Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 185: Mỹ nhân của ngài là Chu Nhị Đản (1)
Cập nhật lúc: 2026-07-03 15:10:05
Lượt xem: 73
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mộ Thanh càng thêm sững sờ, ánh nến chiếu mắt nàng, trong vẻ lạnh lùng thoáng hiện nét kinh ngạc.
Nét kinh ngạc rơi đáy mắt Bộ Tích Hoan, khẽ. Hắn ngay, chuyện với nàng thể mập mờ, nhất là rõ ràng rành mạch. Nàng nữ nhi khuê các, một nụ , một lời của nam t.ử thể khiến nàng mặt đỏ như hoa đào, từ đó mong chờ ngày xuất giá.
Nàng là nữ nhi nhưng lòng kiêu hãnh hơn cả nam nhi. Nàng như nam nhi, tâm niệm công lý nhân gian, thiên hạ vô oan, cả ngày nghiệm thi phá án còn thấy thiếu thời gian, lấy tâm tư nghĩ đến chuyện tình cảm nam nữ mà nàng vốn chẳng hiểu?
Để nàng tự nghĩ, e là đầu nàng nghĩ đến vụ án mất thôi, chuyện tình cảm nam nữ, cả đời sẽ uổng công chờ đợi.
Vậy thì cho nàng , thẳng , đừng đợi nàng nghĩ.
"Nàng giúp cởi áo, nên cảm tạ nàng thế nào đây?".
Bộ Tích Hoan đến bên Mộ Thanh, cúi đầu nàng. Nụ như một giấc mộng phồn hoa, xông thế giới lạnh lẽo của nàng, trực tiếp như , khiến trở tay kịp. Nàng chỉ thấy ý trong mắt , thấy sự lười nhác trong giọng của , : "Ta cũng giúp nàng một , thế nào?".
Thế nào?
Bên tai nàng giọng lười nhác quấn lấy, như sinh một giấc mộng Nam Kha, quấn tim, khó giải.
Bộ Tích Hoan cúi đầu, trâm cài rơi tay, tóc xanh xõa xuống như thác đổ. Khi nàng còn đang ngẩn ngơ, đặt trâm lên bàn. Trên bàn mũ miện trâm cài của , đặt trâm của nàng bên cạnh trâm của , dài ngắn như , trong ánh nến đến cả cái bóng cũng thành một đôi.
Hắn cởi giáp tay của nàng, cũng đặt lên ghế, bên cạnh y phục giáp tay của .
Hắn cởi đai áo của nàng, nhẹ nhàng êm ái, giống phong thái vũ dứt khoát của nàng.
Hắn cởi áo bào ngoài của nàng, đầu ngón tay khẽ chạm cổ nàng, như chuồn chuồn lướt nước, vô tình mà như cố ý, khiến sống lưng nàng cứng đờ, thở ngưng trệ.
"Bộ Tích Hoan!”.
Huyệt câm của Mộ Thanh điểm, giọng lạnh lùng kinh hãi, chút run rẩy khó nhận .
Bộ Tích Hoan khẽ, để ý đến Mộ Thanh, thề để nàng trải nghiệm cảm giác của . Hắn đặt áo bào ngoài lên ghế, cởi dây buộc trung y của nàng, ngón tay kiên quyết chỉ móc dây áo nàng, cũng kiên quyết để y phục vô tình cọ eo nàng.
"Bộ Tích Hoan!”.
Mộ Thanh càng thêm giận dữ, sương lạnh trong đáy mắt như dao, như đ.â.m thủng nam t.ử mắt ngàn vạn .
Hắn trong sự lạnh lẽo của nàng, hỏi: "Cảm giác thế nào?".
Nàng đáp, chỉ trừng mắt , cả như đóng băng.
Hắn , dây áo cởi, trung y liền rơi xuống.
Vai thiếu nữ trắng như tuyết, quấn băng ngực, lớp băng n.g.ự.c nhấp nhô như núi xa, tuyết trắng phủ đầy, bóng mờ đập mắt, gợi suy tưởng miên man, hoảng hốt như lạc giấc mộng xuân mây mưa Vu Sơn, nhưng vết đao dữ tợn vai và eo cắt ngang, phủ một lớp sương gió lên cảnh thanh khiết nhất nhân gian, đau lòng chói mắt.
Bộ Tích Hoan dời mắt , như thấy vết đao đó, tiếp tục hỏi: "Cảm giác thế nào?".
Giọng rõ ràng nhạt , xếp gọn y phục còn vương ấm của nàng, đầu nàng trả lời, tay liền tìm đến dây quần của nàng. Nàng mặc y phục nam nhi, áo bào ngoài, trung y cởi , chỉ còn quần ngoài và quần trong. Tay chạm dây quần bên hông nàng, nàng liền nín thở, kinh hãi giận dữ như rít qua kẽ răng.
"Bộ. Tích. Hoan!”.
Bộ Tích Hoan một tiếng, nụ vẻ vui vẻ, nhạt, lạnh, chút giận dữ đè nén. Hắn phớt lờ sự giận dữ của nàng, tay kéo một cái, kéo quần ngoài của nàng xuống. Trên đầu vang lên tiếng hít khí của nàng, thở ngưng trệ.
Y phục trong quân khác với thường phục, quần trong dài đến đầu gối, bắp chân nàng trơn bóng như ngọc, mắt cá chân tinh xảo đáng yêu, nhẹ nhàng nắm lấy, trong lòng bàn tay mềm mại như ngọc ấm. Hắn xổm xuống, cúi đầu, nâng chân nàng lên, giúp nàng cởi giày tất, thuận thế lót cái quần ngoài xuống chân nàng, tránh để lạnh lòng bàn chân.
