Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 166: Đối đầu, đoán tâm

Cập nhật lúc: 2026-07-03 14:58:21
Lượt xem: 60

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mộ Thanh may mắn là khi Hô Diên Hạo vác nàng lên, để bụng nàng vắt vai, nửa nàng treo lơ lửng nên phận may mắn lộ.

Con đường khá khúc khuỷu, Hô Diên Hạo vác nàng rẽ trái rẽ , đất tiếng sột soạt, Mộ Thanh rõ là vật gì, chỉ ngửi thấy mùi tanh hôi. Hô Diên Hạo ảnh hưởng, trong bóng tối vẫn chạy nhanh như gió. Qua bảy ngã rẽ, khi dừng là sâu trong con đường . Mộ Thanh treo ngược, cảm giác gió từ thốc lên, mang theo mùi tanh hôi nồng nặc. Mấy ngày ăn uống, treo ngược xóc nảy suốt dọc đường, ngửi thấy mùi tanh , nàng suýt nôn.

Trên đầu bỗng ánh sáng truyền đến, Hô Diên Hạo thắp sáng đèn dầu tường. Ánh lửa vàng vọt soi rõ một cái hố sâu mặt nàng, trong hố vạn con rắn quấn lấy . Người nàng bỗng nhiên trầm xuống.

Hô Diên Hạo xách ngược hai chân nàng, treo nàng lơ lửng hang rắn, dùng tiếng Đại Hưng pha giọng Hồ :

"Anh Duệ tướng quân, bổn vương , mạng của ngươi sớm muộn gì cũng là của bổn vương. Ngươi xem, bổn vương nên ném ngươi xuống ? Hử?".

Giọng âm lãnh, đè nén sự tàn bạo. Mộ Thanh , nàng mở miệng .

Lát , Hô Diên Hạo dường như nhớ điểm huyệt câm của nàng, kéo nàng lên, ngón tay điểm cổ nàng, treo ngược nàng hang rắn.

"Ném xuống, ngươi thể c.h.ế.t dí ở đây ”. Mộ Thanh lạnh lùng .

"Ồ?".

Hô Diên Hạo nhướng mày, thả nàng xuống sâu hơn chút nữa. Vạn con rắn trong hố vặn vẹo quấn lấy , dần dần leo lên thành một cột, tựa như con rắn khổng lồ mọc nhiều đầu, từ từ tiến gần nàng.

"Hang rắn rộng mười trượng, quá rộng. Tường trơn trượt, khó mượn lực, với khinh công Hồ khó mà bay qua. Phía thể thấy cửa đá, ngươi tìm cách qua, tìm thấy cơ quan, càng hai con đường cơ quan . Ngươi mang theo t.h.u.ố.c đuổi rắn, sát chiêu của con đường đối với ngươi thùng rỗng kêu to, ngươi cảm thấy đây là con đường chuẩn riêng cho ngươi, từng nghĩ đến việc bỏ cuộc. Cho nên, ngươi cần sự giúp đỡ của , g.i.ế.c , ngươi qua ”.

Mộ Thanh bình tĩnh lạnh lùng .

Hô Diên Hạo im lặng một lúc, bỗng nhiên lớn, kéo nàng lên: "Tuyệt vời. Anh Duệ tướng quân quả nhiên thông minh, tâm tư bổn vương ngươi đều đoán trúng, hiểu bổn vương như , bổn vương cũng nỡ g.i.ế.c ngươi ”.

Hắn giải huyệt đạo cho Mộ Thanh, xách nàng đến bên tường xuống. Mộ Thanh Hô Diên Hạo ấn xuống, tường lạnh lẽo, đất ẩm ướt, cách đó một trượng rắn bò lúc nhúc nhưng dám gần.

Mộ Thanh nhớ lúc ở thảo nguyên Hô Tra, Hô Diên Hạo bố trí trận cơ quan tên ngắn, thảo nguyên hiếm thấy bầy sói đàn hươu dê trận địa. Khi đó nàng đoán chân đế cơ quan hoặc thảo nguyên chôn loại bột t.h.u.ố.c xua đuổi thú. Hô Diên Hạo lúc mang theo loại t.h.u.ố.c đó , nàng , nhưng chuyện quả thực đó nàng từng nghĩ tới.

"Bổn vương tò mò, với sự thông minh của Anh Duệ tướng quân, điều gì con đường xương trắng đó khó ngươi, khiến ngươi muộn đến thế?".

Hô Diên Hạo dường như chắc chắn đám Nguyên Tu con đường , chẳng vội vàng bắt Mộ Thanh tìm lối . Hắn bên cạnh Mộ Thanh, thấy nàng thể động đậy, thể chạy trốn, chỉ thể bên cạnh , tâm trạng liền khá .

Hắn hứng thú trò chuyện, Mộ Thanh thì , nàng đáp, chỉ im.

Nguyên Tu phát sốt mất ít thời gian, nếu bọn họ muộn như , để Hô Diên Hạo con đường . Lúc bọn họ chọn đường ở ngã ba, chắc chắn nấp ở con đường thấy tiếng bọn họ, nên mới bám theo bắt cóc nàng.

