Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 165: Độc hành trong hang rắn (2)

Cập nhật lúc: 2026-07-03 14:58:20
Lượt xem: 59

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đây là sâu trong đại mạc, lòng đất ẩm ướt chứng tỏ sông ngầm. Địa cung cách hồ thần Tang Trác trăm dặm. Hồ thần Tang Trác trăm năm từng cạn nước vì đáy hồ thông với sông ngầm Khâu Đạt. Con sông ngầm chằng chịt, nhiều nhánh, nên Hồ thảo nguyên gọi là Khâu Đạt.

Nếu nơi thông với sông ngầm, họ thể đường .

Nguyên Tu nảy ý nghĩ , phía Nguyệt Sát châm sáng ngọn đèn dầu tường chân cầu thang. Chỉ thấy bốn phía con đường hầm họ đang đều xây bằng đá xanh, trong đường hầm thể ngửi thấy ẩm nhưng chắc thấy sông ngầm, sông ngầm thể ngăn cách, ít nhất là mắt .

Trước mắt là một con đường hầm, phía hiện ngã ba đường.

Bốn thắp sáng đèn dầu hai vách đường hầm , nương theo ánh sáng rõ ba ngã rẽ.

Mạnh Tam nhịn c.h.ử.i thề: "Chủ nhân cái địa cung là Đại đế Xiêm Lan thì tiểu gia cũng c.h.ử.i tổ tông nhà ”.

Ba còn gì nhưng sắc mặt đều lạnh tanh. Trước mặt là ba ngã rẽ, con đường giữa sạch sẽ rộng rãi, hai con đường bên cạnh rải đầy xương . Chỉ là xương cốt hai con đường xếp ngay ngắn như đường hầm bên ngổn ngang lộn xộn, những bộ xương vỡ vụn, trông như g.i.ế.c c.h.ế.t.

"Lần chừng cũng là câu giờ, để chúng nghĩ mấy ngày ở đây, c.h.ế.t đói cho xong”. Mạnh Tam bực bội .

"Hắn sẽ chơi trò cũ ”. Mộ Thanh nhấn mạnh: "Lần , hai con đường xương trắng cơ quan”.

Vừa nàng về phía con đường bên trái, xổm xuống xem kỹ xương trắng đất, :

"Xương cốt bên , mười mấy bộ phía ngoài tay chân gãy vụn, xương chày, xương mác, xương đùi, thậm chí xương chậu, xương cụt và đốt sống thắt lưng đều gãy. Càng xuống phía chi gãy càng nghiêm trọng, mấy bộ xương cẳng chân gãy vụn. Suy đoán con đường cơ quan nghiền ép. Điều cũng thể suy đoán từ tư thế c.h.ế.t đầu hướng ngoài, chân hướng trong của những bộ xương ”.

“Con đường cơ quan nghiền ép, đuổi chạy ngoài, nhưng tốc độ cơ quan chậm, ít nhất nhanh hơn tốc độ chạy, suy đoán là cơ quan kiểu con lăn. Cơ quan hẳn hai trục, treo phía con đường , lăn một đoạn sẽ nâng lên, nên những bộ xương nghiền nát nghiêm trọng nhất ở cẳng chân, đùi, xương chậu và thắt lưng tương đối nhẹ hơn, chứng tỏ cơ quan nghiền nâng lên”.

Mộ Thanh xong liền dậy sang con đường bên , xổm xuống quan sát kỹ, :

"Thi thể bên rải rác theo đường cong, mấy cái c.h.ế.t bên , mấy cái c.h.ế.t bên trái, trong nữa cũng , quy luật. Đa t.h.i t.h.ể dựa tường, vùng thái dương hoặc mặt lõm gãy xương, chỗ lõm nhiều vết nứt hình cung song song. Đây là tổn thương cơ học điển hình do vật tù hình cầu gây , suy đoán cơ quan con đường là quả cầu tròn, treo lơ lửng bên , lắc lư trái , mới c.h.ế.t ở hai bên trái , đa dựa tường mà c.h.ế.t”.

“Còn con đường ở giữa bất kỳ dấu vết nào”. Mộ Thanh con đường tối om phía , chậm rãi :

“Điều đó ngược mới là điều đáng nghi nhất. Hai con đường bên cạnh đều để xương cốt và dấu vết cơ quan, chỉ cần quan sát kỹ là thể suy đoán phần nào nguy hiểm bên trong. con đường sạch sẽ quá mức. Với tính cách của chủ nhân địa cung, thích nhất là ép khác suy nghĩ. Nếu con đường dễ đoán, trò chơi sẽ mất vui.

“Cho nên chỉ hai khả năng. Hoặc là nơi thật sự cơ quan. Hoặc là… cơ quan bên trong quá mức hung hiểm. Hung hiểm đến mức chỉ cần để một chút dấu vết c.h.ế.t chóc, bước sẽ lập tức hiểu vấn đề. Vì mới cố tình để bất kỳ gợi ý nào”.

Mộ Thanh nhanh, nháy mắt suy đoán xong ba con đường.

