Tu. Mũi tên b.ắ.n từ cơ khép lớn phía , xuyên cơ rộng ngoài phía . Vị trí vết thương lệch nhưng thể đè lên động mạch đùi. Vết thương khá nguy hiểm, khi rút tên cẩn thận vạn phần.
Thấy Mộ Thanh chằm chằm chân Nguyên Tu hồi lâu động đậy, ba còn vết thương e là lạc quan. Không khí chùng xuống, ba đôi mắt đổ dồn Mộ Thanh, thấy nàng x.é to.ạc mảng quần đùi Nguyên Tu. Chân nam t.ử săn chắc, đường nét mạnh mẽ, ánh đèn dầu leo lét tựa như đang dồn sức, dũng mãnh như báo. Chỉ điều vết sẹo to bằng bàn tay bên hông đùi khá chói mắt, cùng với vùng thịt m.á.u sưng đỏ quanh vết tên trông càng thêm dữ tợn.
Nguyệt Sát liếc vết sẹo đó. Lần nàng thấy chính là vết sẹo ? Quả nhiên là thật.
Mộ Thanh vết sẹo, chỉ chăm chú vết tên, cầm d.a.o nhẹ nhàng tách lớp da thịt xung quanh tên để xem xét.
Cơn đau ập đến, Nguyên Tu bất giác gồng chân lên. Mộ Thanh quát: "Thả lỏng”.
Nàng khó, nhưng nếu dùng sức, cơ bắp co sẽ kẹp chặt mũi tên, càng khó rút.
Nguyên Tu quả nhiên lời thả lỏng. Mộ Thanh vạch vết thương , ước lượng vị trí cơ bắp và mạch m.á.u nhiều . Trán nam t.ử lấm tấm mồ hôi nhưng vẫn cố gắng dùng sức nữa.
Trước khi quyết định rút tên, Mộ Thanh đưa một cuộn vải đến mặt Nguyên Tu: "Cắn ”.
Nguyên Tu cuộn vải, khóe mắt giật giật. Đó là mảnh quần cắt từ đùi . Hắn mặt , gượng: "Không cần. Tên nhóc nhà ngươi từ bao giờ lề mề thế hả? Làm , dứt khoát lên”.
Giọng Mộ Thanh lạnh băng: "Nếu dứt khoát thì chẳng bảo ngài cắn”.
Ở đây dụng cụ y tế, nàng chỉ thể rút từ từ, dựa kinh nghiệm giải phẫu để tránh động mạch đùi. Một lát nữa cảm giác đau như d.a.o cùn cứa thịt sẽ hành hạ .
Mạnh Tam và Nguyệt Sát ngẩn . Vết thương nguy hiểm đến thế ?
Nguyên Tu vẫn giữ nguyên ý định: "Làm . Lề mề quá!”.
Hắn đầu nhưng vẫn cảm nhận ánh mắt sắc lẹm của nàng. Sau đó nàng cất cuộn vải , nhưng vứt mà đưa cho Mạnh Tam giữ: "Lát nữa Đại tướng quân nhà ngươi chịu nổi thì nhét miệng ngài ”.
Mạnh Tam ngoan ngoãn gật đầu, chẳng là binh của ai nữa. Nguyên Tu cau mày liếc một cái. Khi cơn đau từ chân truyền đến, đôi mày đang nhíu chặt của chỉ khẽ động đậy. Mạnh Tam nhăn nhó mặt mày, cảm giác như chân đang đau. Hắn thấy Mộ Thanh ấn mũi tên sang một bên vết thương, rút xiên ngoài. Nàng rút cực chậm. Trong đường hầm sâu hun hút đầy xương trắng, ngọn đèn dầu nổ lách tách, gió âm u thổi qua, dường như qua lâu mũi tên mới rút một tấc.
Ánh đèn leo lét soi rõ mồ hôi trán Nguyên Tu, vẻ mặt vẫn bình tĩnh, hề gồng sức. Đường hầm yên tĩnh đến mức chỉ tiếng bấc đèn nổ và tiếng mũi tên ma sát da thịt nhỏ. Nam t.ử cúi đầu thiếu niên. Một tay nàng dùng hai ngón banh miệng vết thương , tay từ từ rút tên. Máu trào nhuộm đỏ ngón tay nàng, nổi bật bàn tay trắng ngần nhỏ nhắn...
Nguyên Tu cau mày chằm chằm bàn tay , trong lòng dấy lên cảm giác kỳ lạ, bất giác lên mặt thiếu niên. Nàng cúi đầu, mặt vẫn đeo mặt nạ Hồ. Hắn tưởng tượng khuôn mặt thật của nàng, lông mày rậm mắt một mí, tướng mạo bình thường, trông chỉ là một thiếu niên bình thường. tay nàng giống tay nam nhi trong quân. Trong quân là đàn ông thô kệch, họa hoằn lắm mới công t.ử bột như Ngụy Trác Chi, nhưng tay luyện võ từng thấy ai như thế . Dù nuôi dưỡng đến , tay nam giới vẫn xương xẩu hơn, to hơn một chút.
