Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 179: Đế giá đến (2)
Cập nhật lúc: 2026-07-03 15:09:58
Lượt xem: 53
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hô Diên Hạo thương một cánh tay, thương mấy chỗ, nếu thông minh thì nên ở cũng cướp , chi bằng rời . Nhìn dấu chân , vẻ như cũng , nhưng đến nước , xảy thêm rủi ro nào nữa, vẫn nên cẩn thận thì hơn.
Trong bóng tối khó tính thời gian, đợi bao lâu, nước truyền đến tiếng động, sợi tơ trong tay Nguyệt Sát siết chặt, ánh sáng biến mất, sát cơ hiện .
Một ngoi lên mặt nước, Nguyên Tu lên bờ. Vừa khỏi nước, thích ứng với bóng tối, nhưng ánh mắt rơi chuẩn xác Nguyệt Sát, : "Có lối . Bên là biên giới thảo nguyên, cách đại mạc xa, nhánh sông Tư Mục của sông ngầm Khâu Đạt”.
Lối , quả nhiên nàng trúng.
"Dưới nước nguy hiểm, chỉ chút dòng chảy ngầm, cần lặn một lúc, ba trăm nhịp đếm”. Nguyên Tu .
Lúc tìm đường chỉ để ý tình hình trong nước và lối , lúc về mới đếm, chừng ba trăm nhịp, phong tỏa đại huyệt của nàng và Mạnh Tam, đưa hai nín thở lặn ngoài cũng thể thử xem .
"Thời gian ba trăm nhịp đếm thì thể mang cùng lặn xuống nước , cần lâu hơn. Hai họ nín thở quá lâu, Đại tướng quân chắc chắn Hô Diên Hạo để bẫy ngầm trong nước chứ?". Nguyệt Sát hỏi.
Nếu bẫy ngầm thì thể dốc lực thử một , nếu gặp nguy hiểm trong nước, trì hoãn một chút thôi thì nàng sẽ gặp nguy hiểm.
"Không thấy. Nếu , ngươi đưa hai họ , ở cản hậu là . Nàng một ngày là Anh Duệ Trung Lang tướng, một ngày là của quân Tây Bắc, Nguyên Tu bao giờ bỏ rơi ”.
Nguyên Tu trầm giọng , chắp tay bên đầm nước, một khí phách nam nhi hùng.
Không chỉ Thích Nguyệt Môn mới quan tâm đến mạng sống của nàng.
Lúc xuống nước kiểm tra , Hô Diên Hạo dường như cứ thế , để bẫy ngầm trong nước. Hành sự như tuy giống , nhưng thương nhẹ, cũng thể rảnh lo việc khác. Dọc đường nàng cứu mạng, tuyệt đối sẽ liên lụy đến tính mạng nàng lúc . Nếu kiểm tra thiếu sót, để cái mạng cản đường là .
Nguyệt Sát nhướng mày, chút ngạc nhiên. Không bẫy ngầm? Thế thì thật giống phong cách hành sự của Hô Diên Hạo.
Nguyên Tu , Nguyệt Sát cũng đành tạm tin . Ra khỏi địa cung là quan trọng nhất, mấy ngày họ ăn uống, và Nguyên Tu nội lực chống đỡ, nàng thể trụ đến giờ coi là kiên cường .
Muốn xuống nước điểm huyệt đạo của Mộ Thanh , điểm huyệt đạo vẫn cởi thần giáp . May mà Nguyệt Sát là ám vệ, khả năng trong đêm , cần sờ soạng lung tung cũng thể thấy dây áo thần giáp. Nguyên Tu thấy mặt . Chỉ trong lúc Nguyên Tu , Nguyệt Sát cởi thần giáp, điểm huyệt, buộc dây áo cẩn thận.
Khi bế Mộ Thanh dậy, Nguyên Tu mang theo Mạnh Tam xuống nước. Nước sông ngầm lạnh buốt, với nội lực của hai thì chút hàn khí , nhưng Mạnh Tam thương nặng, Mộ Thanh là nữ nhi, nhất định thể chịu hàn khí quá lâu.
Nguyệt Sát theo Nguyên Tu, xuống nước thấy một hang động ngầm đất, dòng chảy ngầm nuốt , cuộn trào tứ phía. Nguyệt Sát theo Nguyên Tu tránh né, nín thở dốc lực lặn. Tiếng nước ùng ục ảnh hưởng khá lớn đến thính lực, Nguyệt Sát cảnh giác đề phòng xung quanh, dọc đường ngoài dòng chảy ngầm , quả nhiên gặp bẫy ngầm.
Đến khi đếm hơn ba trăm, đầu ánh sáng chiếu xuống, màu vàng đỏ nhuộm nước sông ngầm, rực rỡ như máu.
Nguyên Tu ôm Mạnh Tam nổi lên, Nguyệt Sát theo . Nổi lên một lúc, khi ngoi lên khỏi mặt nước, thấy hoàng hôn chiếu nghiêng đại mạc, cỏ xanh trải dài, nhánh sông Tư Mục uốn lượn như dải lụa, biên giới rộng lớn, xa vạn dặm, sắc vàng đỏ chiếu rọi lòng .
