Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 181: Gặp quân trong mộng (2)
Cập nhật lúc: 2026-07-03 15:10:00
Lượt xem: 64
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Xa giá Hoàng đế đang ở phủ Võ Vệ tướng quân trong thành Thạch Quan, còn phủ Đại tướng quân ở thành Gia Lan. Nguyên Tu về phủ tắm gội y phục , sai đưa Mạnh Tam đến y trướng để Ngô lão đích dùng t.h.u.ố.c trị liệu, đồng thời an trí Mộ Thanh ở phủ Đại tướng quân.
Vẫn là gian phòng khách Mộ Thanh ở. Nguyên Tu cho lui hết, chỉ để Nguyệt Sát canh giữ bên ngoài. Trước khi , dặn dò:
"Trời sắp trưa , chuyến diện kiến Thánh thượng, nhanh nhất cũng đến chạng vạng mới về phủ , hôm nay đành phiền ngươi chịu khó một chút. Ta dặn dò trong phủ, nàng cần tĩnh dưỡng, phiền. Nếu nhà bếp đưa t.h.u.ố.c và đồ ăn đến, ngươi cứ bưng phòng là , đừng để khác gần nàng”.
Nguyệt Sát rõ phận của nàng, là binh trưởng của nàng, tuy là nam t.ử nhưng cũng chỉ thể để canh cửa. Trong quân nữ tử, ngay cả phủ Đại tướng quân của cũng nha , việc ăn ở hàng ngày đều do binh lo liệu. Đám nhóc đó tuy tinh tế hơn những hán t.ử thô kệch trong quân một chút, nhưng cũng là nam nhân, tiện phòng chăm sóc nàng. Ngộ nhỡ phát hiện phận của nàng, theo luật triều đình, nàng những tội dâm loạn quân doanh mà còn phạm tội khi quân.
Hiện tại xa giá Hoàng đế đang ở trong quân, nghỉ ở thành Thạch Quan. Thành Thạch Quan do tân binh trấn thủ, doanh phòng Trung Lang tướng của nàng cũng ở đó. Hắn an trí nàng ở phủ của cũng là ý nàng tránh mặt Hoàng thượng.
Thánh giá, nhất nàng nên gặp.
Nguyệt Sát nhận lời, ý kiến gì, vẫn giữ bộ mặt lạnh tanh.
Kể từ khi Nguyên Tu phát hiện phận của Mộ Thanh ở điện tròn, Nguyệt Sát còn cung kính với nữa. Nguyên Tu tâm tư của nên nhiều, khỏi viện.
Nguyên Tu về phòng tắm gội y phục, ăn mặc chỉnh tề bước khỏi phòng thì trời gần trưa.
Nam t.ử chắp tay hành lang, mặc áo bào đỏ giáp bạc, tóc đen mũ bạc. Nắng gắt chiếu lên giáp bạc chói mắt, đôi mày kiếm sắc lạnh như sương, hỏi: "Thương thế của Nguyên Duệ thế nào?".
Triệu Lương Nghĩa đợi bên ngoài bẩm báo: "Trúng độc sâu. Quân y châm cứu phong tỏa kinh mạch, Lỗ tướng quân đang phái đưa gấp về đây”.
Quân lệnh đưa đến địa cung muộn một bước, Nguyên Duệ xuống địa cung, độc trùng c.ắ.n trong đường hầm, lăn xuống ám đạo, thương ở thắt lưng. Quân Thanh Châu chặt cây cáng, khi khiêng khỏi địa cung mất nửa ngày, lúc đó trúng độc sâu. Độc trùng đó giống loài ở đại mạc, độc tính khó giải, quân y chỉ thể châm cứu phong tỏa kinh mạch của Nguyên Duệ. Lỗ Đại phái dẫn tướng lĩnh quân Thanh Châu, Ngô Chính đưa gấp về, chắc sáng mai sẽ về đến quan thành.
"Đến thành Thạch Quan ”. Nguyên Tu vẻ mặt trầm tĩnh, sải bước xuống thềm đá.
"Ngài thật ? Trên vẫn còn vết tên bắn, là để Ngô lão đến phủ xem cho ngài , hoặc cứ cáo ốm dưỡng thương ở phủ, Thánh thượng chắc chắn sẽ đến phủ thăm ngài, cần gì ngài ?". Triệu Lương Nghĩa theo .
"Nói bậy bạ gì đó?”.
Nguyên Tu cau mày dừng bước: "Ta nếu thương nặng xuống giường thì tự nhiên sẽ dưỡng thương ở phủ, giờ bình thường, giả bệnh hành vi của đại trượng phu”.
Hắn trong quân nhiều lời oán thán về những hành vi hoang đường của Hoàng thượng những năm gần đây, nhưng Thánh giá dù cũng là Thánh giá, thể thất lễ. Hắn đường vì lo cho thương thế của Mạnh Tam và nàng nên hành quân chậm, nếu cáo bệnh diện kiến, khó tránh khỏi tổn hại long nhan. Tướng sĩ trong quân đều đang , là chủ soái, thể gương như .
"Anh Duệ tướng quân thương ngoài da ở trán mà còn tĩnh dưỡng diện kiến, ngài thật thà quá đấy!”.
Triệu Lương Nghĩa đồng tình, bất lực, chỉ là vẻ mặt chút kỳ quái.
Nhắc đến bệnh tình của Anh Duệ, chuyến coi như mở mang tầm mắt. Tên nhóc đó đầu óc thông minh như thần, chút thương tích ngoài da mà liệt giường ? Thân thể cũng yếu quá .
