Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 162: Bài trắc nghiệm tâm lý (1)
Cập nhật lúc: 2026-07-03 14:58:17
Lượt xem: 63
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nàng chỉ thật lòng, nhưng như sét đ.á.n.h ngang tai.
Mạnh Tam há hốc mồm cứng đờ. Vừa rút tên, Anh Duệ tướng quân coi như đang khám nghiệm t.ử thi ? Đại tướng quân hùng cái thế nhà coi như cái xác c.h.ế.t mà chữa trị? Á á cái quả thực là... mất hết nhân tính. Quả thực là... tàn nhẫn vô đạo.
Thiếu niên xuất nghèo khó, chữ nghĩa bao nhiêu hận thể lôi hết vốn từ lộn xộn trong bụng mà mắng. Nguyên Tu cúi đầu ho khan một tiếng, sự phiền muộn trong lòng câu chọc tức cho tan biến. Nguyệt Sát cũng nhịn liếc Mộ Thanh, đời nữ nhân như thế , trong mắt nàng ngoài xác c.h.ế.t còn gì khác ?
Dường như để trả lời cho thắc mắc của , Mộ Thanh cất d.a.o xong liền dậy sâu trong đường hầm, dừng một ngọn đèn dầu, cúi xuống xem xét những bộ xương trắng đất.
Vết thương của Nguyên Tu xử lý xong, tiện cử động mạnh. Trong đường hầm tạm thời yên tĩnh, Mộ Thanh bèn đề nghị Nguyên Tu nghỉ ngơi một đêm. Bốn đêm qua c.h.é.m g.i.ế.c nửa đêm ở bộ tộc Địch, phi ngựa nửa đêm, rơi xuống địa cung vật lộn với cơ quan một hồi, ai nấy đều mệt mỏi, cần nghỉ ngơi hồi phục thể lực. Nhân lúc yên bình nghỉ ngơi cho sức, ai phía còn chịu đựng nổi ?
Trong cái rủi cái may là tuy mang theo lương khô nhưng túi nước luôn đeo bên hông, trong địa cung chỉ cần nước là thể cầm cự vài ngày.
Không ai bên ngoài là giờ nào, đường hầm ánh sáng lờ mờ như ban đêm. Nguyên Tu dựa lưng tường , ánh mắt rơi Mộ Thanh. Thấy nàng xếp bằng đối diện cách đó xa, trong lòng ôm một cái đầu lâu sờ tới sờ lui, sờ xong dậy dùng tay đo độ dài xương tay xương chân của những bộ hài cốt đó, lúc thì cau mày trầm tư, lúc thì dùng ngón tay vẽ vời gì đó nền gạch.
Hắn bỗng cảm thấy lời nàng đó đùa, nàng thực sự nghiên cứu xương cốt hăng say, vui vẻ.
Nguyên Tu khẽ lắc đầu, mày mắt trong đường hầm tối tăm sáng lãng như trời, mặt vương nét nhẹ mà chính cũng nhận . Cứ nàng mãi, ngọn đèn dầu vàng vọt tường, dần dần khép mắt , ngủ lúc nào .
Giấc ngủ bao lâu. Nguyệt Sát và Mạnh Tam phiên canh gác, đổi qua hai lượt thì phát hiện Nguyên Tu bắt đầu sốt cao.
Vốn dĩ bốn định nghỉ ngơi đủ sẽ tìm đường , nhưng Nguyên Tu phát sốt, nhất thời . Ba Mộ Thanh sắp xếp , để Mạnh Tam chăm sóc Nguyên Tu, Mộ Thanh và Nguyệt Sát phiên canh gác. Khi đến lượt Mộ Thanh nghỉ, nàng nghiên cứu xương cốt hoặc Mạnh Tam để nghỉ ngơi.
Trong đường hầm phân biệt ngày đêm, bốn luôn cảm thấy như đang ở trong đêm tối. Bụng đói chỉ nhịn, khát nước cũng tiết kiệm từng giọt trong túi nước. Nguyên Tu đang sốt, cần nước hơn họ.
Ba tạm thời "định cư" trong đường hầm. Thay phiên canh gác mười mấy lượt, cơn sốt của Nguyên Tu lui nhưng vẫn tỉnh. Ba tranh thủ chợp mắt một lúc, sốt . Cứ lặp lặp như , mấy ngày trôi qua, cảm giác như trải qua mấy năm trời.
Thực , mấy năm, chỉ mới ba ngày.
Ba ngày , bên ngoài vì tìm kiếm bốn loạn cào cào.
Núi Thanh Châu.
Trong rừng rậm bên quan đạo, hai con tuấn mã đang cúi đầu gặm cỏ xanh. Bóng cây loang lổ rơi vai nam tử, nắng sớm như tơ rọi lên mấy phong tấu báo.
Mật tấu ——
Mùng năm tháng mười, Hô Diên Hạo đêm dẫn năm ngàn kỵ binh tinh nhuệ rời khỏi bộ tộc Địch. Tô Đan La mang theo t.h.i t.h.ể Đột Cáp Vương tử, dẫn tàn quân rút lui về Lặc Đan.
