Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 170: Tranh chấp
Cập nhật lúc: 2026-07-03 14:58:26
Lượt xem: 57
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mộ Thanh đến viên gạch xanh ở giữa bức tường đối diện, lòng bàn tay lật một cái, một con d.a.o giải phẫu hiện .
Hô Diên Hạo thấy , giữa hai lông mày bỗng hiện vẻ hung tàn, d.a.o găm cầm trong tay, kề tim Mộ Thanh. thấy nàng hề sát khí, cũng , chỉ dùng con d.a.o đó tì viên gạch xanh dùng sức ấn, viên gạch từ từ lún trong.
Trên viên gạch xanh ít nọc độc màu vàng nhạt do rắn độc trong hang để , nàng lấy d.a.o là để dính nọc độc tay.
Sắc mặt Hô Diên Hạo dịu đôi chút, d.a.o găm rời khỏi tim Mộ Thanh nhưng thu . Nhìn Mộ Thanh ấn viên gạch , , ấn một viên gạch phía . Sau đó nàng đến bức tường đối diện cửa mật, lượt ấn hai viên gạch , đến bức tường viên gạch đầu tiên, ấn viên phía .
Thứ tự Hô Diên Hạo thực sự quy luật, nhịn ngắt lời nàng: "Sao ngươi thứ tự?".
Nếu nàng đoán sai, rước lấy sát chiêu, cũng đang ở trong hang rắn , liên quan đến sống c.h.ế.t, hỏi cho rõ.
Chín viên gạch xanh , nghĩ đến vài khả năng.
Một là chỉ một viên mở cửa mật; một là cần ấn vài viên, giữ nguyên vài viên, tạo thành một tổ hợp cơ quan; còn một loại là ấn hết , nhưng cần thứ tự; loại cuối cùng là chín viên gạch đều cơ quan mở cửa mật, chỉ là che mắt, cơ quan cửa mật ở chỗ khác.
Khi nàng ấn những cơ quan , tay quyết đoán nhanh nhẹn, hề do dự, rõ ràng đoán mò. Nàng thứ tự ấn, dựa ?
Mộ Thanh dừng , đầu hỏi: "Ta tò mò, bức điêu khắc xanh tường đường hầm của ngươi vẽ cảnh gì?".
Hô Diên Hạo nhíu mày, đang hồi tưởng thì Mộ Thanh : "Tiên nữ dẫn đường, thiên t.ử dẫn bá quan lên trời”.
"Sao ngươi ?". Không sai, chính là cảnh .
"Bằng chứng ở đây”.
Mộ Thanh chỉ viên gạch mặt mặt: "Nếu cảnh , con đường ngọc trắng đó đến hang rắn sẽ thể giải cơ quan cửa mật”.
Bức tường con đường xương trắng của họ điêu khắc cảnh , con đường Hô Diên Hạo cũng giống như , như thế mới đảm bảo bất kể đường hầm chọn con đường nào, đến hang rắn đều thể giải đề cơ quan.
Hô Diên Hạo hiểu, chút bực bội: "Ý gì?”.
Mộ Thanh kinh ngạc , nàng nhắc đến bức bích họa đó mà vẫn nghĩ ?
"Nếu cây trí tuệ trong truyện cổ tích thể ăn , nghĩ ngươi cần ăn cả cây”.
Thấy dăm bảy lượt đả kích , Mộ Thanh khách khí phản kích: "Ngươi thấy mặt bức điêu khắc xanh quen mắt ? Thiên t.ử dẫn bá quan, bá quan chín hàng, chín khuôn mặt ở hàng ngoài cùng chính là chín viên gạch đá xanh ”.
Hô Diên Hạo chằm chằm viên gạch đá xanh mặt, lông mày càng nhíu chặt.
Phải ? Quen mắt? Sao chẳng thấy quen mắt chút nào?
"Ngươi nhớ nhầm chứ?". Hô Diên Hạo hỏi.
"Ngươi kiểm tra ?". Mộ Thanh hỏi ngược : "Lúc tìm cơ quan, ngươi kiểm tra đá xanh điêu khắc tường ?".
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-170-tranh-chap.html.]
"Đương nhiên là ”. Kiểm tra thì nhớ ?
"Kiểm tra thì nhớ. Đây là yêu cầu của chủ nhân địa cung”.
Mộ Thanh , ánh mắt lộ vẻ khâm phục: "Hắn là một thiên tài, sự sắp đặt chỗ nào thừa thãi. Hắn dự liệu đường hầm sẽ sờ khắp các bức đá xanh điêu khắc tường khi tìm cơ quan mở cửa, họ nhớ và dùng để mở cửa mật ở đây”.
"Dụng ý là gì?". Hô Diên Hạo hiểu, Đại đế Xiêm Lan tại cứ bắt họ nhớ điêu khắc trong đường hầm ở chỗ ?
