Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 171: Lừa người cũng cần chỉ số thông minh (1)

Cập nhật lúc: 2026-07-03 14:58:27
Lượt xem: 51

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc , cửa đá đối diện rung nhẹ, từ từ nâng lên.

Ánh sáng yếu ớt hắt , chỉ soi sáng một góc, ánh sáng quá yếu, rõ gì cả. bên trong xuất hiện sát chiêu, vẻ an .

Hô Diên Hạo phóng d.a.o găm, ghim c.h.ế.t một con rắn độc tường, dẫn Mộ Thanh tới. Rắn độc hai bên tản , rút d.a.o găm, lấy xác rắn xuống, ném thẳng cửa mật đang mở.

Bên trong vang lên tiếng leng keng lanh lảnh, âm thanh cực kỳ trong trẻo. Sau tiếng leng keng đó, bên trong động tĩnh gì nữa - bên trong đồ vật, nhưng dường như sát chiêu.

Hô Diên Hạo vẫn yên tâm, g.i.ế.c thêm mấy con rắn độc, liên tiếp ném . Bên trong vang lên một chuỗi tiếng leng keng lanh lảnh, một vật nảy , lăn dọc theo mép cửa đá ngoài, rơi xuống đất. Ánh sáng yếu ớt chiếu đúng vật lăn , ánh vàng lấp lánh chói mắt nền đất của hang rắn tối tăm, ẩm ướt.

Tiền vàng.

Hô Diên Hạo chằm chằm đồng tiền vàng, thở ngưng trệ, khó nén kích động, đó một tiếng, xách Mộ Thanh tới. bản tính xảo quyệt như sói, đến cửa vẫn tin bên trong sát chiêu, bèn với Mộ Thanh:

"Ngươi xem, bổn vương nên ném cả ngươi thăm dò ?".

"Được thôi”.

Mộ Thanh hề sợ hãi: "Nếu khi trong, ngươi đủ trí thông minh để tự tìm đường ”.

Nếu bên trong kho báu, hang rắn cao hơn một trượng, tường trơn trượt, dựa khinh công của Hô Diên Hạo lên theo đường cũ là thể. Kho báu thể vận chuyển từ đây , nên bên trong chắc chắn đường . Với tính cách của chủ nhân địa cung , ngoài chắc chắn dễ.

Nụ của Hô Diên Hạo tắt ngấm, túm lấy cổ áo nàng xoay , để nàng đối diện với , thấy sát ý khát m.á.u trong mắt : "Ngươi , kẻ dám sỉ nhục bổn vương…”.

"Đều c.h.ế.t cả ”.

Mộ Thanh , chút mất kiên nhẫn: "Biết , mau , bên trong sát chiêu ”.

Biết rõ lúc cơ hội g.i.ế.c nàng, còn cứ lấy lời dọa dẫm, chẳng chút uy h.i.ế.p nào, chỉ tốn nước bọt.

Mộ Thanh lạnh lùng liếc tay Hô Diên Hạo. Trong lúc ngẩn nới lỏng tay, nàng thản nhiên bước cửa đá. Phía vang lên tiếng nghiến răng ken két, mặt Hô Diên Hạo xanh như tường đá, nhưng vẫn bám sát Mộ Thanh cửa.

Bên trong cửa tối om. Hô Diên Hạo nín thở, quét mắt quanh. Hắn dường như quen với bóng tối, ở chỗ tối khả năng vật khá , quét mắt một vòng liền đèn dầu. đây tin , bởi vì đó là tám trụ đuốc.

Trụ cao ba thước, điêu khắc hoa văn tinh xảo, bên đỡ chậu lửa. Hô Diên Hạo tới, châm lửa một trụ, ánh lửa xung quanh bừng sáng. Hắn lượt qua, thắp sáng cả tám trụ chậu lửa. Khoảnh khắc tất cả chậu lửa thắp sáng, cửa đá lưng bỗng đóng sập xuống, nhưng cả Hô Diên Hạo và Mộ Thanh đều để ý đến cánh cửa đó, cả hai cùng cảnh tượng tráng lệ mắt.

Đài tám trụ, đỉnh đồng xanh, trần cao chín trượng, bốn mặt chạm trổ tinh xảo, nền lát gạch vàng, trang trí bằng ngọc bích. Nơi đây trang nghiêm lộng lẫy như cung điện vàng son chốn nhân gian, bên ngoài là hang rắn ẩm ướt tối tăm.

Bên trong cánh cửa là một gian hình tròn, dường như lấy ý trời tròn đất vuông. Giữa điện đài cao, bên chất đầy những thứ vàng óng ánh, chói mắt .

Vàng ròng, thần giáp.

Tại ngã ba đường, Nguyên Tu và Nguyệt Sát xảy tranh cãi.

Mộ Thanh biến mất, ba đuổi khỏi cửa hang, nhưng quanh thấy ai.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-171-lua-nguoi-cung-can-chi-so-thong-minh-1.html.]

