Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 174: Khanh vốn hồng trang (1)
Cập nhật lúc: 2026-07-03 14:58:30
Lượt xem: 58
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tay Mạnh Tam vẫn còn móc trong viên gạch xanh, há hốc mồm đầu chằm chằm cửa đá: "Sao... động tĩnh lớn thế…”.
Chữ "" kịp thốt , cửa đá bỗng mở toang. Tựa như miệng rồng khổng lồ bất ngờ há rộng, dòng nước bên trong lập tức cuồn cuộn trào . Khoảng cách chỉ đầy một trượng, còn kịp phản ứng, nước ập tới ngập quá đầu.
Nguyên Tu và Nguyệt Sát khi thấy tiếng va đập đó cảnh giác. Khoảnh khắc cửa đá mở toang, Mạnh Tam Nguyên Tu xách lên, đạp lên vách đá, nhưng quá muộn. Cửa đá dường như thông với sông ngầm, cửa mở như vỡ đê, nước lũ cuồn cuộn. Dưới sức va đập, chân Nguyên Tu và Nguyệt Sát đều trượt , kịp nhảy lên, ba nước sông ngầm cuốn xuống hố cơ quan.
Đài tám trụ lửa cháy hừng hực, đài cao vàng bạc châu báu chất đống như núi, bên cạnh là mười rương lớn, áo giáp tràn ngoài, sợi vàng chói mắt.
Hô Diên Hạo gần, giơ tay ném mạnh. Ánh lửa chiếu lên d.a.o găm, hàn quang phản chiếu lửa đỏ phóng về phía áo giáp. Keng một tiếng.
Tiếng kim loại va chạm lanh lảnh lọt tai, d.a.o găm rơi leng keng xuống đất, áo giáp mềm mại vắt mép rương, hề sứt mẻ.
Mắt Hô Diên Hạo sáng lên, sải bước tới vớt áo giáp lên. Áo giáp đó giống chiến giáp của võ tướng, mà là nhuyễn giáp, trông như bằng sợi vàng, nhưng sợi vàng mềm mại thể giáp, áo giáp bằng vật liệu gì, đao thương bất nhập.
Tròn mười rương lớn áo giáp , nếu thể lập một đội thần giáp quân, nhất định thể tung hoành thiên hạ, trở thành một đội quân thần thánh.
Tâm trạng Hô Diên Hạo trào dâng, định mặc áo giáp , chợt cảm thấy phía ánh mắt tới. Quay Mộ Thanh, trong mắt hiện lên vẻ âm trầm, :
"Bổn vương tìm kho báu, công lao của Anh Duệ tướng quân nhỏ, chiếc áo giáp bổn vương thể tặng cho tướng quân”.
Nói là tặng, nhưng cho Mộ Thanh từ chối, dang hai tay nàng , mở áo giáp định mặc cho nàng. Áo giáp đó dây buộc ngực, mặc cho Mộ Thanh, ắt giúp nàng buộc dây. Mộ Thanh điểm huyệt nửa , thể từ chối, nhưng chân tay vẫn cử động .
nàng lùi , chỉ nhướng mày cao, lạnh lùng chế giễu: "Hô Diên Vương t.ử hầu hạ khác thạo gớm nhỉ”.
Sắc mặt Hô Diên Hạo trầm xuống, mây đen phủ kín đỉnh đầu, ném áo giáp lên Mộ Thanh, giơ tay giải huyệt cho nàng, nghiến răng ken két: "Tự mặc”.
Mộ Thanh lấy tự do, trong lòng Hô Diên Hạo tặng áo giáp cho nàng vì hào phóng, chỉ là xảo quyệt đa nghi, sợ áo giáp mặc lên nguy hiểm, lấy nàng vật thí nghiệm mà thôi. Nàng tỏng nhưng vạch trần, đón lấy áo giáp, chỉ cảm thấy mát lạnh mềm mại, lạnh cứng như kim loại, mặc lên thấy khó chịu, ngược vặn.
Hô Diên Hạo thấy Mộ Thanh , vui mừng khôn xiết, rương thần giáp một cái, giơ tay định điểm huyệt Mộ Thanh nữa. Khi ngón tay chạm Mộ Thanh, bỗng sững sờ, ngay đó sắc mặt biến đổi.
Ánh mắt Mộ Thanh lộ vẻ chế giễu. Áo giáp nàng thử giúp , nhưng thể điểm huyệt nàng nữa.
"Ngươi... cố ý lừa bổn vương đưa áo giáp cho ngươi?".
Hô Diên Hạo nheo mắt , nguy hiểm như sói. Vừa thực định đưa áo giáp cho nàng, chỉ vì khi mặc áo giáp cảm thấy ánh mắt của nàng, mới giật nhận áo giáp cần thử , nên mới đưa cho nàng. Lúc đó chỉ nghĩ đến việc để nàng thử áo xem nguy hiểm chỗ nào, chứ nghĩ đến việc nàng mặc thể điểm huyệt nữa. Giờ nghĩ , nàng quả thực ý dụ dỗ .