"Anh Duệ thương ngoài da nặng, cái tổn thương là tâm lực. Lần thể khỏi địa cung đều là công lao của , hao tổn tâm lực quá nhiều, nghỉ ngơi vài ngày là cần thiết”.
Sắc mặt Nguyên Tu trầm xuống.
"Hả?". Triệu Lương Nghĩa há hốc mồm.
Chuyện trong địa cung Đại tướng quân dọc đường từng nhắc tới, lúc đó ở bờ sông Tư Mục, thấy Anh Duệ tướng quân và Mạnh Tam thương, còn tưởng là Đại tướng quân cứu họ , hóa ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-181-gap-quan-trong-mong-2.html.]
"Được . Về , diện kiến ”.
Nguyên Tu ngoài, hai bước dừng , dặn dò: "Lời nữa. Hiện nay Đế giá đang ở trong quân, nếu truyền đến tai Thánh thượng, tưởng Anh Duệ giả bệnh trốn tránh gặp”.
Mấy hôm nàng lĩnh chỉ thụ phong, Đế giá đến quân doanh, nàng lẽ theo tạ ơn, giờ đang ốm, chính là cái cớ hợp lý. Cũng chỉ trong việc , mới thấy may mắn vì hiện giờ nàng vẫn còn đang bệnh.
"Vâng, rõ”. Triệu Lương Nghĩa gãi đầu, đáp một tiếng theo Nguyên Tu khỏi phủ Đại tướng quân.
Chiến mã đợi sẵn ngoài phủ, Nguyên Tu lên ngựa, phi nước đại về hướng thành Thạch Quan.
Mộ Thanh một giấc mơ dài.
Nàng mơ thấy Giang Nam, trời xanh nước biếc, gió nhẹ lay cành liễu. Mưa bụi gột rửa mái ngói xanh, nàng giường, mưa bụi ngoài cửa sổ. Hương t.h.u.ố.c thoang thoảng theo gió bay bệ cửa, cha bưng bát t.h.u.ố.c bước phòng.
Thuốc đang nóng, cha đặt lên bàn, đến bên giường bắt mạch cho nàng. Hồi lâu , ông thở dài một .
Tiếng thở dài thật dài, còn dài hơn cả mưa bụi Giang Nam, dường như chất chứa bao điều .
Nàng khẽ cau mày, chút sức lực, nhất thời nhớ nổi bệnh từ bao giờ mà nặng thế . thấy cha lo lắng vì , nàng vẫn an ủi. Nàng : "Cha, đừng thở dài, mau già lắm”.
Tay cha đang bắt mạch cho nàng khựng , bật một tiếng. Tiếng giống vui vẻ, mà giống như nàng chọc tức.
Nàng nghĩ, sai gì ? Nàng cha lo lắng vì nàng, xuân dễ già dễ già, cảnh xuân Giang Nam , nàng năm nào cũng cùng cha ngắm . Chỉ là nàng giỏi ăn , lẽ lọt tai khiến cha hiểu lầm.
Cha ít khi giận nàng. Trong ký ức, một năm, một ngôi làng ngoài thành xảy án mạng. Nàng nghiệm thi xong kết luận là kẻ trộm lẻn nhà lúc nửa đêm, phát hiện nên hoảng hốt g.i.ế.c . Nhà dân đó ở ngay núi, nàng phát hiện dấu chân kẻ trộm nhà, đoán trốn núi nên cùng bộ khoái núi truy lùng. Tìm kiếm hơn nửa ngày, khi nàng phát hiện dấu chân một bãi đất bùn, xổm xuống kiểm tra thì tên trộm bất ngờ tấn công từ phía , nhát d.a.o suýt nữa nàng thương. Cha chuyện, đầu tiên giận nàng, với nàng: "Ngỗ tác là nghiệm thi, truy bắt hung thủ là việc của bộ khoái, là nữ nhi chuyện nguy hiểm như nữa”.
bộ khoái huyện Cổ Thủy đa phần là những kẻ thô kệch chỉ chút võ vẽ, bắt thì chứ tra án tỉ mỉ thì trông mong gì . Nàng cha lo lắng nhưng khó lòng nhận lời. Ngỗ tác là tiện tịch, nàng bỏ thêm chút sức, phá thêm vài vụ án thì tri huyện mới hòa nhã với cha hơn, những ngày tháng của cha ở huyện nha mới dễ chịu hơn một chút.
"Sau chỉ nghiệm thi, tra án nữa”. Nàng dỗ cha thế nào cho hết giận, chỉ nhớ ông nàng tra án, lời lẽ sẽ ông nguôi ngoai phần nào.
"Ồ?".
Cha vẻ tin, giọng lười nhác hỏi: "Làm ?".
Không ...
Đó là tâm nguyện cả đời của nàng, thể ? thì an ủi cha?
Nàng cau mày suy nghĩ, chỉ thấy đầu đau như búa bổ. Nghĩ nghĩ , cuối cùng nhớ cha một tâm nguyện, bèn :
"Vậy... cháu trai nhà Vương lão trướng phòng và con trai nhà Ngô thợ rèn tính tình thế nào, cha xem”.
Nàng đến tuổi cập kê, cha lo lắng nhất chính là chuyện hôn nhân của nàng. hôn sự của nàng khó tìm, với phong tục Đại Hưng, ai dám cưới nữ ngỗ tác? Chưa kể nàng là quan nô, thầy bói phán nàng mệnh cô sát.
________________________________________