Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 187.2: Trao gửi con tim (2)
Cập nhật lúc: 2026-07-03 15:11:03
Lượt xem: 78
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bộ Tích Hoan lơ đãng gõ lên bệ cửa sổ, nhạt : "Ngươi theo nàng trong thời gian , học chút thông minh nào ?".
Nguyệt Sát: "Thuộc hạ hiểu?!”.
Bộ Tích Hoan liếc một cái, hỏi: "Hiện nay, Tây Bắc là tháng mấy ?".
"Mười chín tháng Mười”. Nguyệt Sát đáp.
"Hử?".
Bộ Tích Hoan thêm gì nữa, chỉ nhướng mày thủ lĩnh Thích Bộ của , để tự nghĩ.
Nguyệt Sát cúi đầu trầm tư, mười chín tháng Mười, mười chín tháng Mười, mười chín tháng Mười...
Tây Bắc tháng Mười.
Nguyệt Sát chợt hiểu , ngẩng đầu, Bộ Tích Hoan nhạt nhẽo một cái, đóng cửa sổ .
Gió thổi vù vù, lá khô rơi đầy , Nguyệt Sát cúi đầu, chủ t.ử chê nghĩ chậm ...
Tây Bắc tháng Mười sắp đông, sang tháng Mười một là tuyết rơi . Tuyết rơi xuống, sông Tư Mục sẽ đóng băng. Cho dù tuyết, ngày nước sông cũng lạnh , tân binh khả năng bơi lội , nhưng đến từ Giang Nam, chịu cái lạnh của nước sông Tư Mục. Nếu hiện giờ là mùa hè, Nguyên Tu nhất định sẽ chọn trong tân binh phong tỏa hậu điện, nhưng giờ thời tiết đúng, việc .
Hậu điện địa cung sẽ phong tỏa.
Hắn nghĩ nhiều quá, bằng chủ t.ử thông suốt.
… vẫn còn một điều hiểu!
Nguyệt Sát tựa bên cửa sổ, im lặng một lúc trực tiếp khoanh chân xuống đất, chìm suy nghĩ.
Trong phòng, Bộ Tích Hoan khoác hờ áo xanh, lười nhác tựa bên khung cửa, ánh mắt hướng về phía tấm bình phong.
Trên bình phong vắt vài lớp y phục, bên trong nước mờ mịt, chỉ thấy làn sương ấm lượn quanh chứ rõ cảnh tắm. Ánh mắt nam t.ử khẽ chuyển, mang theo ý nhàn nhạt lên bức tường phía đối diện.
Ánh nến từ chân đèn soi lên thùng tắm, in bóng thiếu nữ lên vách tường. Nàng yên trong nước, cúi đầu trầm tư. Chiếc cổ trắng thon dài cong thành một đường mềm mại, nét dịu dàng kín đáo thấp thoáng nơi dáng tĩnh lặng, như một bức họa ánh đèn.
Nàng bình phong. Hắn bên cửa sổ.
Nàng làn nước. Hắn cái bóng in tường.
Gió tây thổi khung cửa , nhưng chẳng từ lúc nào, mặt hồ trong lòng ai đó khuấy loạn.
Không qua bao lâu… Trong phòng bỗng vang lên tiếng nước khẽ động.
Nàng dậy. Bóng vách tường bỗng kéo dài theo ánh nến, eo thon mềm mại hiện làn nước, đường cong mảnh mai như cành đào xuân bên hồ ngọc.
Thân hình khẽ xoay. Tà váy động mà dáng như gió cuốn tuyết bay. Trên vách thoáng hiện một đường cong đầy đặn đến nghẹt thở, chỉ chớp mắt biến mất, đó là một cánh tay trắng nõn vươn bình phong. Cánh tay mềm mại như xương.
Ánh nến lờ mờ phủ lên nửa cánh tay, da thịt ánh lên sắc ngọc trơn mịn. Chuỗi ngọc nơi cổ tay khẽ rung theo động tác, đầu ngón tay nhẹ nhàng nhấc lên, dây buộc n.g.ự.c liền theo đó trượt khỏi bình phong.
Bộ Tích Hoan lặng lẽ bóng hình phản chiếu tường. Ngoài cửa sổ, bóng cây lay động. Ánh mắt sâu thẳm như vực tối.
Khi Mộ Thanh bước từ bình phong, liền thấy đang tựa bên cửa sổ, khoác áo xanh nhạt, dây áo buộc hờ, tóc đen như mực, mang theo ý nàng.
Đêm cuối thu Tây Bắc vốn lạnh lẽo, mà nụ như nhuộm sắc xuân. Người … Quả thật một bộ dạng khiến khó lòng rời mắt.
Mộ Thanh bưng chậu quần áo cũ bước , sắc mặt trở vẻ lạnh nhạt thường ngày, ánh mắt cũng thanh tỉnh như cũ, còn chút hỗn loạn rối bời đó.
Nàng đặt chậu xuống bên giá rửa mặt, lấy một chiếc khăn khô lau tóc.
Bộ Tích Hoan khẽ bước tới, nhận lấy khăn trong tay nàng. Nàng cũng từ chối, mặc kiên nhẫn giúp lau khô từng lọn tóc.
Ánh nến bàn cháy thấp dần. Đợi tóc nàng khô hẳn, xoay treo khăn lên. Lúc , nàng trong màn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-187-2-trao-gui-con-tim-2.html.]
Nghe tiếng nàng xuống, chỉ khẽ , vọng ngoài cửa sổ: “Thay nước!”.
