Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 177.2: Người phụ nữ của môn chủ (4)

Cập nhật lúc: 2026-07-03 15:08:20
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tâm trí quá hỗn loạn, bí mật còn vạch trần, nhưng chỉ riêng những suy nghĩ lướt qua trong lòng cũng nặng nề đến mức khó mà chịu nổi.

Thế nhưng nam nhi sống ở đời vốn nên quang minh lạc. Hắn trấn thủ sơn hà, chinh chiến sa trường, sợ c.h.ế.t nơi đại mạc, thì cũng thể vì lòng hiểm trá như d.a.o mà sinh lòng khiếp sợ.

Nếu suốt dọc đường , những bảo vệ và cứu giúp đều là giả dối, thì cứ xem như đ.â.m một nhát d.a.o . Đã đau thì đau cho thật thống khoái.

Nguyên Tu bật . Nụ thê lương đến cực điểm. động tác tay dứt khoát mà tiêu sái.

Lớp mặt nạ theo phần trán bong lên của thiếu niên chậm rãi bóc xuống.

Trong đại điện, âm thanh dường như phút chốc lặng . Tiếng giao đấu như ngừng . Nước dâng như thôi chảy. Giữa trời đất, dường như chỉ còn một dung nhan thanh lệ tuyệt trần.

Đài đồng xanh lạnh lẽo, hỏa đài đỏ rực nóng bỏng. Người giữa ánh lửa và đồng xanh, thanh sạch cô tuyệt như sắc màu duy nhất còn sót nơi nhân gian.

Cả điện đầy vàng ngọc, châu ngà, giữa đó khiến cảm giác như chợt thấy núi xanh xa thẳm bên ngoài, khói biếc bảng lảng, trúc xanh cô độc,

đến mức tựa một giấc mộng thuộc về nhân gian.

Nguyên Tu bên đài đồng xanh, trong tay là chiếc mặt nạ thiếu niên, mắt là dung nhan thiếu nữ.

Trong khoảnh khắc , chỉ cảm thấy lòng khó động, ý niệm khó động, duy chỉ ký ức cuồn cuộn dâng trào như thủy triều.

Bãi luyện binh — đưa tay chạm lên chân thiếu niên lưng ngựa.

Đình tướng quân — nàng cởi áo, tháo đai.

Trong hành lang hẹp — bàn tay mảnh khảnh từng thăm dò xuống tận bụng

Ký ức ập đến, đập tan nụ thê lương nơi khóe môi .

Trong lòng Nguyên Tu nhất thời là kinh ngạc vui mừng, chỉ cảm thấy cảm xúc cuộn trào như sóng lớn. Còn kịp phân biệt rõ tư vị trong đó là gì, vành tai đỏ bừng tiên.

Rất lâu , một ý niệm mới chậm rãi nổi lên nơi đáy lòng, đến chính cũng khó lòng tin nổi.

Nàng… Là nữ tử?!

Khi Nguyên Tu bóc lớp mặt nạ mặt Mộ Thanh xuống, Hô Diên Hạo đang né phía bệ đá tám cột, nhuốm đầy máu.

Nguyệt Sát ép sát, mấy suýt lấy mạng Hô Diên Hạo, nhưng bó chân bó tay, khó thi triển lực. Trong điện chỗ nào cũng là cơ quan, chỗ nào thể phá hủy, chỗ nào . Hô Diên Hạo giao đấu với vài chiêu liền điều kiêng kỵ của , cứ nhè cột điện và đài lửa mà tránh. Hắn đang thầm mắng tên nhãi Hồ xảo quyệt thì bỗng lớn một tiếng.

"Ba mươi vạn quân Tây Bắc, phong một nữ nhân tướng. Nam nhi Đại Hưng c.h.ế.t hết ?".

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-177-2-nguoi-phu-nu-cua-mon-chu-4.html.]

Tiếng ngông cuồng, chế giễu, mang theo vài phần huyết khí, chấn động xà nhà.

Nguyên Tu ngẩng đầu phắt dậy, Nguyệt Sát kinh hãi, lưỡi d.a.o tơ chệch hướng. Hô Diên Hạo lao về phía một cửa điện, đ.ấ.m mạnh viên gạch tường.

Khi cửa điện mở , cúi lăn một vòng, đợi cửa điện nâng lên lăn khỏi điện.

Cửa Thủy, lối nàng chỉ điểm. Hắn vốn tưởng cửa điện sẽ thông với sông ngầm, nhưng khi cửa điện mở thấy nước sông tràn , nên quả quyết khỏi điện. Bên ngoài điện miễn là sông ngầm, cơ quan gì cũng sợ.

