Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 177.1: Người phụ nữ của môn chủ (3)
Cập nhật lúc: 2026-07-03 15:07:11
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hắn tưởng nàng vòng vo với lúc ? Chẳng vì giải thích như thì hiểu .
"Ngươi chẳng lẽ từng nghĩ, cổ quốc Xiêm Lan xây dựng sâu trong đại mạc, tại lăng mộ Đại đế Xiêm Lan xây ở đây? Nơi cách hồ thần Tang Trác chỉ trăm dặm”. Mộ Thanh .
Hô Diên Hạo sững sờ, trong đầu lóe lên một ý nghĩ, chẳng lẽ...
"Không sai, Ngũ Hồ thảo nguyên hẳn là hậu duệ của Đại đế Xiêm Lan”.
Mộ Thanh toạc : "Câu chuyện trong điện chỉ đến đoạn bách tính rời xa quê hương di cư đến phương xa, từng cho chúng bách tính cổ quốc di cư đến . lăng mộ Đại đế Xiêm Lan cách hồ thần Tang Trác chỉ trăm dặm, thì bách tính cổ quốc Xiêm Lan thể di cư dọc đường đến thảo nguyên Ô Nhĩ Khố Đặc. Lịch sử Ngũ Hồ thảo nguyên bắt đầu từ bảy tám trăm năm , còn cổ quốc Xiêm Lan biến mất từ ngàn năm , thời gian hai ba trăm năm ở giữa hẳn là thời kỳ bách tính xây dựng quê hương, hình thành các bộ tộc Ngũ Hồ”.
Đi một mạch trong địa cung , càng sâu nghi hoặc trong lòng nàng càng lớn. Lúc đó thể khẳng định chủ nhân địa cung chính là Đại đế Xiêm Lan, nhưng nếu đúng là thật, thì truyền thuyết ngàn năm cổ quốc Xiêm Lan diệt vong chỉ một đêm vì một trận bão đen chút vững.
Từ thứ trong địa cung thể thấy Đại đế Xiêm Lan là kinh tài tuyệt diễm đến nhường nào, như sẽ để đế quốc của diệt vong chỉ một đêm? Hôm nay, bí ẩn lịch sử cuối cùng giải đáp, cổ quốc Xiêm Lan biến mất một cách bí ẩn, mà là Đại đế Xiêm Lan đưa con dân cả nước của di cư.
Ngũ Hồ thảo nguyên chính là hậu duệ của cổ quốc Xiêm Lan.
Lời của Mộ Thanh chỉ khiến Hô Diên Hạo sững sờ, mà cả Nguyên Tu cũng ngẩn .
Ai thể ngờ rằng, cổ quốc Xiêm Lan mà đời tưởng rằng biến mất bí ẩn từng biến mất, chỉ là đổi diện mạo tiếp tục tồn tại đến ngày nay?
Ngọn lửa hừng hực đài tám trụ thắp sáng đôi mắt xanh thẫm của Hô Diên Hạo. Hắn là hậu duệ của Đại đế Xiêm Lan, rơi địa cung , thấy kho báu , chuyện quả nhiên là thiên mệnh sở quy. Lòng trào dâng cảm xúc, lực đạo bóp cổ Mộ Thanh bất giác khựng .
Ngay khoảnh khắc , Mộ Thanh đột ngột tay. Nàng chờ chính là thời cơ .
Nàng hung hăng húc mạnh về phía , đầu ngửa lên, mạnh đến mức đập thẳng cằm Hô Diên Hạo. Đồng thời cổ tay xoay vặn, hạ thấp, lưng áp sát n.g.ự.c trượt mạnh xuống .
Cằm Hô Diên Hạo đau nhói, đầu bất giác ngửa . Hắn thấy Mộ Thanh nhân khe hở vặn thoát cổ tay khỏi tay , hình hạ thấp thoát khỏi vòng kiềm chế giữa cánh tay và của . Trong lòng kinh hãi giận, sát ý lóe lên nơi đáy mắt, cánh tay lập tức siết mạnh, vội vàng chộp lấy nàng.
Cái chộp khiến cả hai đồng thời sững .
Một cánh tay của Hô Diên Hạo vốn đang khóa ngang eo Mộ Thanh. Lúc nàng cúi trượt xuống để thoát , cánh tay theo bản năng siết kéo về. đúng khi nàng trượt nửa chừng, bàn tay cũng từ eo nàng dời lên nách, khéo phủ trọn n.g.ự.c nàng.
Thần giáp mỏng nhẹ, lớp giáp chỉ là hai tầng y phục đơn bạc. Bàn tay nam nhân phủ lên đó, cảm giác mềm mại nơi lòng bàn tay tuy quá đầy đặn, nhưng tuyệt đối lồng n.g.ự.c rắn chắc của nam tử.
Khoảnh khắc , dường như thứ gì bất ngờ đ.â.m thẳng lòng bàn tay , khiến cả sát ý nơi đáy lòng cũng chấn động đến tan vụn.
Khoảnh khắc , đầu tiên trong đời Hô Diên Hạo quên mất phản ứng.
Nguyên Tu lao tới, sợi tơ lưỡi d.a.o trong tay Nguyệt Sát cũng b.ắ.n thẳng đến, mà hề phát giác.
Cũng đúng lúc đó, Mộ Thanh nổi giận đạp một cái thật mạnh, thừa cơ đẩy bật cánh tay , thoát khỏi vòng kiềm chế.
Ngay khoảnh khắc nàng thoát , đau đớn cũng truyền tới. Cánh tay hất , Hô Diên Hạo theo bản năng vươn tay chộp , nhưng đầu ngón tay chỉ kịp sượt qua cổ áo nàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-177-1-nguoi-phu-nu-cua-mon-chu-3.html.]
