Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 164: Độc hành trong hang rắn (1)
Cập nhật lúc: 2026-07-03 14:58:19
Lượt xem: 65
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mộ Thanh xổm xuống, ôm lấy một cái đầu lâu, một tay đỡ, một tay vỗ nhẹ đỉnh đầu, đó xòe lòng bàn tay cho ba xem. Chỉ thấy trong lòng bàn tay nàng một lớp cát vàng mịn.
"Người chôn sống trong cát, vì khi c.h.ế.t giãy giụa trong cát, miệng mũi khép, cát vàng theo miệng mũi tai chui . Da thịt thối rữa phân hủy , nhưng cát vàng sẽ phân hủy theo, chúng trong hộp sọ, là ngôn ngữ cuối cùng c.h.ế.t để thế gian ”.
Mộ Thanh đám cát vàng đó. Ngôn ngữ của c.h.ế.t nàng hiểu , nhưng hiểu ngôn ngữ của chủ nhân địa cung.
Hắn rốt cuộc đặt cơ quan mở cửa đá ở ?
Đây là giải thích nghiệm thi ngắn gọn nhất của Mộ Thanh, nhưng ba hiểu rõ nhất, trong lòng khó tránh khỏi thán phục.
Hài cốt ngàn năm nàng cũng nghiệm nguyên nhân cái c.h.ế.t.
Mộ Thanh ôm đầu lâu xuống, đặt nó về chỗ cũ. Mặt đất lát gạch đá xanh, đèn dầu chiếu rọi u tối lạnh lẽo. Tay Mộ Thanh đang đặt đầu lâu xuống bỗng khựng .
Nguyên Tu ở phía thấy, hỏi: "Sao ?".
Mộ Thanh đáp, ngẩng đầu về phía cuối đường hầm, đầu về phía lối , quét mắt đống xương trắng đầy đất, bỗng nhiên ngẩng đầu :
"Không đúng. Có một chỗ chúng bỏ sót”.
Nguyên Tu theo ánh mắt nàng xuống đống xương trắng, khi lông mày cau thì Mộ Thanh chỉ tay xuống đất.
Họ bỏ sót mặt đất.
Không bỏ sót xương trắng đất, mà là lớp gạch xanh lớp xương trắng.
Cơ quan tin tức, thường nhắc đến đều nghĩ ngay đến những món đồ cổ giá bát bảo trong thư phòng, một hình điêu khắc nào đó tường mật đạo. Bọn họ cũng , thấy cửa đá ở cuối đường hầm, điều đầu tiên nghĩ đến là những hình điêu khắc tường. Bọn họ dò xét khắp nơi, ngay cả trần nhà cũng bỏ sót, nhưng quên mất chân .
Nguyệt Sát và Mạnh Tam xuống chân, hai lời, bắt đầu chuyển xương.
Xương cốt chuyển đến đất trống cửa đá phía cổng , chất thành đống. Con đường dài mười mấy trượng lộ lớp gạch xanh, ánh đèn dầu trông u tối lạnh lẽo.
Bốn xem xét kỹ lớp gạch xanh mặt đất, viên nào cũng giống viên nào, phát hiện cơ quan mở cửa. cách cửa đá cuối đường một trượng, Nguyệt Sát gõ viên gạch xanh đất.
Cốc. Cốc.
Mộ Thanh, Nguyên Tu và Mạnh Tam cùng đầu , đều - rỗng.
Không chỉ viên gạch đó rỗng, mà bốn viên gạch xung quanh cũng phát tiếng rỗng. thấy nút bấm lẫy gạt nào để mở, Nguyệt Sát bèn lấy d.a.o găm cạy một viên gạch lên. Khi viên gạch bật mở, bốn lùi nhanh , đề phòng sát chiêu bất ngờ từ bên . đợi một lúc, bên động tĩnh gì, chỉ ngọn đèn dầu tường lay động, trong đường hầm vang lên tiếng vù vù.
Gió?
Bốn , rảo bước tới xuống hố gạch, hồi lâu động đậy.
Lát , Mạnh Tam gãi đầu: "Cái gì thế ?".
Hắn lôi mười tám đời tổ tông chủ nhân địa cung mà chửi.
Chỉ thấy lớp gạch xanh lờ mờ hiện một lối ngầm mới, ánh đèn dầu tường chiếu rõ một cầu thang đá xuống. Nguyệt Sát cạy nốt bốn viên gạch còn , cầu thang đá lộ , đủ cho hai song song.
Dưới gạch xanh đường, cái cửa đá cuối đường hầm là gì?
Đồ trang trí ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-164-doc-hanh-trong-hang-ran-1.html.]
"Mẹ kiếp. Bị chơi một vố ”. Mạnh Tam c.h.ử.i thề, tức điên .
