Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 188.2: Trao gửi con tim (4)

Cập nhật lúc: 2026-07-03 15:11:47
Lượt xem: 61

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bộ Tích Hoan chắp tay về hướng Thịnh Kinh, hờ hững một tiếng, như một chuyện bình thường, giữa tiếng như nổi lên một trận g.i.ế.c chóc ngạo nghễ: "Chỉ là , ai thể như ý, hãy đợi xem cục diện thiên hạ”.

Một ô danh ngại gì? Chẳng qua là thiên hạ , thiên hạ.

Gió trong thiên hạ , nên nổi lên .

"Trong phòng đừng để dấu vết Trẫm tới, ngày mai Nguyên Tu nên về ”.

Bộ Tích Hoan một tiếng, Nguyệt Sát đáp , khi ngẩng đầu lên, thấy xa trong gió tây ánh trăng.

Sáng sớm Mộ Thanh tỉnh dậy, vén màn xuống giường, liếc trong phòng, trong phòng để chút dấu vết nào của Bộ Tích Hoan, như thể đêm qua từng đến, tất cả chỉ là một giấc mộng khi nàng ốm.

Trong phòng để dấu vết, nhưng nàng - y phục của nàng , chuyện đêm qua mơ.

Mộ Thanh mặc y phục chỉnh tề, y bào Trung Lang tướng, đây là đầu tiên nàng mặc, áo bào trắng giáp tay đỏ, mũ bạc, ủng đỏ. Nàng búi tóc lên nhưng đeo mặt nạ, chỉ đợi Nguyên Tu đến.

Khi Nguyên Tu đến, Mộ Thanh đang dùng bữa sáng. Đồ ăn Tây Bắc khác xa Giang Nam, đầu bếp trong phủ Đại tướng quân là theo từ Nguyên gia ở Thịnh Kinh đến, tay nghề kém ngự trù.

Bữa sáng là phong vị trong kinh, cháo trắng, bánh bao hấp, tào phớ, bánh đường. Mộ Thanh nếm thử thấy khẩu vị cũng , chỉ bánh đường là quá ngấy, nàng động đến.

Nguyên Tu chiến bào, về phủ Đại tướng quân thẳng đến đây. Khi trong sân Nguyệt Sát Mộ Thanh tỉnh liền phòng. Cửa sổ phía tây đang mở, lá cây rơi rụng bệ ngoài cửa sổ, từng mảnh vàng óng. Thiếu nữ một đối diện cửa sổ, áo bào tướng quân mũ bạc, dung mạo lạnh nhạt như sương.

Ngoài cửa sổ gió thu thổi qua tàn cây, trong cửa sổ dung nhan thiếu nữ thanh lãnh, gió tây phương bắc thổi qua thấy núi xanh nước biếc, một thoáng Giang Nam.

Nam t.ử một chiến bào, phong trần mệt mỏi sững ở cửa.

"Đại tướng quân dùng bữa sáng ?".

Người nọ bỗng mở miệng, cảnh Giang Nam trong phòng chợt tan biến, hiện một bàn đồ ăn sáng nóng hổi.

"Chưa”.

Nguyên Tu cúi đầu ho một tiếng, che giấu sự bối rối vì phòng thất thần.

Hôm qua giờ ngọ diện kiến Hoàng thượng, ngài giữ dùng bữa trưa, đó hỏi chuyện trong địa cung và chiến sự Tây Bắc, đợi xong là chạng vạng, Hoàng thượng ban bữa tối, giữ qua đêm. Đêm qua lo lắng cho bệnh tình của nàng, cả đêm khó ngủ, sáng sớm tỉnh dậy thấy Hoàng thượng vẫn dậy, để lời nhắn cho cung nhân xong liền vội vã trở về.

"Vậy thì cùng dùng bữa , nhà bếp nhiều, một ăn hết”. Mộ Thanh đẩy một bát tào phớ sang đối diện.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-188-2-trao-gui-con-tim-4.html.]

Bát đựng tào phớ màu ngọc xanh, tôn lên ngón tay trắng ngần mềm mại của nàng, hơn cả màu trắng tào phớ. Nàng đặt bát xuống liền cúi đầu ăn cháo, Nguyên Tu bàn tay đó chút xuất thần, cho đến khi nàng ngước mắt sang, mới giật tỉnh , ho khan một tiếng ngượng ngùng, lúc mới đến bên bàn xuống.

Nam t.ử mặc giáp bạc , lưng cửa sổ, như một vị chiến thần trong ánh sáng, khí thế hào hùng, sảng khoái như trời đất. Trên bàn chỉ một đôi đũa của nàng, cũng gọi lấy thêm đũa, một tay cầm bát ngửa đầu uống cạn mớ tàu phớ, trông như uống rượu.

Mộ Thanh đẩy một lồng bánh bao đến mặt Nguyên Tu, cúi đầu tiếp tục ăn cháo. Nguyên Tu cầm một cái bánh bao nhét miệng nhai ngấu nghiến, trong quân ăn cơm xưa nay vẫn nhanh như , quen , chỉ là sáng nay ăn bánh bao mà chẳng thấy mùi vị gì.

Hai cái bánh bao bụng, liền dừng , hai tay chống lên bàn, lẳng lặng đối diện. Nàng ăn chậm, cứ thế đợi, ngờ, là nàng mở miệng .

"Đại tướng quân hỏi cứ hỏi”.

Mộ Thanh nhạt giọng, gắp một đũa dưa muối, ăn cháo.

Nguyên Tu ngược nhất thời bắt đầu hỏi từ , nhưng thấy nàng ngay cả mặt nạ cũng đeo, chắc là sớm sẽ tra hỏi, tránh nên dứt khoát thẳng.

Hắn việc xưa nay thích vòng vo, hôm nay đối mặt với nàng chút e dè, cũng e dè cái gì. là chủ soái quân Tây Bắc, trong quân nữ t.ử trộn, cái gì nên hỏi vẫn hỏi, cho dù nàng từng cứu tân binh, cứu .

"Ngươi là ai?".

Nguyên Tu Mộ Thanh, bắt đầu hỏi từ , lời đến bên miệng, cứ thế buột miệng hỏi .

"Châu Biện, nữn hi của ngỗ tác Mộ Hoài Sơn, huyện Cổ Thủy, Mộ Thanh”.

Thần sắc nàng đổi, giọng nhạt, ngước mắt, vẫn đang ăn bữa sáng.

Phía đối diện ánh mắt nàng chằm chằm hồi lâu .

Mộ Thanh... Không cái tên khuê nữ thơ mộng gì, nhưng cực kỳ hợp với nàng.

Trời xanh, trúc xanh. Nàng phong cốt thanh cao như trúc, nghiệm thi phá án như trời xanh thế gian, còn ai hợp với chữ "Thanh" hơn nàng?

Nguyên Tu Mộ Thanh, nhớ mới tên thật của nàng, cái tên con gái phong cốt trác tuyệt như , nàng nỡ dùng cái tên thô kệch tòng quân?

"Ngươi là nữ nhi của ngỗ tác?".

Nguyên Tu hỏi, chỉ thấy câu hỏi ngốc, khả năng nghiệm thi phá án của nàng thấy, lúc đó nàng nàng là ngỗ tác, nhưng nàng nữ nhi, tự nhiên sẽ thực sự là ngỗ tác, cha nàng là ngỗ tác thì thể giải thích khả năng nghiệm thi của nàng từ .

Lời , nàng chắc dối, tên châu huyện đều , lời nàng giả , phái tra là .

Nàng thông minh như , sẽ giả chuyện .

Loading...