Nguyên Tu Nguyệt Sát về đài đồng xanh, đeo cả hai tấm mặt nạ lên cho Mộ Thanh. Cả hai tấm mặt nạ đều rách ở trán, nhưng may là ở trán, kỹ khó phát hiện sơ hở, đợi khỏi địa cung về quan thành che chắn một chút là .
Tại nàng giả nam nhân tòng quân Tây Bắc, chuyện vẫn hỏi. Còn về chuyện Thích Nguyệt Môn trong quân, lời giải thích của nàng mới quyết định.
Nước trong điện ngập hai tấc, vẫn ngập đến đài cao đồng xanh, nhưng vàng và thần giáp dựa sức hai chắc chắn thể chuyển . Bọn họ chỉ thể tìm đường khỏi địa cung , kho báu trong điện chỉ thể đợi ngoài xem còn thể phái lấy . Nếu chuyển thần giáp , bọn họ cần ngoài nhanh chóng, khi nước ngập đại điện.
Bốn giờ hai chịu nổi sự giày vò nữa, bên ngoài còn cơ quan gì, Nguyên Tu bèn lên đài đồng xanh lấy một bộ thần giáp mặc , mặc cho Mạnh Tam một bộ. Khi dậy thấy Nguyệt Sát cũng mặc một bộ thần giáp bế Mộ Thanh xuống đài đồng xanh. Nguyên Tu Mộ Thanh trong lòng , bất giác cau mày, nhưng còn mang theo Mạnh Tam, nên nuốt lời định xuống.
Bốn bước khỏi cửa Thủy, lòng sông cạn khô trải dài thành một con đường về . Suy đoán của Mộ Thanh về lối trong điện vẫn hết, nhưng nàng lối ở đây, bọn họ chỉ thể tin nàng.
bốn ba bước, cửa điện lưng bỗng đóng .
Nguyên Tu và Nguyệt Sát phắt đầu , thấy cửa điện sập xuống, từ từ hạ thấp. Điện hoa lệ, vàng ngọc, thần giáp, đài tám trụ, nước sông ngầm, theo cửa điện hạ xuống từ từ nhốt bên trong. Ánh lửa dần mất, cát mịn như tuyết lòng sông chìm bóng tối, nhưng Nguyên Tu và Nguyệt Sát vẫn cửa điện, hồi lâu động đậy.
Cửa điện đóng .
Họ khỏi điện, cửa điện liền đóng, trùng hợp như ?
Hô Diên Hạo rời lâu, họ mới khỏi điện, cửa điện liền đóng, tại khi Hô Diên Hạo khỏi điện cửa điện đóng?
Nguyên Tu hiểu, tưởng cửa điện sẽ đóng nữa, vì cửa Nhật mà Mộ Thanh mở đó vẫn luôn đóng...
Không đúng!
Điện tròn chín cửa, chỉ một cửa là lối , mà họ mở hai cửa, một cửa Nhật do Mộ Thanh mở, một cửa Thủy do Hô Diên Hạo mở.
Địa cung là thử thách Đại đế Xiêm Lan chọn thừa kế, lối chỉ một, nên cho phép họ mở cửa điện hai mới . Mộ Thanh ở trong điện mở cửa Nhật, các cửa điện khác đáng lẽ mở nữa.
tại Hô Diên Hạo mở cửa Thủy, cửa điện mở xong tại đóng , mãi đến khi họ hết mới đóng?
Nghi vấn quá nhiều, Nguyên Tu nghĩ thông, đầu trong lòng Nguyệt Sát. Có lẽ, chỉ nàng mới thể giải đáp bí ẩn cuối cùng của địa cung . Thiếu nữ hôn mê, mặt đeo mặt nạ, mày mắt hòa bóng tối, rõ, nhưng dung nhan thanh tú độc nhất vô nhị chốn nhân gian hiện lên rõ nét mắt, trùng khớp với mày mắt trong bóng tối, như thật như ảo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-178-de-gia-den-1.html.]