Nguyên Tu vốn định đường tiếp theo sẽ tránh mặt nàng, ít tiếp xúc với nàng, nhưng vẫn vô thức nàng thu hút, ánh mắt lộ vẻ tán thưởng. Hắn tán thưởng suy đoán của nàng về cơ quan hai con đường trái dựa phương pháp nghiệm thi, mà là suy đoán của nàng về con đường ở giữa.

"Con đường đúng là thể ”.

Nguyên Tu sâu trong con đường đó. Trong bóng tối thăm thẳm thấy điểm cuối, những âm thanh sột soạt, đường đó thứ gì đó, giống hang rắn, hoặc là loài độc vật nào khác. Hắn hiểu phương pháp nghiệm thi, nhưng là luyện võ, thính lực tồi.

Nguyệt Sát gật đầu với Mộ Thanh, rõ ràng cũng thấy.

Cơ quan dễ tránh, độc vật khó phòng, con đường nếu , e là ai .

như Mộ Thanh suy đoán, sát cơ con đường lợi hại hơn hai bên nhiều.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-165-doc-hanh-trong-hang-ran-2.html.]

"Đã , bên !”. Mộ Thanh về phía bên , con đường cơ quan quả cầu tròn.

"Tại ?". Mạnh Tam hiểu.

"Bên trái là cơ quan nghiền ép, nghiền c.h.ế.t ngay, chỉ nghiền một nửa, gãy xương sống thắt lưng, chỉ thể liệt chờ c.h.ế.t. Cơ quan bên tránh cùng lắm là đập đầu, c.h.ế.t ngay tại chỗ, ít chịu tội hơn”.

Mộ Thanh quả quyết , nàng thà chọn bên .

Mạnh Tam rùng , sang con đường bên trái, bất giác run lên, dịch sang bên .

Nguyên Tu và Nguyệt Sát đều ý kiến. Bốn chọn con đường bên . Trước khi , Mộ Thanh : "Quả cầu tròn to bằng đầu , tốc độ khá nhanh, phân bố dày đặc”.

Ba sâu con đường, gật đầu, lựa chọn tin tưởng nàng, ai hỏi tại . Dù nàng cũng lý lẽ riêng, hỏi cũng hiểu.

Không ai hỏi, Mộ Thanh cũng nhiều. Bốn bước con đường đó, từng bước chậm rãi. Nguyên Tu và Nguyệt Sát, hai cao thủ , mắt bốn phương, tai tám hướng. Vừa đến đống xương đầu tiên, đầu bỗng luồng gió nặng nề ập đến.

Gió mang theo mùi tanh của sắt, đến nơi như cuồng phong rót tai. Phía đồng thời mấy luồng cuồng phong thổi tới. Nguyên Tu và Nguyệt Sát đồng thời tay, đẩy Mộ Thanh và Mạnh Tam phía lùi .

Hai đẩy , Nguyên Tu và Nguyệt Sát lùi gấp về, những quả cầu sắt rơi xuống đường đều lộ vẻ sáng suốt. Hai cùng chung ý nghĩ, là để thăm dò cơ quan, kích hoạt cơ quan để những quả cầu sắt đó rơi xuống, đó tìm khe hở dùng khinh công đưa Mộ Thanh và Mạnh Tam bay qua.

Cơ quan là vật c.h.ế.t, là vật sống, dùng mưu mới dễ qua.

Ra tay khá thuận lợi, Nguyên Tu đầu hỏi: "Không thương chứ?".

"Không”. Mạnh Tam xoa cái đầu ngã đau, lồm cồm bò dậy từ mặt đất.

Sắc mặt Nguyên Tu và Nguyệt Sát bỗng nhiên biến đổi. Mạnh Tam sắc mặt đổi đột ngột của hai dọa sợ, tưởng Mộ Thanh ngã đau, vội vàng kiểm tra. Vừa đầu , hít sâu một , mặt cũng biến sắc.

Phía là con đường lúc , đèn dầu vẫn sáng, nhưng đường chỉ ánh đèn u lạnh, ngoài thấy một bóng .

Mộ Thanh biến mất .

Trong đường hầm đá xanh tối tăm, đang chạy nhanh.

Đèn thắp, tường lạnh đường trơn, khó phân biệt phương hướng. Người đó vác nặng chạy nhanh, bước chân như gió, bóng đen lướt qua vách tường lạnh lẽo, âm thầm như rồng lặn.

Mộ Thanh ở lưng đó, điểm mấy đại huyệt, suốt đường thể cử động. Bụng nàng vắt vai đó, đầu chúc xuống , thấy , nhưng là ai.

Sâu trong địa cung , ngoài Hô Diên Hạo còn thể là ai?

Vừa bốn bọn họ đường hầm cơ quan cầu sắt, mới vài bước chạm cơ quan. Nguyên Tu và Nguyệt Sát đẩy nàng , nàng lùi đầu đường, lưng bỗng điểm liên tiếp mấy đại huyệt, đó vác nàng lên lẩn đường hầm đá xanh ở giữa.

 

________________________________________

Loading...