Mộ Thanh lắc đầu , chút khâm phục. Chủ nhân địa cung quả thực am hiểu lòng , bọn họ đúng là chơi một vố đau.
Một con đường hầm, ngã rẽ, hai cánh cửa đá, một cánh là lối , cánh còn ai mà ngờ lối ?
Ai thấy cửa đá ở cuối đường cũng sẽ tưởng đó là lối , bọn họ mải miết tìm cơ quan mở cửa, mà ngờ lối thực sự ngay chân. Mà gạch xanh chân xương cốt che lấp. Con đường mười mấy trượng, mấy trăm bộ hài cốt, dù là sợ xui xẻo ngại phiền phức, chẳng ai động , và bốn viên gạch ngay lớp xương đó.
Sát cơ của con đường là cơ quan, mà là tâm lý. Bọn họ trải qua cơ quan ở tiền điện, cửu t.ử nhất sinh mới đến đây, ai cũng đinh ninh là cơ quan, cẩn thận dò xét từng li từng tí. Khi thấy cửa đá cuối đường, càng tỉ mẩn tìm kiếm cơ quan mở cửa. Những bức phù điêu tường đẽ tinh xảo, ngọc bàn tiên nữ bưng, hốt bản quan cầm, đến từng viên bảo châu vương miện đế vương họ cũng kiểm tra qua. Mười mấy trượng đường hầm, hai bên tường, kiểm tra kiểm tra mấy , đến chính họ cũng tốn bao nhiêu công sức thời gian. Nếu nàng vì động hài cốt mà phát hiện những viên gạch bỏ sót, lẽ họ tự nhốt c.h.ế.t ở đây, c.h.ế.t vì đói khát.
Mộ Thanh chút tiếc nuối, nhiều năm giải đề tâm lý . Chủ nhân địa cung nếu còn sống thì bao, thật gặp mặt một .
Nụ của nàng mang chút sầu muộn, Nguyên Tu đầu vặn thấy, khỏi sững sờ. Đây dường như là đầu tiên thấy nàng . Thiếu niên cúi đầu, nụ nhạt nhòa, như sầu muộn, như hoài niệm, dịu dàng nhưng cô đơn lạc lõng. Chỉ khoảnh khắc đó, bỗng thấy đường hầm địa cung sâu hun hút tối tăm, nàng một , cũng xa xôi như địa cung , dường như cách cả ngàn năm, bất cứ lúc nào cũng thể biến mất.
Trong lòng Nguyên Tu bỗng hẫng một nhịp, khi phản ứng thì tay nắm lấy tay Mộ Thanh: "Đứng ngây đó gì? Lại đây”.
Mộ Thanh sững sờ, Nguyên Tu cũng sững sờ. Cảm giác mềm mại trong lòng bàn tay truyền đến, mới hồn, như bỏng, vội vàng hất .
Tay tuy buông, nhưng vẻ kinh ngạc vẫn tan, như thể chính dọa sợ.
"Đại tướng quân là đoạn tụ đấy chứ?". Nguyệt Sát nhịn hết nổi, lạnh lùng hỏi.
"Hây. Ngươi cái gì thế hả?”.
Mạnh Tam vui. Dọc đường hợp với Nguyệt Sát, chỉ vì Đại tướng quân cho cãi nên đành nhịn. Giờ là tên tự đ.â.m đầu kiếm chuyện đấy nhé.
"Đại tướng quân nhà chỉ nắm tay Anh Duệ tướng quân thôi mà? Nam nhân với còn sợ nắm tay ?".
"Haha”.
Nguyệt Sát khẩy: "Ngươi thấy nam nhân nắm tay nam nhân bao giờ ?".
"Thấy ”. Mạnh Tam chớp mắt đáp.
"Đại tướng quân nhà và Anh Duệ tướng quân chứ ai?".
"Câm miệng!”. Hai tiếng quát đồng thanh vang lên từ miệng Mộ Thanh và Nguyên Tu.
Hai một cái, Nguyên Tu dời mắt , Mộ Thanh mặt lạnh tanh, thèm để ý đến ai nữa, xuống cầu thang đá.
Nguyệt Sát theo , Nguyên Tu và Mạnh Tam cuối cùng. Ánh sáng trong đường hầm dần khuất đầu, trong bóng tối Nguyên Tu bước xuống từng bậc thang, ánh mắt chuẩn xác rơi bóng lưng thiếu niên phía , đôi lông mày thưa thoáng như dải ngân hà giờ phủ đầy mây đen.
Chẳng lẽ ở trong quân lâu quá, thực sự nên định một mối hôn sự ?
nghĩ đến Thịnh Kinh, thấy lòng phiền muộn hơn, hít sâu một thì khẽ sững sờ.
Không khí chút ẩm ướt.
________________________________________