Con mồi vuột khỏi tay, hai luồng sát chiêu bên cạnh chớp mắt ập tới. Thấy còn khả năng bắt nàng, bản năng săn mồi khiến lập tức tung một chưởng đ.á.n.h thẳng lưng nàng.
Ngay lúc chưởng đó xuất , quyền phong của Nguyên Tu cũng đồng thời ập đến. Quyền thế của nam t.ử mạnh mẽ bá đạo, như xé trời phá đất, đ.á.n.h thẳng khiến chưởng phong của Hô Diên Hạo lập tức tan vỡ.
chưởng lực của Hô Diên Hạo xuất , quyền phong của Nguyên Tu tới . Mộ Thanh vẫn dư chấn của chưởng lực đ.á.n.h trúng lưng, chỉ là chưởng lực quyền của Nguyên Tu đ.á.n.h tan một tầng, thần giáp cản bớt một tầng nữa. Đến khi thật sự đ.á.n.h lên hậu tâm nàng, nàng chỉ cảm thấy mắt tối sầm, chân mềm nhũn, thể lập tức nhào về phía .
Phía là một chiếc rương đồng khổng lồ đựng đầy thần giáp, góc rương sắc bén đang hướng thẳng trán nàng.
Mộ Thanh dốc sức nghiêng mạnh sang một bên, trán chỉ sượt qua góc rương, m.á.u lập tức rịn thành dòng. Nàng thuận thế lăn , trực tiếp ngã khỏi đài cao.
Khoảnh khắc , vô chuyện đồng thời xảy .
Mộ Thanh lăn khỏi đài cao. Hô Diên Hạo ngửa tránh sát chiêu của Nguyệt Sát. Sợi tơ lưỡi d.a.o lóe lên giữa ánh lửa đỏ rực, quấn thẳng quanh đống vàng chất cao như núi phía đài đồng xanh. Chỉ ào một tiếng, vàng bạc đồng loạt đổ sập, trực tiếp đập về phía Hô Diên Hạo.
Hắn lăn mạnh một vòng đất, nhưng vẫn khối vàng đổ xuống đè trúng cánh tay trái. Cả cánh tay lập tức tê dại mất cảm giác, mà động tác của vẫn nhanh nhẹn giảm. Chân đạp mạnh xuống đất, hình lao ngược , rơi thẳng khỏi đài cao.
Nguyên Tu định đuổi theo, phía truyền đến động tĩnh. Vừa đầu thấy Mộ Thanh lăn khỏi đài, lập tức tung lao tới đỡ nàng.
Hắn ở gần hơn Nguyệt Sát. Vốn dĩ Nguyệt Sát cũng nhảy tới, nhưng giữa trung chợt liếc thấy Hô Diên Hạo đang lao về phía cửa Thủy.
Hắn lời Mộ Thanh là thật giả, nhưng cơ quan địa cung quỷ dị khó lường. Lỡ như khi cửa mở sẽ thể mở lối khác nữa, hoặc Hô Diên Hạo thoát ngoài đóng cửa , bọn họ sẽ nhốt c.h.ế.t trong điện, kết cục vẫn chỉ một chữ nguy.
Chỉ trong khoảnh khắc, Nguyệt Sát xoay giữa trung, đổi hướng lao thẳng tới ngăn cản Hô Diên Hạo.
Nguyên Tu đỡ lấy Mộ Thanh, ôm nàng lăn một vòng trong nước.
Đại điện hình tròn rộng lớn, nước ngầm từ cửa đá cuồn cuộn tràn , lúc mới chỉ ngập mặt điện một tấc. Nguyên Tu ôm Mộ Thanh lăn một vòng lập tức dậy. Y phục cả hai đều ướt đẫm, thể dán sát như khiến lòng bỗng sinh cảm giác kỳ quái khó . Nơi nàng chạm dường như nóng rực lên, đến mức suýt chút nữa ném nàng ngoài.
Tay buông lỏng, mới giật hồn, vội vàng đưa tay chộp . Chỉ là còn ôm nữa, mà đổi thành xách nàng lên.
Nguyên Tu xách Mộ Thanh trong tay, cúi đầu xuống mới phát hiện nàng nhắm mắt. Nửa khuôn mặt m.á.u hòa nước thấm đỏ, nơi trán m.á.u vẫn đang ngừng chảy xuống, sắc đỏ chói mắt đến kinh .
“Chu Nhị Đản! Tỉnh !”.
Nguyên Tu gọi một tiếng, nhưng Mộ Thanh vẫn nhắm nghiền mắt, đôi mày cau chặt.
Từ lúc địa cung đến nay, nhiều ngày ăn uống t.ử tế. Vì phá giải cơ quan, nàng hao tâm tổn trí quá mức. Vừa trúng một chưởng của Hô Diên Hạo, còn va rách cả trán, e rằng suy kiệt đến mức khó tỉnh ngay.
Nguyên Tu xách Mộ Thanh trở đài cao, đặt nàng xuống. Hắn giơ tay dùng tay áo ép lên vết thương nơi trán nàng, thấy m.á.u vẫn ngừng chảy, chợt nhớ nàng mang Tam Hoa Chỉ Huyết Cao, liền định lấy cầm máu.
Trên nàng đang mặc thần giáp, đưa tay định tháo dây áo, ánh mắt vô tình rơi xuống vết thương nơi trán nàng, bỗng khựng .
Nàng đang đeo mặt nạ da Hồ. Góc trán trầy xước, ngay cả mặt nạ cũng rách một đường. Ban đầu để ý, nhưng lẽ lúc nãy dùng tay áo lau m.á.u vô tình mép rách bật lên đôi chút.
Mà bên trong… dường như đúng lắm.