Bí bảo địa cung cũng giống như dung nhan thoáng qua của nàng, đời còn thể gặp .
Môn chủ...
Nguyên Tu Mộ Thanh thật sâu một cái, mặt , hít sâu một , hít một ẩm ướt, lạnh lẽo họng, trong lòng tắc nghẹn, khó chịu thôi. khi ngửi thấy ẩm lạnh lẽo đó vẫn mơ hồ cảm nhận , lắng phía xa lòng sông, : "Có sông ngầm?".
Ở ngã ba đường, trong đường hầm thể ngửi thấy ẩm, lúc đó đoán gần địa cung sông ngầm, đường hầm cầu sắt vô tình mở cửa đá dẫn nước sông ngầm cũng chứng thực suy đoán của , chỉ là cuốn xuống hố cơ quan, điện tròn, thể tìm sông ngầm đó nữa. Mà lúc ngửi thấy ẩm lạnh lẽo, phía xa loáng thoáng tiếng dòng chảy.
"Xem thử là !”.
Nguyệt Sát bế Mộ Thanh về phía , nàng đường là lối , tám chín phần mười sai, cứ theo nhất định sẽ .
Khi rời , Nguyệt Sát liếc cửa điện đóng. Đóng cũng , khỏi cho thần giáp vận chuyển ngoài trở thành vật của Nguyên gia, gây thêm trở ngại cho chủ tử. Có điều địa cung lộ, Hô Diên Hạo ngoài ắt sẽ phái đến thám thính. Để cho Hồ hoặc quân Tây Bắc bằng về bảo Thích Bộ đến, nếu lấy thì phá hủy địa cung, ai cũng đừng hòng mang thần giáp .
Nguyên Tu cũng liếc cửa điện, cũng , bí bảo như cứ mãi mãi ở trong địa cung cũng tồi, nếu thần giáp quân lập nên, cục diện thiên hạ ắt đổi.
Thiên hạ, cục diện...
Nguyên Tu về phía xa lòng sông, như thấy biên ải đại mạc, mặt trời lặn nơi quan thành. Gió Tây Bắc luôn thổi lâu hơn một chút, nếu cục diện thiên hạ thể mãi đổi, đời chôn vùi ở Tây Bắc, nghĩ cũng uổng kiếp .
Hai , mỗi một tâm sự, bao xa, cho đến khi cảm giác mềm lún khi chân dẫm lên phần đất lòng sông thì ẩm càng lúc càng nặng, hai phát hiện nước sông ngầm ở phía cách đó xa. Bên mép nước dấu chân kéo dài về phía xa, hẳn là do Hô Diên Hạo để . Nguyên Tu và Nguyệt Sát theo một lúc, nước sông dần sâu, đường hầm cũng hẹp dần.
Cuối đường hầm, chỉ thấy một đầm nước sâu, còn lối .
"Địa cung gần hồ thần Tang Trác, hồ thần thông với sông ngầm Khâu Đạt, nhánh sông nhiều, nước lẽ thông với sông ngầm Khâu Đạt, lặn xuống mới ”.
Nguyên Tu đặt Mạnh Tam xuống đất, với Nguyệt Sát: "Ngươi ở đây trông chừng họ, xuống nước xem ”.
Dấu chân của Hô Diên Hạo cũng ở đây, vẻ như từ đường nước, nhưng kẻ xảo quyệt thể tin tưởng. Mạnh Tam và nàng đều đang hôn mê, cần xuống nước thăm dò đường , cũng xem nguy hiểm gì .
Nguyệt Sát ý kiến, cũng thể thám thính, nhưng để nữ nhân ở một với Nguyên Tu, thà ở trông chừng nàng.
Nguyên Tu cởi áo, mặc nguyên thần giáp xuống sông ngầm. Hắn thương nhưng động tác vẫn nhanh nhẹn, tiếng nước róc rách, chỉ chốc lát lặn xuống. Nguyệt Sát bên đầm nước, sợi tơ quấn quanh ngón tay sức cảnh giới.