Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 176.1: Người phụ nữ của môn chủ (1)
Cập nhật lúc: 2026-07-03 15:04:12
Lượt xem: 61
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mạnh Tam thương do đao c.h.é.m khi cuốn xuống, Nguyên Tu cứu nên thể phân . Chỉ một Nguyệt Sát thể tìm cách mở cửa ngầm. Hắn né tránh phi trong ánh đao kiếm, tìm thấy vài viên gạch mặt tường, nhưng dù đẩy thế nào cửa cũng mở. Mắt thấy nước ngày càng sâu, sắp ngập đầu, cửa ngầm bất ngờ mở từ bên trong.
Nguyên Tu ôm Mạnh Tam dậy. Mạnh Tam trúng mấy nhát đao, áo bào Hồ m.á.u nhuộm đỏ, uống ít nước, sắc mặt trắng bệch, rơi trạng thái bán hôn mê. Nguyên Tu đặt dựa một cột điện, nước sông ngầm vẫn đang tràn , nhưng điện tròn khá rộng, nhất thời thể ngập .
Ngay khi điện, Nguyên Tu thấy cảnh tượng trong điện: vàng bạc, thần giáp, lăng mộ Đại đế Xiêm Lan trong truyền thuyết thế gian, họ thực sự may mắn thấy.
Vàng và thần giáp đủ để xây dựng một đội quân thần khởi sự, kho báu mà bao thế gian mơ ước, nhưng Nguyên Tu chỉ chằm chằm thiếu niên đài đồng xanh.
Tuyệt xứ phùng sinh, tìm mất, nhưng nàng rơi tay địch, cổ họng bóp chặt. Hô Diên Hạo lạnh lẽo, chỉ cần dùng sức là thể bẻ gãy cổ nàng.
"Hô Diên Hạo, thả , thứ ngươi tranh với ngươi”. Nguyên Tu .
"Đại tướng quân đang thương lượng điều kiện với bổn vương ?".
Hô Diên Hạo lớn, vẻ mặt lộ vẻ hiếm lạ, nụ chế giễu: "Nghe quân Tây Bắc tự xưng là quân trấn thủ biên cương, thương lượng điều kiện với quân địch, một chữ bàn, một bước lùi. Sao điều bổn vương thấy hôm nay khác với những gì ngày xưa thế nhỉ?".
Nguyên Tu , vẻ mặt trầm lạnh như sắt, đáp mà hỏi : "Ngươi thế nào mới chịu thả ? Chỉ cần ngươi , ngươi dám đòi, sẽ cho”.
Hô Diên Hạo nhướng mày, vẻ ngạc nhiên, lát lớn một tiếng, :
"Đại tướng quân yêu lính như con, cam tâm vì một mà bỏ quy tắc sắt đá của quân Tây Bắc, bổn vương bội phục. Chỉ tiếc bổn vương ngốc, thả , bổn vương ngoài bằng cách nào?".
Hô Diên Hạo liếc cánh cửa đá đang mở. Sau khi họ từ hang rắn đây, đài tám trụ thắp sáng, cửa đá liền hạ xuống. Lúc cửa đá hố cơ quan mãi thấy hạ, nước ngừng tràn , đại điện e là sẽ ngập. May mà vàng và thần giáp đều ở đài cao, nhất thời nước ngập tới. Nếu thể tìm lối , lẽ cách vận chuyển ngoài. Lối chỉ tên nhóc mắt thể cho , tìm lối thể mất chút thời gian, nếu thực sự chơi đùa với Nguyên Tu một phen, xem xem cái gì gọi là dám đòi thì sẽ cho.
"Ngươi vẫn rơi tay bổn vương”.
Hô Diên Hạo ghé sát tai Mộ Thanh, bên tai nàng, nụ lạnh lẽo: "Ngươi thấy ? Đại tướng quân vì cứu mạng ngươi mà đang thương lượng điều kiện với bổn vương, bổn vương sẽ cho một điều kiện. Ngươi cho bổn vương cửa nào là lối , bổn vương sẽ bắt Đại tướng quân tự hủy một cánh tay. Chủ soái quân Tây Bắc Nguyên Tu, thần tý cái thế, bách bộ xuyên dương, nếu phế một cánh tay thì thật đáng tiếc”.
Trong khi , bàn tay Hô Diên Hạo đang giữ eo Mộ Thanh bỗng trượt xuống, nắm lấy tay nàng. Tay nàng mềm mại xương, cảm giác kỳ lạ trong lòng dâng lên, nhưng vì gấp rút tìm lối nên chỉ thoáng qua biến mất.
