Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 184: Ta dạy nàng hiểu
Cập nhật lúc: 2026-07-03 15:10:04
Lượt xem: 71
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mộ Thanh ngẩn , ngước mắt : "Không đúng ?".
Nàng đoán sai ?
"Nàng đến trong quân mấy tháng, thấy Nguyên Tu thế nào?". Bộ Tích Hoan đáp mà hỏi .
"Không tệ!”.
Mộ Thanh thật: "Ngựa sắt hí, thương bạc múa, đại mạc vung giáo rúng động rợ Hồ. Cửa viên môn, giáp vàng sáng, mười năm trấn biên đấng hào. Ta từ nhỏ hai câu đồng d.a.o dân gian mà lớn, về ngài thì phần nhiều đúng, nhưng về thì danh xứng với thực. Nguyên Tu tuy là con cháu Nguyên gia, nhưng tâm ở biên quan ở triều đường, việc quang minh lạc, đấng nam nhi hùng nên như ”.
Bộ Tích Hoan hỏi, Mộ Thanh liền thật. Nàng kiêng dè Nguyên gia nhiều, nhưng là Đế vương, nhận nhân tài giang sơn vốn nên gạt bỏ ân oán cá nhân. Theo nàng thấy, Nguyên Tu và Nguyên gia chắc giống . Người một lòng vì nước, nên vì mâu thuẫn giữa hoàng quyền và Nguyên gia mà hi sinh. Nếu giữ biên quan Tây Bắc, Đại Hưng khó cầu một chiến thần trấn áp Ngũ Hồ, bách tính Tây Bắc cũng khó yên . Bộ Tích Hoan là Đế vương, lý nên lo nghĩ cho bách tính Tây Bắc.
"Nguyên Tu thế nào, trong lòng tự tính toán. Ta hỏi là, nàng thấy thế nào?".
Bộ Tích Hoan chống cằm Mộ Thanh, ánh mắt sâu thẳm khiến nàng chút hiểu.
Mộ Thanh ngẩn một lúc, ngẫm nghĩ kỹ câu hỏi , hỏi : "Có khác gì câu hỏi ?".
Chẳng hỏi nàng thấy Nguyên Tu thế nào ? Nàng trả lời mà.
Mộ Thanh thấy khó hiểu. Bộ Tích Hoan nàng một lúc, cúi đầu xuống, tiếng trầm thấp, mang theo chút vui vẻ.
Mộ Thanh vui cái gì, nhưng nhắc đến Nguyên Tu, nàng nhớ câu chuyện hết lúc tỉnh, bèn : "Bộ đồ của ngài nhất nên , nếu thấy dễ sinh nghi”.
Bộ Tích Hoan ở phủ Đại tướng quân, hẳn là cải trang thành binh của Nguyên Tu. Nguyên Tu mất tích, binh của đến địa cung tìm kiếm, phong trần mệt mỏi xuất hiện trong phủ thì , nhưng xuất hiện trong phòng nàng sẽ khiến nghi ngờ. Nàng đang tĩnh dưỡng trong phòng, Nguyên Tu dù phái đưa t.h.u.ố.c đưa cơm cũng sẽ phái một binh từ địa cung trở về. Hắn coi tướng sĩ như , binh lính từ địa cung về, Nguyên Tu sẽ cho họ nghỉ ngơi, chứ bắt họ quần áo còn kịp việc khác.
"Ừ”.
Bộ Tích Hoan chỉ ừ một tiếng, thấy Mộ Thanh ăn xong liền thu bát đĩa đặt lên bàn, : " là nên , nàng cũng nên , cùng nhé?".
Bộ Tích Hoan Mộ Thanh đang nửa dựa giường, như hoa cỏ mùa xuân.
Tấm lòng đối với nàng, tưởng nàng , nhưng nàng vẫn hiểu tại đến Tây Bắc. Nàng tưởng đến vì việc quân quốc chính sự, bằng ánh mắt một vị vua, chứ ánh mắt một nam tử.
Bộ Tích Hoan cúi đầu, ánh đèn chập chờn, hình bóng mắt như tranh, khẽ thở dài.
Nàng quá chậm tiêu ngây ngô, từ từ .
Tròn mười tám năm, thấu sự dối trá vô tình của nhân gian, trái tim mài mòn trong tĩnh lặng. Kiếp , thiếu kiên nhẫn, tháng năm dài rộng, sẽ dạy nàng hiểu.
Bộ Tích Hoan nửa dựa bàn, ngước mắt Mộ Thanh, chút mong chờ.
Hắn mong chờ phản ứng của nàng.
Nàng nhất định sẽ từ chối, chỉ nàng từ chối thế nào. Nàng thể từ chối thẳng thừng, thể tìm cớ. quan trọng lý do là gì, chỉ thấy cảm xúc của nàng d.a.o động vì .
Mộ Thanh cảm xúc gì, nàng gật đầu: "Được!”.
"…”
Bộ Tích Hoan sững sờ.
Mộ Thanh bước xuống giường, chân thấy lảo đảo khiến nàng ngạc nhiên. Nàng khi về quan thành hôn mê mấy ngày, nhưng tính đường từ đại mạc về quan thành, ít nhất nàng cũng hôn mê năm ngày. Bệnh lâu như , chỉ húp bát cháo loãng, cơ thể yếu ớt như tưởng tượng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-184-ta-day-nang-hieu.html.]