"Lừa cũng cần chỉ thông minh, đối với ngươi, cần dùng”. Mộ Thanh thừa nhận.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-174-khanh-von-hong-trang-1.html.]
Nàng cho rằng lừa Hô Diên Hạo, nàng chỉ lợi dụng tính đa nghi của . Một ánh mắt là thần giáp tay, kỹ thuật lừa đảo của nàng cao siêu, chỉ là quá ngu.
Hô Diên Hạo tức quá hóa , nụ lạnh lẽo như băng giá cửu u, bất ngờ đưa tay bóp cổ Mộ Thanh.
Mộ Thanh sớm dự liệu, bất ngờ xổm xuống, lưỡi d.a.o kẹp giữa các ngón tay từng thu đ.â.m mạnh đầu gối Hô Diên Hạo. Nàng lùi mà tiến, nhanh nhẹn như báo.
Hô Diên Hạo rùng . Tay còn kịp thu về, chân rút cũng muộn. Trong khoảnh khắc mũi d.a.o sắp chạm tới mắt cá chân , một luồng lực mạnh bỗng bật ngược từ chân . Lưỡi d.a.o của Mộ Thanh chỉ còn cách đầy một li thì chặn . Cổ tay nàng tê rần, con d.a.o nơi đầu ngón tay rung mạnh, suýt nữa rơi xuống đất. Mộ Thanh lập tức siết chặt chuôi dao, khom lùi nhanh , cách xa Hô Diên Hạo, trong lòng thầm tiếc nuối.
Hô Diên Hạo đuổi theo, ánh mắt rơi mũi d.a.o của nàng, lạnh lẽo: "Ngươi vẫn lừa bổn vương”.
Trên mũi d.a.o đó ánh lên màu vàng nhạt, là nọc độc rắn, lúc nãy nàng dùng d.a.o đẩy gạch xanh trong hang rắn dính . Vừa nàng dùng d.a.o ám sát , mới chợt hiểu , lúc đó nàng dùng d.a.o đẩy gạch xanh, e là ý định ám sát , tiếc là lúc đó tâm trí dồn gạch xanh mặt , hề nhận .
Để nghĩ xem, còn nhận điều gì nữa?
"Ngươi xem sự phân bố của những viên gạch xanh đó tường, liên kết ý nghĩa trong đó, thực là để lừa bổn vương giải huyệt đạo cho ngươi đúng ?".
Hô Diên Hạo ngốc, những chuyện phát hiện chỉ vì Mộ Thanh quá kín đáo. phát hiện nàng ý định dùng nọc rắn ám sát , thì dễ nhận lý do nàng bảo giải huyệt là dối. Bởi vì những viên gạch mặt đó cần trí nhớ, chứ cần xem phân bố gì cả. Khi nàng lý do đó, xem qua hai viên gạch tường , với sự thông minh của nàng, lúc đó đáng lẽ những viên gạch là tượng bá quan trong đường hầm . Vậy thì, gì chuyện cần xem sự phân bố của gạch xanh tường để tìm cơ quan?
Lúc đó nàng chẳng qua là để lừa giải huyệt đạo, để nàng thể đường hoàng cầm d.a.o đẩy gạch xanh, nhân cơ hội để d.a.o dính nọc độc, chờ thời cơ ám sát mà thôi.
Khoảnh khắc cửa đá hang rắn mở , nếu yên tâm về nàng, điểm huyệt đạo của nàng, e rằng lúc đó nàng tay . Chỉ vì tin nàng, bên ngoài hang rắn nàng mới tìm thời cơ tay. ngàn phòng vạn phòng, vẫn dâng cho nàng cơ hội, nàng lừa lấy mất thần giáp, suýt nữa thương tay nàng.
Hô Diên Hạo bỗng nhiên lớn, tiếng xé nát tâm can, ánh mắt tàn bạo, dần dần mùi m.á.u tanh.
Hắn , những kẻ g.i.ế.c đời đều c.h.ế.t cả , đùa. Nàng rơi tay , cho dù cần dùng đến nàng, nhưng thủ đoạn khiến nàng sống bằng c.h.ế.t, c.h.ế.t cũng thì thiếu. Hắn vô vàn cách hành hạ nàng, mà tổn thương nàng dù chỉ một sợi tóc.
Hắn hiếm khi lòng trọng nhân tài với một . Nàng đ.á.n.h bại , nhiều g.i.ế.c , đều thể truy cứu, nhưng cho phép lừa gạt.
Vốn định khi tìm lối , chỉ cần nàng chịu theo , thể g.i.ế.c nàng. Giờ xem , chỉ thể để mạng nàng đây thôi.
"Ngươi g.i.ế.c ”. Mộ Thanh thần sắc Hô Diên Hạo liền tâm tư của .
________________________________________