Sự nghi ngờ trong mắt dần sâu sắc. lúc , thấy Mộ Thanh ngẩng đầu bảo Mạnh Tam và Nguyệt Sát: "Lấy miếng vải đây, giúp ấn chặt quanh vết thương”.
Nguyên Tu ngẩn . Nàng ngẩng đầu lên, nơi cổ yết hầu nhô lên nhàn nhạt. Sự nghi ngờ trong mắt tan vỡ, nhưng trong lòng vẫn cứ thấy là lạ, chỉ là nhất thời thuyết phục bản . Hắn cứ nghi hoặc, day dứt như , qua bao lâu, mũi tên thế mà từ từ rút .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-161-mat-that-dao-thoat.html.]
Khoảnh khắc tên rút , m.á.u tuôn xối xả. Mộ Thanh vứt mũi tên , một tay duỗi thẳng chân , tay đón lấy cuộn vải từ tay Nguyệt Sát ấn chặt lên vết thương, tay còn ấn mạnh vùng bụng và bẹn đùi .
Ngón tay màu ngọc bích loáng qua ánh nến, thò bụng . Chỉ mới chạm vạt áo, một luồng ngứa ngáy kỳ lạ từ bụng lan tỏa khắp . Nguyên Tu bỗng thẳng dậy, trán sa sầm, nắm chặt lấy tay Mộ Thanh. Hắn chỉ định ngăn nàng , nhưng bàn tay gọn trong lòng bàn tay mềm mại vô cùng. Lòng bàn tay tê dại như điện giật, vội vàng buông .
Cái nắm tay buông diễn cực nhanh, lông mày Nguyệt Sát chỉ kịp giật hai cái thì hai còn tiếp xúc.
Đường hầm yên tĩnh như c.h.ế.t, chỉ Mộ Thanh mặt lạnh tanh: "Muốn c.h.ế.t ?".
Nàng vẫn ấn vết thương đùi Nguyên Tu, mím môi trầm giọng: "Vừa ấn chỗ nào, ngài tự ấn . Gốc đùi chỗ mạch đập, dùng hai ngón tay ấn mạnh . Không c.h.ế.t thì nhanh lên”.
Nguyên Tu nhíu chặt mày, nàng một cái vội vàng tránh , nhưng tay vẫn lời tự ấn .
Mộ Thanh liếc qua, thấy vị trí vẻ đúng, bèn cúi đầu đè vết thương, quan sát lượng m.á.u chảy .
Trên đầu một ánh mắt lạnh lẽo chiếu xuống - Nguyệt Sát.
Một ánh mắt quái dị - Mạnh Tam.
Còn một ánh mắt phức tạp đầy mâu thuẫn - Nguyên Tu.
Mộ Thanh nhíu mày thật chặt. Mấy gã đàn ông , sống c.h.ế.t mắt mà còn cổ hủ.
Ba gã đàn ông cổ hủ mang những tâm tư khác . Nguyên Tu ấn mạch đùi nhưng lòng bàn tay nóng ran. Cảm giác mềm mại của bàn tay dường như vẫn còn đó, cào nhẹ tim , khiến chợt nhớ ngày cưỡi ngựa ở trường tập, eo và chân nàng sờ cũng mềm mại như thế...
Lúc , hình ảnh yết hầu nơi cổ thiếu niên lóe lên trong đầu. Kỳ quái, nghi hoặc, một mớ hỗn độn xoắn xuýt trong lòng. Hai mươi lăm năm nay lòng luôn thản nhiên, hôm nay bỗng dưng rối bời, cảm thấy chút phiền muộn.
Thiếu niên đang giúp ấn vết thương thì rõ ràng nỗi phiền muộn . Nàng hai ba cuộn vải, ấn lâu, khi bỏ cuộn vải thấy m.á.u dần ngừng chảy.
Mộ Thanh cầm lọ t.h.u.ố.c lên, bôi thuốc, xé vải nhanh chóng băng bó cho Nguyên Tu.
Mạnh Tam lộ vẻ tán thưởng, chút kích động: "Y thuật của tướng quân thật sự kém gì y quan trong quân trướng”.
Trên mặt đất chỉ hai ba cuộn vải thấm máu, lượng m.á.u chảy ít hơn dự đoán nhiều. Vết thương thế của Đại tướng quân nếu giao cho y quan xử lý, dù là Ngô lão tay rút tên, e rằng cũng bưng mấy chậu nước máu. Hơn nữa so với vết thương ở chân Đại tướng quân, hai mũi tên ở tay rút m.á.u chảy quá ít. Y thuật thế đủ khiến đám y quan trong trướng hổ thẹn.
"Đây tính là y thuật, chỉ là kinh nghiệm nghiệm thi thôi”. Mộ Thanh lau sạch dao, cất .
Nàng theo cha chút thảo d.ư.ợ.c và bài t.h.u.ố.c thông dụng, nhưng bàn về y thuật thì dám nhận. Y quan trong quân thể bắt mạch kê đơn chữa bệnh cứu , những thứ đó nàng , dám gọi là y thuật.
________________________________________