"Ý nghĩa của đại dũng”.
Mộ Thanh đầu , vẻ tán thưởng trong mắt càng đậm. Ánh sáng thắp sáng đôi mắt nàng, khuôn mặt bình thường bỗng tăng thêm ba phần rạng rỡ:
"Nếu ngươi mang t.h.u.ố.c đuổi rắn xuống hang rắn , liệu thể chiến đấu với rắn độc, nhớ khuôn mặt đá xanh điêu khắc từng thấy ? Con khi dồn hết tâm trí một việc khó phân tâm việc khác, nhất là khi đối mặt với nguy hiểm, sợ hãi và căng thẳng sẽ khiến não bộ trống rỗng. Lúc mà còn thể nhớ vật từng thấy và nhớ thứ tự, tố chất tâm lý mới gọi là mạnh mẽ. Đây chính là đại dũng mà cần. Dám hang rắn chỉ thể coi là gan hơn , rắn độc bao vây, chiến đấu với vạn con rắn mà vẫn thể phân tâm để việc khác, núi sập mặt mà sắc mặt đổi, dũng, mưu tâm trí hơn như mới là đại dũng”.
Chủ nhân địa cung quả là đại tài thế gian.
Mộ Thanh vốn lạnh lùng, hiếm khi cảm xúc dâng trào như . Nàng cảm thấy tiếc nuối, nếu còn sống thì bao?
Có một để so tài, thế gian mới cô đơn.
Hô Diên Hạo gì nữa, coi như đồng ý với giải thích của Mộ Thanh. Chỉ là thấy ánh sáng trong mắt nàng nhuốm một tầng cô đơn, khỏi cau mày. Hắn tâm trạng , vì .
"Ngươi chắc chắn nhớ nhầm?". Không thấy vẻ mặt của nàng nên lên tiếng cắt đứt dòng suy nghĩ của nàng.
"Chắc chắn”. Mộ Thanh khẳng định, suy nghĩ kéo về đường hầm lúc .
Nàng vẫn nhớ lúc đó xương trắng lát đường, nàng thấy cảnh thiên t.ử dẫn bá quan lên trời vẽ tường, trong lòng dấy lên cảm giác kỳ quái. Nàng cảm thấy bức vẽ tường quá tươi , hợp với khí của con đường xác c.h.ế.t, vẻ gượng gạo, còn đặc biệt suy nghĩ về dụng ý trong đó. Lúc nàng mới hiểu, để đến đây thể giải cơ quan cửa mật, cảnh vẽ tường đường xác c.h.ế.t giống hệt con đường ngọc trắng. Đây lẽ là tì vết duy nhất trong sự sắp đặt của chủ nhân địa cung, nhưng là việc bất đắc dĩ.
Tóm , lúc đó để tìm cơ quan, họ kiểm tra kiểm tra tường nhiều , như đủ để ghi nhớ . Lại vì lúc đó nàng cảm thấy cảnh điêu khắc tường gượng gạo nên đặc biệt chú ý, vì thế ký ức càng thêm sâu sắc.
Hô Diên Hạo vẻ mặt chắc chắn của nàng, điêu khắc mặt tường, cố gắng nhớ dung mạo bá quan điêu khắc tường lúc đó, nhưng nhớ nổi chút nào. Nếu một xuống hang rắn , thấy chín bức điêu khắc mặt , tuyệt đối sẽ liên tưởng đến điêu khắc trong đường hầm. Càng đừng đến nhớ thứ tự. Trí nhớ nàng kinh thì thôi , thấy chín khuôn mặt mà nhớ ngay đến điêu khắc đường hầm mới là điều thể tin nổi.
Như thể suy nghĩ, Mộ Thanh :
“Phù điêu tinh xảo như , đường nét và thần thái đều giống hệt thứ chúng từng thấy đây, mà vẫn nghĩ ? Ngoài tường đường hầm , còn nơi nào kiểu điêu khắc nữa?”.
Hô Diên Hạo: "...”
Mộ Thanh thèm để ý đến nữa, lượt ấn những viên gạch xanh mặt còn ba bức tường , tốc độ nhanh đến mức Hô Diên Hạo chỉ kịp di chuyển theo nàng.
Khi viên gạch xanh cuối cùng ấn , hai , thấy trong hang rắn tiếng xích sắt chuyển động ngầm, cảm thấy chân sắt nặng rung nhẹ. Hô Diên Hạo vươn tay, điểm huyệt đạo của Mộ Thanh.
Hắn chỉ điểm huyệt của nàng, giữ khả năng . Mộ Thanh liếc một cái, thầm nghĩ tên đúng là học khôn . Nàng từng gài bẫy một , trở nên cảnh giác lạ thường. Còn tưởng khoảnh khắc cửa đá mở sự chú ý của sẽ phân tán, ngờ đợi cửa đá mở điểm huyệt đạo của nàng.