Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 182: Không hiểu phong tình (1)
Cập nhật lúc: 2026-07-03 15:10:01
Lượt xem: 65
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cha vì chuyện hôn nhân của nàng mà lo nát cả lòng, tìm nhà t.ử tế khó, đành tìm những nhà sa cơ lỡ vận nhưng gia phong và con cháu nhân phẩm đoan chính.
Vương trướng phòng là trướng phòng lâu năm của nhà Tề viên ngoại. Chính thê của Tề viên ngoại mất, năm ngoái mới nạp kế thất. Tân phu nhân về phủ đưa họ hàng bên ngoại chân trướng phòng, bèn lén giả sổ sách vu oan giá họa cho Vương trướng phòng, lấy cớ ông tuổi cao sức yếu cho ít bạc đuổi khỏi phủ.
Vương lão trướng phòng tính tình cương trực, giận quá kiện quan. Tân phu nhân đút lót tri huyện, phán ông tội vu cáo, đ.á.n.h hai mươi gậy. Vương trướng phòng tuổi cao, hai mươi gậy đủ lấy nửa cái mạng già. Con trai, con dâu ông mất sớm, một nuôi cháu nội khôn lớn, cũng chẳng dễ dàng gì. Cha mềm lòng, xin tri huyện nể mặt. Tri huyện cần nhờ đến cha nên bán cho ông một cái ân tình, tha cho Vương trướng phòng trận đòn, sai nha dịch đuổi ngoài. Vương trướng phòng vì thế cảm kích cha, hai thường xuyên qua . Cha thấy cháu trai nhà ông bèn nảy sinh ý định kết thông gia.
Nhà Ngô thợ rèn tình hình thế nào nàng rõ, chỉ chuyện nhà Vương trướng phòng, cha thường lải nhải mặt nàng, nàng trong lòng rõ nhưng giả vờ , từng ưng thuận. Hôm nay chọc cha giận, chi bằng hỏi thử xem .
cha hồi lâu gì, lâu đến mức khiến nàng nghi hoặc.
Hôm nay cha chút kỳ lạ. Đầu nàng đau như búa bổ, còn chút sức lực, mi mắt nặng trĩu mở nổi, nhất thời nhớ lạ ở chỗ nào. Đợi lâu, cha hỏi: "Cháu trai trướng phòng, con trai thợ rèn, con ưng ?".
Ưng , chẳng là do cha ưng ? Câu hỏi thật kỳ lạ.
Trong lòng nàng đang thấy kỳ lạ thì cha hỏi tiếp: "Con thích nam t.ử tướng mạo, tính tình thế nào?".
Hỏi nàng? Nàng cũng .
Chuyện tình cảm, nàng bao giờ nghĩ tới. Kiếp , cha mất sớm, nàng sống nhờ nhà khác. Để sớm tự lập, cuộc sống của nàng luôn xoay quanh phòng nghiên cứu, phòng giải phẫu và hiện trường vụ án. Thời gian gặp xác c.h.ế.t còn nhiều hơn gặp bạn bè, lấy thời gian, tâm sức mà chuyện yêu đương?
"Không !”.
Nàng thành thật trả lời: "Tướng mạo chỉ từng thấy xác nam, tính tình chỉ nghiên cứu qua tội phạm nam”.
Nam tử? Lĩnh vực nàng từng nghiên cứu.
"Cao năm thước sáu tấc đến năm thước tám tấc, cơ xương cân đối, lông tóc đều đặn là... xác nam . Tính tình... so với tội phạm biến thái thì bình thường là ”.
Trong lĩnh vực nàng am hiểu, nàng chỉ thể đưa câu trả lời về tướng mạo và tính tình như .
Cha im lặng hồi lâu.
Trong phòng yên tĩnh, nàng đợi mãi nhưng cha gì nữa. Đầu nàng đau như nứt , mi mắt nặng trĩu khó mở, dần dần .
Không bao lâu , nàng ngửi thấy mùi thuốc, thấy tiếng ngọc vỡ lanh lảnh. Có đỡ nàng dậy, nàng dựa đó, như dựa một đám mây. Mơ màng lạc chốn Dao Trì thấy , chỉ ngửi thấy mùi hoa thuốc.
Cha?
Không .
Là ai?
Nàng đó một cái nhưng mắt mở nổi, uống t.h.u.ố.c xong ngủ .
Trong mơ là đám mây đó, nàng cứ hòa tan trong đám mây . Khi nàng nóng, đám mây lạnh như nước Dao Trì trời; khi nàng lạnh, đám mây ấm như suối nước nóng đất. Nàng cứ luân phiên ngâm trong Dao Trì và suối nước nóng đó, cho đến khi còn thấy nóng lạnh nữa.
Khi ngửi thấy mùi t.h.u.ố.c nữa, đầu nàng hết đau, ý thức cũng tỉnh táo hơn. Cảm giác đỡ nàng dậy, kịp dựa đám mây , Mộ Thanh mở mắt.