Cửa phòng mở .
Nguyệt Sát bước nước trong thùng tắm. Trong lúc việc, Bộ Tích Hoan mấy , dường như điều gì đó, nhưng thấy chủ t.ử ý cho mở miệng, cuối cùng vẫn im lặng lui .
Bộ Tích Hoan bình phong. Trong phòng nhanh vang lên tiếng nước khẽ động. Chỉ tiếng nước.
Hắn gọi Mộ Thanh lau lưng như , cũng tiếp tục trêu ghẹo nàng nữa, chỉ lặng lẽ tự tắm rửa.
Sau khi tắm xong, cũng gọi dọn nước, chỉ khoác hờ áo ngoài về phía giường.
Khi bước trong màn, tóc khô.
Mộ Thanh mặt trong nghiêng, nhắm mắt như ngủ.
Bộ Tích Hoan khẽ thở dài, bất đắc dĩ giơ tay điểm huyệt nàng, xoay nàng , lấy con d.a.o nhỏ trong tay nàng . Hắn thong thả lấy một chiếc túi bên gối, cất con d.a.o trong, đặt cả túi dụng cụ giải phẫu trở về chỗ cũ.
Mộ Thanh mở mắt. Ánh mắt lạnh lẽo sắc như dao.
Bộ Tích Hoan chỉ nhàn nhạt nàng một cái, bất lực : “Ta còn thể ăn thịt nàng ?”.
Mộ Thanh đáp. ngay đó, đưa tay khẽ nhấc, tháo dây buộc áo trong của nàng.
Ánh mắt nàng lập tức lạnh buốt, từng chữ thốt như phủ băng: “Những lời xong, chớp mắt quên ?”.
Trong lúc , nàng thấy trong tay cầm một hộp t.h.u.ố.c mỡ. Chính là Tam Hoa Chỉ Huyết Cao.
Hộp t.h.u.ố.c để cùng túi d.a.o giải phẫu và mặt nạ của nàng.
Bộ Tích Hoan vén nhẹ áo nàng , để lộ bờ vai trắng như tuyết ngọc. Hắn chấm t.h.u.ố.c mỡ lên đầu ngón tay, cẩn thận bôi lên vết thương nơi vai nàng.
“Vết thương lành ”. Mộ Thanh lên tiếng, hàn ý trong mắt thu .
“Ồ?”.
Bộ Tích Hoan khẽ nhướng mày, bôi t.h.u.ố.c xong nhẹ nhàng xoa bóp cho nàng.
Mộ Thanh thấy vai , chỉ cảm thấy lớp t.h.u.ố.c bôi lên lan một luồng mát lạnh thấm tận xương cốt, nàng : “Đây là t.h.u.ố.c cầm máu!”.
“Cũng công dụng mờ sẹo”. Bộ Tích Hoan đáp.
“Đây là t.h.u.ố.c cầm máu!”. Mộ Thanh lặp .
Thuốc cầm m.á.u thì nên dùng để cầm máu. Dùng nó để trị sẹo là lãng phí công dụng của nó. Trên chiến trường, mạng mới là quan trọng nhất. Thuốc cầm m.á.u đem trị sẹo, đến lúc cần cầm m.á.u thì dùng thứ gì? Nếu đúng lúc thiếu loại t.h.u.ố.c để cứu mạng, mà đó lãng phí mất, chẳng tương đương với việc lãng phí một mạng ?
“Ừm, nữ t.ử thường xem dung mạo như sinh mạng, riêng nàng xem nhẹ”.
“Ta xem sẹo là một dạng tổ chức chỉnh, cấu trúc mô da và chức năng sinh lý bình thường. Ta chỉ thương ở vai và eo, sự tồn tại của sẹo ảnh hưởng đến chức năng sinh lý của cơ quan, nên thể xem nhẹ”.
Có vài lời nàng xưa nay khó hiểu, giống cách của trong thời đại . Hắn nhớ đêm gặp nàng ở phủ Thứ sử, từng hỏi nàng học năng lực quan sát sắc mặt khác từ ai. Những tên , tên nước nàng đáp từng qua, giống như dị nhân quốc ghi chép trong “Tổ Châu Thập Chí”.
Bộ Tích Hoan Mộ Thanh một cái, truy hỏi thêm nữa, chỉ : “Ta xem nó nặng”.
“Hiệp hội ngoại hình”. Mộ Thanh , giọng bình thản, hề mang ý khinh miệt.
Người đời ai cũng yêu cái , nàng cũng . Nếu ở biên quan, nàng cũng lưu sẹo. Chỉ là nơi biên quan t.h.u.ố.c men quý giá, t.h.u.ố.c cầm m.á.u càng quý hơn. So giữa mạng sống và sẹo, thì cái cũng còn quan trọng đến thế.
Lời hiểu ý nàng. Vừa xoa vai nàng, nhàn nhạt :
“Ta xem nó nặng, chỉ vì hễ thấy vết sẹo , nhớ đến chuyện nàng từng một cố thủ trong thôn, suốt một ngày một đêm cô độc chờ viện quân, còn ở ngoài ngàn dặm, hữu tâm vô lực”.
“Nhìn thấy vết sẹo , nhớ đến chuyện nàng từng mang thương khổ chiến, trải qua hiểm cảnh sinh tử, còn tới biên quan suýt bỏ mạng ở thôn Thượng Du”.
“Nhìn thấy vết sẹo , nhớ đến chuyện nàng từng một đèn chữa thương, chịu nỗi đau khoét thịt…”.