Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 188.1: Trao gửi con tim (3)

Cập nhật lúc: 2026-07-03 15:11:25
Lượt xem: 64

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tay mạnh hơn đôi chút, giọng cũng trầm xuống vài phần: “Nhìn thấy dễ chịu gì, vẫn nên xóa thì hơn”.

Mộ Thanh im lặng, tiếp lời nữa.

Trong phòng dần yên tĩnh , chỉ cảm thấy đầu ngón tay nam t.ử ấm nóng, lực xoa bóp vặn. Thuốc mỡ vốn mát lạnh thấm tận xương, xoa đến nóng bỏng ba phần.

Hắn xoa hơn một khắc, kéo chăn lên, cởi lớp áo trong của nàng, để lộ vết sẹo nơi eo.

Bên trong áo, nàng chỉ quấn đai ngực. Trong màn trướng mờ tối, làn da trắng như châu ngọc, ánh lên thứ lưu quang mờ nhạt. Theo từng nhịp hô hấp, n.g.ự.c nàng khẽ nhấp nhô. Dãy núi non bó chặt, nhưng trong đầu hiện lên thoáng kinh hồng thấy nơi vách tường hôm nọ — mềm mại, đầy đặn.

Ánh mắt trầm xuống.

Hắn lấy t.h.u.ố.c mỡ xoa lên eo nàng, động tác vuốt nắn bất giác trở nên chậm rãi lưu luyến, như vuốt ve, như trân trọng.

Mộ Thanh chỉ cảm thấy nơi thắt lưng tê dại ngứa ngáy, run, mềm . Nàng bất giác khẽ run đầu mày, nhắm mắt .

Bộ Tích Hoan nàng.

Thiếu nữ nhắm mắt, dung nhan vẫn lạnh lùng thanh nhạt, nhưng thể dần ửng lên màu hồng nhạt. Nàng cố nhịn, nhưng vẫn kìm thở khẽ rối loạn, đầu mày run run. Dáng vẻ khiến đặc biệt thương yêu, thương xót.

Hắn đến xuất thần, động tác càng thêm lưu luyến triền miên.

Nàng nén một mở mắt , trong mắt mang theo giận dữ.

Bộ Tích Hoan bật một tiếng, lực tay cũng nhẹ đôi chút. Ý giận trong mắt Mộ Thanh theo đó dịu xuống vài phần.

Hai cứ thế mắt đối mắt , mãi đến khi xoa t.h.u.ố.c xong, chậm rãi giúp nàng buộc dây áo, đắp chăn cẩn thận, mới giải huyệt cho nàng.

“Điểm huyệt thành nghiện ?”. Vừa khôi phục tự do, Mộ Thanh liền hỏi.

“Ừm, phát hiện, giờ thì đúng là một chút!”.

Bộ Tích Hoan lười nhác , mà chẳng buồn biện giải, thoải mái thừa nhận luôn.

“Còn điểm nữa thì chặt tay!”. Mộ Thanh lạnh giọng .

Bộ Tích Hoan khẽ, sợ hãi, chỉ : “Dữ dằn thật!”.

“Đêm nay ngài định ở đây?”. Mộ Thanh bất ngờ hỏi.

Thuốc cũng bôi xong , xoa bóp cũng xong , còn , chẳng lẽ định ngủ thật?

“Nàng chịu cho ?”. Bộ Tích Hoan hỏi ngược.

"Ngài xem?". Mộ Thanh hỏi ngược , cầm dao, nhưng ánh mắt lạnh hơn dao.

Nàng tâm ý của , cũng hiểu rõ lòng , nhưng điều đó nghĩa bọn họ đến bước chung chăn chung gối. Bọn họ quen lâu, ở cạnh chỉ mới bắt đầu. Có hợp , còn cần thời gian và quá trình tiếp xúc để kiểm chứng. Con tạo thành từ cảm tính và lý tính. Nàng cho phép cuộc sống của thêm một phần cảm tính, nhưng tuyệt đối cho phép gian của lý trí chèn ép.

Ở kiếp của nàng một câu chân lý mà ai ai cũng — yêu đương khiến chỉ thông minh trở về âm! Nàng thể tưởng tượng nổi dáng vẻ IQ âm sẽ thế nào, càng cho phép t.h.ả.m kịch xảy với bản .

Bọn họ quen lâu. Nếu nàng rung động tấm lòng dành cho , nàng cũng thể đối đãi với như thế — lấy lòng đáp lòng, chứ lấy đáp .

Bộ Tích Hoan khẽ, hề bất ngờ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-188-1-trao-gui-con-tim-3.html.]

Hắn vuốt vuốt tóc nàng, : “Ngủ . Ta chỉ đây một lát thôi. Đợi nàng ngủ sẽ ”.