Mộ Thanh đáp, Hô Diên Hạo lấy một con d.a.o găm, ấn cổ nàng. Đặt nhẹ một cái, lạnh lẽo thấu xương.

Hô Diên Hạo đầu, vết d.a.o Mộ Thanh rạch cổ mấy ngày đóng vảy, nhưng rõ ràng xử lý vết thương, trông dữ tợn.

Sắc mặt Mộ Thanh hề đổi. Hô Diên Hạo cần nàng giúp đỡ, nhưng nghĩa là sẽ hại nàng. Ngược đãi mua vui, g.i.ế.c c.h.ế.t nàng, đầy thủ đoạn hành hạ đến khi nàng chịu khuất phục, ngoan ngoãn để chơi đùa.

nàng sẽ khuất phục.

Nàng và Hô Diên Hạo chỉ gặp mấy , nhưng nàng quá hiểu . Phải là, nàng hiểu tâm lý tội phạm của những kẻ g.i.ế.c biến thái đời, cho nên nàng hiểu Hô Diên Hạo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-166-doi-dau-doan-tam.html.]

Thủ pháp g.i.ế.c của là để phô trương sức mạnh, cảm nhận thú vui chủ sự sống c.h.ế.t. Trong lòng , sinh mệnh chỉ chia hai loại: kẻ chủ và kẻ chủ. Tỏ phục tùng và khuất phục sẽ xếp loại chủ. Mà trong lòng , kẻ chủ chỉ là súc vật, thể tùy ý tàn sát mua vui. Cho nên cách ở riêng với đối đầu, đừng để cảm thấy sự khuất phục, nàng mới thể tổn thương.

Hô Diên Hạo Mộ Thanh, thấy nàng mặt lạnh tanh, trong mắt sự sợ hãi. Hắn quá hiểu ánh mắt của những kẻ : sợ hãi, chán ghét, khinh bỉ... Trong mắt nàng đều , chỉ là lạnh lùng, dường như chỉ là thích chủ đề của , hứng thú trả lời.

Hô Diên Hạo , d.a.o găm rạch mạnh qua cổ Mộ Thanh, ánh d.a.o lạnh lẽo lướt qua cái cổ non nớt của thiếu niên, tưởng chừng m.á.u tươi sắp phun trào.

thấy một giọt m.á.u nào, Hô Diên Hạo búng tay, ánh d.a.o lóe lên, phóng thẳng bức tường đối diện.

Một con rắn ghim c.h.ế.t tường, Hô Diên Hạo dậy, về phía đó.

Hắn rời , bóng rắn cách đó một trượng bỗng nhiên ùa tới. Mộ Thanh đất cử động , thấy Hô Diên Hạo rút d.a.o găm thu .

Đằng xa bóng rắn đông nghịt bỗng nhiên bơi về phía nàng. Hô Diên Hạo lưng về phía nàng, cắt đầu con rắn .

Khóe mắt Mộ Thanh thấy mấy bóng rắn đang đến gần, mấy con gần nhất bơi đến chân nàng. Cái đầu tam giác đen sì dựng , rắn ngửa , răng nành trắng ởn hôi thối nồng nặc, tư thế chuẩn tấn công.

Hô Diên Hạo bỗng nhiên xoay , trở .

Bóng rắn tranh rút lui. Mộ Thanh ngước mắt, thấy chân tường đối diện, cái đầu rắn cắt nát bấy như bùn.

Hô Diên Hạo bên cạnh Mộ Thanh, đưa con rắn cho nàng. Con rắn đó còn lột da, chỗ đầu đứt còn rỉ máu.

Mộ Thanh con rắn, mở miệng: "Ngươi ăn ?".

Hô Diên Hạo : "Ta ăn , cái là mời Anh Duệ tướng quân. Tướng quân mấy ngày ăn gì, chắc là đói . Nếu lát nữa đói ngất , bổn vương sẽ đau đầu đấy”.

Đôi mắt nam t.ử sâu thẳm xanh biếc, ánh đèn dầu chiếu , lóe lên u quang. Vết sẹo bên mắt trái càng thêm dữ tợn, như thể nếu nàng ăn, sẽ nhét xác rắn miệng nàng.

"Ồ”.

Mộ Thanh chỉ đáp nhạt một tiếng: "Giun đũa, sán dây, giun tròn, giun móc, ấu trùng sán nhái, một món ăn thật phong phú”.

"…”.

Hô Diên Hạo giơ xác rắn, đáy mắt hiện lên vẻ mờ mịt.

"Cho nên, ngươi đưa con đường là để viêm dày ruột cấp tính ?".

Hô Diên Hạo cau mày, lời hiểu đôi chút, nhưng rõ ràng ngờ nàng phản ứng . Hắn từng dùng đồ sống chiêu đãi đám của , bọn họ chán ghét, khinh bỉ, vẻ mặt buồn nôn, đó phẩy tay bỏ . Hắn cũng từng dùng tiệc đồ sống chiêu đãi dũng sĩ các bộ tộc thảo nguyên, ai cũng như , đáng ghét như , tưởng hôm nay cũng sẽ như .

...

Hô Diên Hạo ném xác rắn trong tay như vứt bỏ đồ vô dụng, : "Anh Duệ tướng quân quả nhiên khác ”.

________________________________________

Loading...