Thảo nguyên hoang mạc lúc hoàng hôn, mới tưởng hoang lương, chợt thấy tráng lệ như tranh.
Hai lên bờ, Nguyệt Sát vội vàng cởi thần giáp của Mộ Thanh, huyệt đạo giải, nhưng mãi thấy Mộ Thanh thở. Nguyệt Sát kinh hãi, đang định hành động thì bên cạnh bỗng một luồng lực đạo mạnh mẽ ập tới. Nguyên Tu sầm mặt đỡ Mộ Thanh dậy, Mạnh Tam điểm huyệt xếp bằng cỏ. Không đợi Nguyệt Sát lên tiếng, Nguyên Tu áp chưởng lên tim hai .
Bên sông bỗng nổi gió mạnh, gió cuốn cỏ vụn bay dòng sông, trôi theo dòng nước xa. Trên mặt sông dần nổi lên sương mù, ánh hoàng hôn chiếu rọi xuyên qua sương mù thành từng tia, phản chiếu như ảo ảnh.
Trên bờ y phục của Mộ Thanh và Mạnh Tam khô, thở cả hai trở nên đều đặn, chỉ là tỉnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-179-de-gia-den-2.html.]
"Buộc áo giáp”. Nguyên Tu dậy, chắp tay xa.
Nguyệt Sát mặt lạnh, đang định thì bỗng đầu xa.
Gió vàng nổi lên sa mạc, tiếng vó ngựa từ xa vọng , chẳng mấy chốc lên tới đồi cát đại mạc, phi nhanh như rồng đen.
Giáp đen đó... quân Tây Bắc.
Nguyệt Sát liếc Nguyên Tu, liếc y phục khô của Mộ Thanh. Thảo nào Nguyên Tu đả thông kinh mạch cho nàng, còn dùng nội lực khô ẩm y phục nàng, hóa quân Tây Bắc đang ở gần đây. Hắn dò đường, lên hẳn phát tín hiệu ngoài.
Nguyên Tu mang theo tên lệnh, nhánh sông Tư Mục cách hồ thần Tang Trác xa, rơi xuống địa cung mấy ngày, nhưng quân Tây Bắc chắc chắn đang tìm ở đại mạc. Chiến sự thảo nguyên chắc chắn căng thẳng, phát tên lệnh , mười phần thì chín phần tướng lĩnh trong quân sẽ thấy, chỉ là ngờ đến nhanh như .
Các tướng lĩnh trong quân Tây Bắc Nguyên Tu đều , tướng lĩnh dẫn đầu là Hữu tướng quân Triệu Lương Nghĩa trấn thủ thành Thạch Quan, phía dẫn theo bốn năm ngàn kỵ binh. Từ xa thấy Nguyên Tu bên bờ sông, Triệu Lương Nghĩa kịp phi đến bờ sông nhảy xuống ngựa.
"Đại tướng quân!”.
Đại tướng quân c.h.ế.t.
"Đại tướng quân!”.
Thanh niên gầy gò đen nhẻm, chạy đến bên Nguyên Tu, mở miệng mắt đỏ hoe.
“Lương Nghĩa, đang hành quân mà dám tự tiện rời chiến mã, quân kỷ vứt ? Ngay cả lính trướng còn giữ quy củ hơn ngươi”.
Nguyên Tu đỡ Triệu Lương Nghĩa dậy, rạng rỡ hơn cả hoàng hôn.
Triệu Lương Nghĩa ngẩn , đầu đồi cát đại mạc, năm ngàn thiết kỵ như rồng đang về hướng bờ sông, quân dung như trời, các nhi lang vẻ mặt kích động, nhưng một ai xuống ngựa.
Triệu Lương Nghĩa ngẩn , chỉ đám binh tướng mắng: "Các ngươi hại lão t.ử đấy . Rời chiến mã chịu bao nhiêu quân côn? Ngũ trưởng, Mạch trưởng của các ngươi là ai? Về lão t.ử chịu phạt”.
"Còn loại tướng quân như ngươi?”. Nguyên Tu mắng, đ.ấ.m một quyền n.g.ự.c Triệu Lương Nghĩa.
Triệu Lương Nghĩa ôm n.g.ự.c kêu oai oái, c.h.ử.i thề một câu : "Đau thật. là Đại tướng quân. Ngài thoát c.h.ế.t trong địa cung ?".
"Địa cung?". Nụ của Nguyên Tu tắt ngấm: "Các ngươi thấy địa cung ?".
"Thấy . Cơ quan trong đó khó nhằn thật. C.h.ế.t ít ”. Triệu Lương Nghĩa .
"Phái truyền lệnh, bảo họ rút !”.
Nguyên Tu , đầu Mộ Thanh và Mạnh Tam một cái: "Có quân y ở đây ? Về quan thành ”.
________________________________________