Mùng tháng nười, Phó tướng quân Tây Bắc Phiêu kỵ tướng quân Lỗ Đại dẫn năm vạn binh mã vây quét năm ngàn kỵ binh Địch tại đại mạc. Bộ tộc Địch rơi tay Hô Diên Hạo, bộ chúng trướng bắt giữ dân chúng bộ tộc uy h.i.ế.p bảy vạn kỵ binh t.ử thủ. Chủ soái quân Tây Bắc mất tích, việc tấn công tạm hoãn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-162-bai-trac-nghiem-tam-ly-1.html.]
Cùng ngày, Tả tướng quân Tây Bắc Vương Vệ Hải dẫn quân tập kích nha trướng Lặc Đan, g.i.ế.c ba vạn quân, đại thắng trở về, đường gặp tàn quân Tô Đan La, c.h.é.m đầu Tô Đan La, đoạt t.h.i t.h.ể Đột Cáp, bắt sống tàn quân Lặc Đan. Lặc Đan Vương tin bệnh nặng.
Cùng ngày, hố cát chảy sụp xuống tại sa mạc Tháp Mã, lộ lăng mộ địa cung, đại điện thiêu rụi. Quân Tây Bắc vận chuyển nước hồ Tang Trác trăm dặm cứu hỏa.
Mùng bảy tháng mười, lửa tắt, tên gãy đầy đất, bốn phía đen kịt, thấy xác ngựa. Trong điện hai cửa, một ngày tìm thấy cơ quan. Cây cối ở ốc đảo Tang Trác thấp bé cành nhỏ, khó gỗ công thành, Lỗ Đại định kế vận chuyển gỗ từ quan thành Tây Bắc.
"Nàng !”.
Gió mát thổi tới, lá cỏ rơi tấu báo, nam t.ử tiện tay nhặt lấy, đặt trong lòng bàn tay. Gió nhẹ cỏ dài, màu xanh , xuân hàn ngọc gầy, tựa như đó.
Lý Triều Vinh cung kính nam tử, tiếp lời. Theo thấy, Mộ cô nương chắc vô sự. Hố cát đó nuốt chửng Nguyên Tu, Mộ cô nương và Nguyệt Sát, cũng nuốt chửng Hô Diên Hạo và lính Địch. Đại điện địa cung tên gãy đầy đất, cháy lớn, rõ ràng trận chiến cơ quan. Đã , tại thấy một cái xác ngựa nào?
Cơ quan địa cung đó điều kỳ quái, Mộ cô nương lẽ cánh cửa điện, nhưng cánh cửa đó cũng thể gặp nguy hiểm cơ quan.
Lúc vô sự là còn quá sớm. nín nhịn . Không cần toạc , tâm tư chủ t.ử xưa nay khó đoán, thể thấu? Chỉ là trong lòng mong ngóng cô nương bình an mà thôi.
Ba ngày nay, chủ t.ử ngày đêm phi ngựa, một ngày chạy c.h.ế.t ba con ngựa, ba ngày đến địa phận Thanh Châu, uống ngụm nước cũng ở lưng ngựa. Nếu chấp niệm trong lòng, sắt cũng chịu nổi.
Mắt thấy Tây Bắc ngay mắt, cô nương , đến nơi sẽ rõ.
"Triều đình lệnh cho quân Thanh Châu cứu viện Tây Bắc, tấu chương gửi đến xa giá Hoàng đế, thế phê chuẩn, quân Thanh Châu xuất phát”.
Lý Triều Vinh mím môi, mắt trầm mặt lạnh. Thánh chỉ sắc thư, theo tổ chế triều đình, do quan triều đình soạn thảo, khi Hoàng thượng phê chuẩn, niêm phong bản gốc, soạn bản mới ban hành.
Ngày xa giá phê chuẩn tấu chương, ý chỉ điều binh của triều đình trực tiếp gửi đến Thanh Châu, rõ ràng chuẩn sẵn hai đạo thánh chỉ, đợi Hoàng thượng gửi bản gốc về, sắc thư đến Thanh Châu.
Nguyên gia coi thường thánh ý như , là vô pháp vô thiên.
"Đích t.ử mất tích, bọn họ cũng cuống lên , thể đợi thánh chỉ về triều? Trẫm ở trong cung, chẳng còn Thái Hoàng Thái hậu ?".
Bộ Tích Hoan cất mật tấu, ngước mắt xa. Gương mặt bình thường, áo vải trắng toát, nụ lười nhác, nhưng khí độ như cầu vồng, như mây trôi.
"Đại công t.ử và Tứ công t.ử Nguyên gia xin đến Tây Bắc tìm Nguyên Tu. Tứ công t.ử Nguyên Khiêm quanh năm đau ốm, Thái Hoàng Thái hậu chuẩn, chuẩn cho Đại công t.ử Nguyên Duệ đến Tây Bắc. Hai năm nay, tướng giữ thành Thanh Châu Hầu Thừa Nghiệp và Nguyên Duệ qua mật thiết, Nguyên Tu thời niên thiếu và Nguyên Duệ nhiều bất hòa”. Lý Triều Vinh cau mày.
Nguyên gia phái Nguyên Duệ và quân Thanh Châu chi viện Tây Bắc tìm Nguyên Tu, đây là tìm hại ? Hại Nguyên Tu thì thôi , Mộ cô nương cũng đang ở trong địa cung.
________________________________________