Mộ Thanh cứng đờ , ánh mắt rơi xuống, thấy nam t.ử phận Đế vương việc , giơ tay nhấc chân đều tao nhã, chỉ giọng trầm lắng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-185-my-nhan-cua-ngai-la-chu-nhi-dan-1.html.]
"Nghe , Anh Duệ tướng quân trí dũng vô song, đường hành quân còn nghiệm thi phá án, ép địch hiện hình, thảo nguyên Hô Tra một năm ngày, dầm mưa một đêm, nhiễm phong hàn một đêm, dọc đường dũng cảm cứu tân binh?".
Hắn ngẩng đầu, hỏi bâng quơ, gió tây ngoài cửa sổ nổi lên, trong phòng bỗng sinh hàn ý.
Mộ Thanh mím môi , chuyện nàng nhiễm phong hàn chẳng dặn Nguyệt Sát cho ?
"Nghe , tướng quân ở thôn Thượng Du dũng cảm chiến đấu với thổ phỉ, trúng hai đao, cắt thịt chữa thương, dũng cảm giữ thôn?".
"...”
"Nghe , tướng quân ăn bữa cơm trưa còn thể tra một vụ án thịt , dùng trí vạch trần hành tung vương t.ử địch quốc?".
"...”
"Nghe , tướng quân thể thoát khỏi hố cát chảy, thể giải đề cơ quan, thể xông hang rắn, thể tìm kho báu?".
"...”
Bộ Tích Hoan hỏi liên tiếp bốn câu, Mộ Thanh một lời, chỉ thấy ngẩng đầu với nàng, nụ như nắng trưa mùa xuân lười nhác nhưng nóng bỏng:
"Tướng quân một đường quả thực trí dũng vô song, chỉ thấy vô cùng đặc sắc, chi bằng tướng quân đích xem, một chuyện vẫn rõ. Ví dụ như - chuyện cái đùi ở đình Tướng quân?".
Mộ Thanh vẫn , chỉ cửa sổ phía tây, ánh mắt lạnh lùng như sương. Trên đời hai việc, ngòi bút của sử quan, cái miệng của ám vệ - đều đáng chém.
"Nàng còn nhớ khi tòng quân Tây Bắc, gì ?".
Mộ Thanh sững sờ, Bộ Tích Hoan dậy, chạm vết đao vai và eo nàng. Đầu ngón tay ấm áp, mang theo một lực đạo kỳ lạ khó tả, vết đao của nàng vốn lành, chạm , cả vai và eo bỗng ngứa ngáy đau nhức.
Trong Tam Hoa Chỉ Huyết Cao đưa một vị t.h.u.ố.c hiệu quả xóa sẹo thần kỳ, rõ ràng nàng vì tiếc t.h.u.ố.c cứu mạng nên dùng nhiều, mới khiến để sẹo mờ. Vết sẹo màu hồng nhạt, tuy sâu nhưng khá chói mắt. Hắn vuốt ve, :
"Ta từng , đất Tây Bắc, đại mạc hoang vu, bóng , Ngũ Hồ quấy nhiễu, bầy sói rình rập, bão cát chảy. Nàng nếu khăng khăng đến đây, khi mồi cho sói, tế d.a.o Hồ, chôn vùi trong cát chảy, một trở . Xem , nàng đúng là sợ”.
"Ta cũng từng , nếu nàng chôn xương Tây Bắc, thiên hạ sẽ trăm vạn xác c.h.ế.t. Xem , nàng thật sự để trong lòng”. Hắn .
Mộ Thanh thấy Bộ Tích Hoan dường như thực sự tức giận, nhất thời khó nên lời. Nàng nhớ, chỉ là cảm thấy...
Còn nghĩ lý do, Bộ Tích Hoan bỗng bế nàng lên, đưa về phía giường.
Ý niệm trong lòng Mộ Thanh tan biến, chỉ còn kinh hãi giận dữ, đang định mở miệng thì thấy Bộ Tích Hoan đắp chăn cho nàng, buông màn ngoài.
Chỉ đến cửa : "Đưa nước tới”.
Tây Bắc mùa đông lạnh, trong viện phòng sưởi và nhà bếp, mùa đông đốt lò sưởi tiện. Mộ Thanh ở trong màn, chỉ trong phòng tiếng đổ nước liên tục. Nguyệt Sát bước chân nhẹ nhàng, tiếng động, tiếng đổ nước liền trở nên vang dội lạ thường.
Nàng giường cử động , đầu óc rối bời, trạng thái đầu óc tỉnh táo thế , trong ký ức dường như từng .
Tiếng nước vang lên năm , cửa đóng còn tiếng động nữa.
Mộ Thanh chằm chằm màn, quả nhiên thấy màn vén lên, Bộ Tích Hoan khoác áo bào ngoài , bế nàng xuống giường.
"Ta thể tắm, phiền ngài hầu hạ”.
Mộ Thanh lạnh mặt đối diện long nhan. Hắn và nàng đều cởi bỏ y phục, lúc dán sát , đầu tiên nàng cảm nhận chân thực sự khác biệt giữa nhiệt độ cơ thể sống và nhiệt độ t.ử thi, hai cơ thể sống dán , thể nóng đến thế .
________________________________________