Hắn thương một cánh tay, thủ tên binh của nàng khá giống sát thủ, binh khí đó quá nguy hiểm, tránh ngoài điện. Chỉ cần nàng còn ở trong điện, tên binh đó sẽ đuổi theo ngoài.

Cửa điện nâng dần lên, ánh lửa trong điện chiếu , soi sáng một lòng sông khô cạn, cát mịn như tuyết.

Cuộc đời , lớn lên giữa m.á.u và hận. Vương trướng thảo nguyên, mối thù chôn sâu suốt mười năm, từng một ngày phai nhạt. Hôm nay, vàng bạc và thần giáp đều ở ngay mắt, đại nghiệp chỉ còn cách một bước. Cuối cùng mang thương bỏ chạy.

thất bại lớn nhất đời , dường như cũng khiến quá mức tiếc hận. Trong lòng thứ gì đó rực cháy rõ từ mà đến, đến đột ngột, cách nào dập tắt.

Nhiều năm nhớ chuyến địa cung , chẳng còn nhớ rõ kho báu cơ quan trùng điệp nơi lòng đất. Trong ký ức chỉ còn ánh lửa giao hòa cùng bóng tối, dòng cát trắng lạnh lẽo lòng sông ngầm, đài đồng xanh cao ngất, vàng bạc chất như núi… và nơi đó.

Dung nhan nhợt nhạt như tuyết phủ giữa đại mạc. Hắn còn kịp rõ, nàng xa . những chuyện trải qua lượt hiện lên rõ ràng trong lòng .

Thảo nguyên Hô Tra. Phủ Đại tướng quân. Đêm ở bộ tộc Địch. Đường hầm ngọc trắng. Hang rắn tối tăm lòng đất… Từng cảnh từng cảnh như khắc m.á.u thịt.

Hắn dậy giữa lòng sông đầy cát trắng, bỗng bật lớn. Ngoài A Ma… đời hóa vẫn còn một nữ nhân khác, đủ khiến ghi nhớ cả đời.

Gió lạnh thổi dọc lòng sông cát. Con đường phía sâu hun hút, một bóng . Hắn giẫm lên cát mà xa dần, bóng lưng cô độc như một con sói già bỏ giữa đại mạc. Vương trướng thảo nguyên của … dường như vẫn còn thiếu một vị vương hậu.

Mà nàng… Quả thật cũng tệ.

Nguyệt Sát đuổi theo, đài đồng xanh, cảnh tượng thấy còn tồi tệ hơn tưởng tượng.

Vốn tưởng câu của Hô Diên Hạo sẽ khiến Nguyên Tu thấu phận của Mộ Thanh, ngờ giật mặt nạ của Mộ Thanh, để lộ dung nhan thật của nàng.

Nguyên Tu sắc mặt Nguyệt Sát, trong lòng rõ. Việt Từ quả nhiên nàng là nữ nhi. Thân phận tầm thường, thủ khá giống sát thủ, binh khí độc đáo, khiến nhớ tới một môn phái trong giang hồ - Thích Nguyệt Môn.

Môn phái cực giỏi về tình báo và ám sát giang hồ, xuất hiện mười năm , lai lịch bí ẩn, ai môn chủ là ai. Chỉ môn phái ăn buôn bán mạng và tin tức giang hồ. Thích Bộ phụ trách ám sát giang hồ, Nguyệt Bộ phụ trách tình báo giang hồ. Chỉ mua trả nổi thù lao, việc họ .

Trăm tên cung thủ thổ phỉ ở thôn Hạ Du, những đầu mục lớn nhỏ c.h.ế.t trong một đêm ở trại thổ phỉ, vốn nghĩ mãi là ai , giờ nghĩ , chắc chắn là Thích Nguyệt Môn. Thảo nào lúc đó nghĩ môn phái nào đất Tây Bắc giúp quân Tây Bắc mà để danh tiếng, nếu là Thích Nguyệt Môn thì thông . Chỉ là họ giúp quân Tây Bắc, mà là nàng.

Thân thủ của nàng giang hồ từng thấy qua, Thích Nguyệt Môn hành sự bí ẩn, nàng lẽ là của Thích Nguyệt Môn, thấy qua thủ cũng là điều dễ hiểu. tác phong hành sự của nàng giống giang hồ, hơn nữa nàng nội công, liệu của Thích Nguyệt Môn?

Vậy thì là nàng mối liên hệ gì với Thích Nguyệt Môn? Nếu tại sát thủ Thích Nguyệt Môn bảo vệ bên cạnh nàng?

Loading...