Hắn quét mắt Nguyên Tu và Nguyệt Sát : "Đừng manh động, động một , bổn vương chặt một ngón tay của ”.
Nguyệt Sát vốn đang tìm cơ hội hành động, liền dừng bước, lạnh lùng chằm chằm Hô Diên Hạo.
Hô Diên Hạo cúi đầu với Mộ Thanh: "Thấy nước trong điện ? Ngập một tấc, bổn vương chặt một ngón tay của ngươi. Muốn giữ tay thì đừng kéo dài thời gian, cho bổn vương là lối ”.
Nói xong nới lỏng tay đang bóp cổ Mộ Thanh một chút, chừa trống nhỏ để nàng thể mở miệng chuyện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-176-1-nguoi-phu-nu-cua-mon-chu-1.html.]
Mộ Thanh Nguyên Tu và Nguyệt Sát, ánh mắt nàng vẫn luôn dán Mạnh Tam. Hắn dựa cột điện đó, hôn mê, cứ đà thể sẽ c.h.ế.t vì mất m.á.u quá nhiều. Không thời gian để lãng phí, Hô Diên Hạo đợi , họ cũng đợi .
"Cửa xem hết, đưa một vòng để xem hết ”. Nàng .
Hô Diên Hạo quen với sự bình tĩnh của nàng, giọng nàng chút sợ hãi cũng chẳng ngạc nhiên, đưa nàng xuống đài cao.
Ba cánh cửa gần chỗ Nguyên Tu và Nguyệt Sát tình cờ là những cửa Mộ Thanh xem qua. Hô Diên Hạo đưa nàng hơn nửa vòng trong điện, trông hề sợ hai . Hắn một đường bóp cổ Mộ Thanh, nắm tay nàng, cợt cái lạnh lẽo của hai , dường như chỉ mong họ hành động lạ để bẻ ngón tay chơi.
Nguyên Tu và Nguyệt Sát hề nhúc nhích.
Khi Hô Diên Hạo đưa Mộ Thanh trở đài cao, vẻ mặt khá tiếc nuối, cúi đầu vuốt ve ngón tay nàng hỏi: "Nhìn ?".
Mộ Thanh xem xong, Hô Diên Hạo liền hỏi. Khác với sự trêu chọc đả kích trong hang rắn, thực sự động sát ý.
Vuốt ve ngón tay nàng, ngậm nụ lạnh lẽo cúi đầu nàng. Nàng thấp hơn chừng một cái đầu, vai mỏng manh giống nam nhi. Vóc dáng thảo nguyên ngay cả kỵ binh hạ đẳng nhất cũng chọn, chỉ là tên nô lệ chăn nuôi trâu bò, mặc chà đạp bắt nạt đến c.h.ế.t.
nàng cái đầu thông minh, Thần vu thông tuệ nhất của bộ tộc thảo nguyên cũng chắc thông minh bằng nàng. Vậy để xem giới hạn của nàng ở .
Thân binh cứu liền chặt một ngón tay nàng, nước dâng một tấc liền chặt một ngón tay nàng, trả lời liền chặt một ngón tay nàng.
Nỗi lo chặt ngón tay, thời gian gấp rút, xem nàng còn thể gạt bỏ tạp niệm, suy nghĩ xem lối ở . Hắn xem, chặt mấy ngón tay nàng thì nàng thể nghĩ ...
"Cửa Tây Bắc, cửa Thủy”. Mộ Thanh .
Hô Diên Hạo vuốt ve ngón tay nàng, bỗng nhiên cứng đờ, u quang trong mắt nứt khe hở, chằm chằm Mộ Thanh hồi lâu, lạnh lẽo, tay đang bóp cổ nàng đột nhiên siết chặt: "Ngươi tưởng bổn vương dễ lừa gạt?".
Tùy tiện một cửa, nàng tưởng thể lừa , thoát khỏi nỗi đau chặt ngón tay?
"Lừa gạt?".
Mộ Thanh cau mày, vẻ bất mãn: "Tiếng Đại Hưng của ngươi xem học , lừa gạt nghĩa là dựa đoán mò để lừa . Ngươi cho rằng giải một câu đố hình vẽ cần dựa đoán mò, là lừa ngươi cần dựa đoán mò?".
Hô Diên Hạo: "...”
Hô Diên Hạo chợt khựng , lời , hình như trọng điểm.
"Được. Vậy ngươi xem tại là cửa Thủy? Không thuyết phục bổn vương, bổn vương sẽ chặt một cánh tay của ngươi”.