Nghe , Mộ Thanh gật đầu, hề lộ vẻ nghi ngờ đề phòng, thật sự nhắm mắt ngủ luôn.

Thần sắc hề giả dối. Nếu dám đổi ý khi nàng ngủ, thì kết quả kiểm chứng cũng .

Nàng ngủ dứt khoát như thế khiến Bộ Tích Hoan chẳng nên tức nên . Người đời đều sinh trong hoàng tộc là phúc khí tu từ kiếp , mệnh . Hắn thấy chắc là kiếp mắc nợ nàng nên đời mới khổ như .

Vì nàng mà rong ruổi ngàn dặm, lên đại mạc, xuống địa cung, vận công giúp nàng xua lạnh, tắm rửa bôi thuốc, giờ còn canh bên giường chờ nàng ngủ mới nghỉ. Nếu một nửa sự lạnh lùng, cứng rắn của nàng, thì chẳng khổ sở thế .

Suy nghĩ dần bay xa, đến khi hồn, thiếu nữ giường thở đều đều. Bộ Tích Hoan bên giường nàng, đôi môi hồng nhạt , nhớ nụ hôn nhẹ trong rừng cây doanh trại tân binh ngoài thành Biện Hà, hương vị thanh khiết đến nay vẫn còn dư âm, mà nàng đang ở ngay mắt, cúi xuống là thể chạm tới.

Hắn từ từ cúi xuống, cách nàng chỉ một tấc, ngửi thấy mùi bồ kết tóc nàng, hương thơm thanh mát thấm ruột gan, hít sâu một , dậy rời .

Chuyện nhân lúc nàng ngủ mà cận thế hẳn nàng sẽ vui. Vẫn nên để đường đường chính chính thì hơn.

Bộ Tích Hoan khỏi cửa, cửa mở, Nguyệt Sát đang ở cửa sổ.

"Chủ thượng!”. Hắn động đậy, lá khô rơi lả tả.

"Ừ”. Bộ Tích Hoan nhạt nhẽo đáp một tiếng: "Vẫn nghĩ thông?".

"Thuộc hạ một chuyện hiểu”. Nguyệt Sát cúi .

"Nói!”.

"Vâng!”.

Được sự cho phép, Nguyệt Sát mới mở miệng: "Dịp tết, nước sông Tư Mục đóng băng, thuộc hạ tự nhiên sợ cái lạnh của nước sông, nhưng tại Chủ thượng nhất định chọn dịp tết?".

Tâm tư chủ t.ử quá sâu, thực sự nghĩ .

"Tại chọn dịp tết?".

Bộ Tích Hoan chắp tay trong sân, đón gió đêm Tây Bắc, về hướng Thịnh Kinh, giọng bạc bẽo, ý châm biếm: "Dịp tết Trẫm chọn, là Nguyên gia chọn”.

Nguyên gia?

"Chiến sự biên quan còn lâu nữa, trong triều ý nghị hòa”.

"Nghị hòa?". Nguyệt Sát ngẩng phắt đầu lên.

Năm bọn họ đơn độc doanh trại địch, tạo cơ hội tuyệt vời cho quân Tây Bắc lượt tiêu diệt Ngũ Hồ thảo nguyên. Liên quân ba bộ tộc Ô Na, Nguyệt Thị, Nhung đ.á.n.h tan, Nhị vương t.ử Đột Cáp, nhất dũng sĩ Tô Đan La của Lặc Đan g.i.ế.c, Lặc Đan Vương bệnh nặng, bộ tộc Địch đổi vương quyền, đang loạn lạc. Bách tính Tây Bắc Đại Hưng Ngũ Hồ quấy nhiễu sáu trăm năm, là thời cơ nhất để tiêu diệt Ngũ Hồ, bỏ lỡ thì khó . Hiện nay chiến sự biên quan, rõ ràng là Đại Hưng chiếm ưu thế, tại triều đình nghị hòa?

Muốn nghị hòa cũng là Ngũ Hồ đến nghị hòa chứ.

Bộ Tích Hoan lười nhác, lên một tiếng: "Chiếu thư nghị hòa bao lâu nữa sẽ ban bố khắp thiên hạ, nước bọt của bách tính sắp dìm c.h.ế.t Trẫm ”.

Mặt Nguyệt Sát lập tức hiện lên vẻ lạnh lùng. Để bôi nhọ danh tiếng Hoàng thượng, Nguyên gia màng đến bách tính Tây Bắc?

Chiếu thư nghị hòa ban xuống, sứ đoàn nghị hòa kinh, Nguyên Tu là chủ soái quân Tây Bắc, tất phụng chiếu về triều. Nguyên gia Nguyên Tu về kinh, chẳng lẽ là đợi nữa ?

"Một ô danh của Trẫm thuận theo ý bọn họ bao năm nay, chi bằng để bọn họ thuận ý thêm một nữa”.

Loading...