Sự ngạc nhiên chỉ thoáng qua trong lòng, nàng đến bên cạnh Bộ Tích Hoan, kiễng chân vươn tay, giúp tháo quan cài tóc.
Tóc đen như mực xõa xuống, bóng xanh in lên cửa sổ phía tây, dung mạo như trăng sáng. Quan bạc như tuyết, trong tay nàng, chiếu sáng vẻ kinh ngạc dâng lên trong đáy mắt .
Nàng luôn khiến bất ngờ.
Chỉ trong lúc bất ngờ đó, nàng đặt quan bạc lên bàn, cởi giáp tay bó cổ tay áo của , hai tay áo buông lỏng, nàng đưa tay rút đai lưng của .
Đai áo nới lỏng, Mộ Thanh vắt đai lưng lên ghế cái "bộp", nụ của Bộ Tích Hoan cứng , thấy nàng xoay lưng . Sau lưng bàn tay vươn tới giúp cởi áo bào ngoài. Hắn thấy nàng, nhưng thể tưởng tượng nàng đang dang hai tay, từ cổ áo giúp cởi áo bào xuống. Đầu ngón tay nàng lạnh, khẽ chạm cổ , như chuồn chuồn lướt nước, chạm liền rời , nhưng khiến sống lưng căng cứng, thở ngưng trệ.
Ánh nến chiếu nhạt nhòa, mắt nam t.ử sâu như vực thẳm, tóc đen xõa dài, mặc trung y im trong phòng, thiếu nữ phía vắt áo bào lên ghế, chuyển sang bên cạnh cởi dây buộc trung y của . Hắn im bất động, khóe mắt liếc thấy ngón tay nàng linh hoạt, chạm nhẹ y phục, y phục chạm eo, bỗng như mèo con cào nhẹ, ngứa ngáy đau đau.
Một lát , trung y của cũng nàng cởi xuống.
Y phục rơi xuống, ánh ngọc ấm áp chói mắt, Mộ Thanh sững sờ, dời mắt , vắt y phục lên ghế, phía , đưa tay định nới dây quần Bộ Tích Hoan.
Tay chạm , nam t.ử bỗng nhiên bừng tỉnh, nắm chặt lấy tay nàng, đáy mắt nổi sóng, như nhấn chìm nàng.
Mộ Thanh Bộ Tích Hoan, mặt cảm xúc giật giật dây quần , Bộ Tích Hoan bỗng nhiên nhảy dựng lên, lùi về phía cửa sổ.
"Nàng...”. Hắn chỉ nàng, nửa như giận dỗi nửa như , ánh nến chiếu lên đầu ngón tay, đầu ngón tay ửng hồng.
"Không Bệ hạ y phục ?". Mộ Thanh hỏi.
Hắn cùng , chẳng là nàng hầu hạ y phục ?
Nàng ủng hộ việc tay chân mà còn bắt khác hầu hạ, nhưng đêm nay bưng cháo bón thuốc, nàng chịu ơn chăm sóc của , nghĩ là bậc đế vương, quen hầu hạ nên mới giúp đồ. Hắn chăm sóc nàng, nàng tự nhiên cũng thể, chỉ là lúc xem , đổi ý .
"Vậy Bệ hạ tự !”.
Mộ Thanh đến bên chậu đồng, bưng bộ y phục sạch sẽ để sẵn ghế từ tới. Y phục hai bộ, một bộ binh, một bộ Trung Lang tướng. Mộ Thanh bưng bộ binh đặt lên bàn, định nhà ngoài.
Nàng dứt khoát như , Bộ Tích Hoan bên cửa sổ nàng, trong nụ chút giận dỗi, búng tay một cái, y phục bàn gió tự bay, Mộ Thanh ngang qua bộ y phục, bỗng nhiên sững .
Ánh mắt nàng lập tức lạnh băng, về phía Bộ Tích Hoan, lạnh lùng hỏi: "Ý gì?".
Ý gì?
Hắn vốn chỉ định trêu chọc nàng, xem nàng kinh ngạc, xem nàng thẹn thùng, xem nàng từ chối, xem nàng tìm đủ cớ, dù chỉ một chút tâm tư nữ nhi, thấy nàng vì mà nảy sinh. Nào ngờ nàng hiểu sai ý , nàng thông minh như , trong chuyện tình cảm nam nữ chậm tiêu đến thế.
Cũng , cuối cùng cũng nên bắt đầu dạy từ .
"Thanh Thanh”. Hắn gọi tên nàng, chậm rãi bước về phía nàng.
Mộ Thanh sững sờ, từ khi cha mất, còn ai gọi tên nàng nữa...
Nàng về phía cửa sổ phía tây, thấy nam t.ử chậm rãi bước tới. Đêm thu lạnh lẽo, da như ngọc ấm, phong thái như thượng tiên Bồng Lai, cử chỉ mang theo cả một trời trăng gió, từ cửa sổ đến bên bàn, vài bước chân say lòng .
Nghe : "Sao nàng cùng là nàng hầu hạ y phục? Ta chỉ nàng y phục thôi”.
________________________________________