Nàng thấy một chiếc bát ngọc đựng thuốc, bàn tay bưng bát ngọc còn nhuận hơn cả ngọc, ống tay áo trắng như hoa lê trong đêm, long lanh như nước xuân. Mộ Thanh sững sờ, theo ống tay áo ngước lên đó, thấy như trong ảo ảnh, mày mắt như trăng tròn chiếu xuống dòng sông mùa xuân, như tranh vẽ.
Người đó nàng, khẽ nhướng mày, lười nhác mỉm , phong thái ung dung cao quý, nhưng khiến nhớ đến mỹ nhân ngủ trưa giường mây mùa hạ, hận thể ngủ một giấc ngàn thu.
Mộ Thanh mặt đổi sắc, đẩy đó , xuống, nhắm mắt, ngủ tiếp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-182-khong-hieu-phong-tinh-1.html.]
Mơ .
Sao mơ thấy Bộ Tích Hoan?
khoảnh khắc nhắm mắt , một hình ảnh như thước phim chậm ùa về trong đầu.
Căn phòng, hai gian trong ngoài, giường, bàn tròn, chậu đồng, giá áo, bình phong, màn trướng hoa lệ, tranh treo, bình hoa, bài trí đơn giản. Đầu giường chạm khắc chim nhạn và dơi, cửa sổ đặt một giá đao kiếm. Bài trí trong phòng nàng ấn tượng - phòng khách phủ Đại tướng quân.
Y phục của nam tử, áo bào xanh tay trắng - quân phục binh trong quân.
Chỗ đai buộc cổ tay chút cát mịn - từ đại mạc trở về, y phục .
Bên ngoài ủng vệt m.á.u đỏ thẫm quệt qua - cọ khi đường.
Trên mùi ẩm ướt và mùi tanh, mùi tanh ngửi quen - mùi rắn.
Người đến địa cung của Đại đế Xiêm Lan, xuống hang rắn. Vết m.á.u ủng cho thấy khi xuống địa cung, mặt đất c.h.ế.t, thể là tướng sĩ quân Tây Bắc. Tiền điện địa cung cháy lớn, lửa tắt, cát chảy hết, địa cung sẽ lộ , Lỗ Đại chắc chắn sẽ dẫn tìm kiếm bọn họ. Tiền điện thiêu rụi, cửa đá đường hầm đóng chặt, trong chỉ thể phá cửa. Với tài trí của Đại đế Xiêm Lan, chắc chắn sẽ lường tình huống phá cửa, cũng chắc chắn sẽ bố trí sát chiêu. Tướng sĩ quân Tây Bắc c.h.ế.t ít, xuống , ủng dính máu.
Bộ Tích Hoan thích hương tùng, y phục thường xông hương , nhưng y phục - mới đúng. Nếu cải trang thành binh trong quân, chắc chắn sẽ xông hương tùng.
Tay còn nhuận hơn ngọc, bảo dưỡng , chắc chắn binh trong quân.
Nụ đó mang theo vẻ lười nhác cao quý, khóe môi khi bên trái luôn sâu hơn một chút. Khí độ của một thể bắt chước, nhưng thần thái độc hữu thì khó bắt chước.
Mộ Thanh mở bừng mắt, quét mắt căn phòng và bên giường, cau mày.
"Bộ Tích Hoan?".
Nàng chút dám tin: "Ngài ở hành cung, chạy đến Tây Bắc, đại mạc, địa cung, còn xuống cả hang rắn?".
Bộ Tích Hoan Mộ Thanh. Nàng ốm dậy, khuôn mặt chút tái nhợt, ánh đèn gầy gò chút thịt, vết cắt dài hơn hai tấc trán to gần bằng cả khuôn mặt nhỏ nhắn.
Nàng nửa dậy, đèn nến bên giường chiếu rọi, bờ vai mỏng manh như tờ giấy. Gió tây ngoài cửa sổ lạnh lẽo, càng tăng thêm vẻ gầy gò cô quạnh.
Chỉ ba tháng gặp, nàng tự hành hạ nông nỗi , còn dám bảo với là " khỏe".
Bộ Tích Hoan , cúi đầu khuấy bát thuốc, đáy mắt phủ một tầng bóng tối, mờ mịt rõ, chỉ nhạt nhẽo ừ một tiếng: "Ừ, đầu óc nhanh đấy, tỉnh sức dậy, xem bệnh khỏi ”.
Hắn chuyện lười nhác, Mộ Thanh sững sờ, : "Tâm trạng ngài ”.
Bộ Tích Hoan hờ hững ngước mắt. Hắn nên tâm trạng ?
Nhìn vẻ trong veo trong mắt nàng, rõ nàng khả năng quan sát sắc mặt, bỗng nhiên bật , múc một thìa t.h.u.ố.c nếm thử, đưa tới lơ đãng : "Không , lắm. Uống t.h.u.ố.c ”.
Tốt lắm?
"Môi , mắt là lắm? Năng lực chuyên môn của vấn đề, nhận thức về cảm xúc của ngài vấn đề?".
Đương nhiên, loại trừ khả năng nàng tỉnh, đầu óc choáng váng, ảnh hưởng đến khả năng quan sát và phán đoán.
________________________________________