Mạnh Tam gãi đầu: "Anh Duệ tướng quân ở ngay lưng , ... biến mất ?".

Hai cùng đẩy , Mộ Thanh lùi xa hơn, thì ngã nhào một cái. Chỉ trong lúc lồm cồm bò dậy, lặng lẽ biến mất thấy tăm ?

Có ma?

Ý nghĩ lóe lên, Nguyệt Sát lao vụt qua như một cơn gió đen, ngọn lửa đèn dầu tường hề lay động, cứ như bóng ma.

Nguyên Tu cũng tung theo, liếc ngọn đèn dầu, túm lấy Mạnh Tam, đáp xuống ngã ba đường.

Tại ngã ba, Nguyệt Sát quét mắt hai con đường . Con đường bên trái xác c.h.ế.t ngổn ngang yên tĩnh như tờ, con đường ở giữa sột soạt như độc trùng bò lúc nhúc. Mọi thứ vẫn y nguyên như khi họ con đường bên , giống như . Mộ Thanh cứ như bốc khỏi thế gian .

Bên cạnh luồng gió mạnh thổi qua, Nguyệt Sát đầu , thấy Nguyên Tu lao về phía con đường lúc đến. Ngọn lửa đèn dầu tường luồng gió mạnh xé nát, nổ tung như pháo hoa, tàn lửa bay lả tả đường. Nam t.ử phi nhanh như đạp lên dải ngân hà, giống đang thương, chớp mắt cách xa mười trượng.

Nguyệt Sát điểm mũi chân, phi đuổi theo. Mạnh Tam lạch bạch chạy theo . Đuổi chừng trăm trượng, dừng , thấy một cầu thang đá lên.

Cầu thang đá đó giống cầu thang họ xuống từ đường hầm. Nguyên Tu và Nguyệt Sát ở bên . Mạnh Tam hì hục leo lên, thấy đầu hiện một cửa đường hầm, bên trong tối om, đèn nến thắp, kích thước cửa đường hầm cũng tương tự đường hầm họ xuống.

Trong lòng Mạnh Tam dâng lên dự cảm chẳng lành. Khi chui lên, một ngọn đèn dầu thắp sáng. Nguyên Tu và Nguyệt Sát lưng về phía cửa đường hầm, qua khe hở giữa hai thấy một đường hầm sâu hun hút, lát ngọc trắng, đường bừa bộn ngổn ngang. Một cái đầu tượng đá lăn lóc ở cửa đường hầm, vỡ mất một nửa, đôi mắt chạm khắc tinh xảo đang chằm chằm .

Mạnh Tam hít sâu một lạnh, lòng nguội lạnh một nửa.

Đường hầm Hô Diên Hạo .

"Người ở đây”. Nguyên Tu bước lên vài bước, sờ một ngọn đèn dầu bằng đồng xanh tường: "Lạnh”.

Hô Diên Hạo khỏi đường hầm, và một lúc lâu.

Vừa dứt lời, Nguyệt Sát nhảy xuống đường hầm. Mạnh Tam còn lên hết, chỉ thò mỗi cái đầu , hai mắt dáo dác trong. Nguyệt Sát đụng chắn đường, hề dừng , mũi chân điểm nhẹ đạp lên trán . Mạnh Tam rú lên một tiếng ngã ngửa xuống cầu thang. Khi gáy sắp đập bậc đá, cảm thấy cổ áo ai đó xách lên. Nguyệt Sát lướt qua mặt như cơn gió đen, túm lấy cổ áo , ném xuống cầu thang như vứt đồ bỏ .

Mạnh Tam ngã m.ô.n.g xuống đất, phì phì nhổ một mồm đất, c.h.ử.i ầm lên: "Ngươi dám đạp lên trán tiểu gia. Dám bắt tiểu gia ăn bùn đế giày của ngươi. Dám ném tiểu gia. Tiểu gia chặt... á”.

Lời đe dọa dứt, bên cạnh luồng gió mạnh thổi qua, cổ áo Nguyên Tu xách lên, như gió cát đại mạc cuốn , trời đất cuồng, khi tiếp đất ở ngay ngã ba đường.

Nguyệt Sát lao về phía con đường ở giữa, Nguyên Tu một tay xách Mạnh Tam, tay chộp lấy vai Nguyệt Sát, kình lực nóng bỏng như lửa, đè Nguyệt Sát xuống.

Nguyệt Sát nhướng mày kiếm, tiếp đất , ánh mắt sắc như kiếm: "Đại tướng quân ý gì”.

"Đường thông, đường cũ”. Nguyên Tu .

"Nàng ở con đường . Đại tướng quân cứu ?". Ở lối hang rắn, mặt Nguyệt Sát lạnh như băng.

Mộ Thanh chắc chắn Hô Diên Hạo bắt .

 

Loading...