Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 190: Vụ án giết người (1)

Cập nhật lúc: 2026-07-03 15:12:19
Lượt xem: 69

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mộ Thanh nhắc đến chuyện nghiệm thi trong phủ Thứ sử, cũng nhắc đến ám vệ của Thích Nguyệt Bộ. Ám vệ là lực lượng bí mật của Bộ Tích Hoan, chuyện thể . Còn đêm nghiệm thi đó đều là tâm phúc của Bộ Tích Hoan, chuyện ai trong phủ Thứ sử cũng , Nguyên Tu tra thì cần nhắc. Ngụy Trác Chi qua mật thiết với Bộ Tích Hoan, nàng Nguyên Tu bao nhiêu, nên cũng nhắc.

chỉ những lời cũng đủ khiến Nguyên Tu kinh ngạc hồi lâu. Hắn chỉ tình cờ phát hiện nàng là nữ nhi trong địa cung, hôm nay đến chỉ để hỏi phận và mục đích của nàng, nào ngờ hỏi mấy câu, sự thật là như ?

Cái c.h.ế.t của cha nàng liên quan đến phi tần, Hoàng thượng và cô mẫu?

Nàng từng cải trang nam nhi, Mỹ Nhân Ty tiến cung hầu giá?

Gió thổi qua tàn lá ngoài cửa sổ phía tây, Nguyên Tu ngẩn ngơ, đôi mày vương nét sầu muộn của mùa thu.

Mộ Thanh thấy , cúi đầu tiếp tục dùng bữa sáng.

"Ngươi... quen với Thánh thượng?".

Hồi lâu , Nguyên Tu mới tìm giọng của .

"Ừ”. Mộ Thanh chỉ đáp ngắn gọn.

"Thánh thượng ngươi là nữ tử?".

"Biết”.

"...”

Biết? Biết mà còn phong nàng Trung Lang tướng.

Nguyên Tu nhớ khi thánh chỉ ban xuống Tây Bắc, Cố lão tướng quân còn từng suy đoán thánh ý trong thư phòng. Hôm nay xem , ý của Hoàng thượng vốn dĩ chỉ là để sắc phong cho nàng?

Hắn hiểu nhiều về Hoàng thượng, chỉ nhớ hai năm đầu đến Tây Bắc, Hoàng thượng hoang đường sống trong cung. Năm đó ngài nạp phi, chỉ một mùa hè nạp tám vị cung phi thì c.h.ế.t năm khiến triều đình xôn xao. Năm vị triều thần cáo bệnh bãi triều, cáo mệnh phu nhân trong nhà ngày ngày đến mặt cô mẫu lóc kêu oan. Hoàng thượng phạt tự kiểm điểm, quỳ ở đế miếu bảy ngày mới , khi chân suýt tàn phế.

Sau buổi bãi triều, phụ dẫn cung yết kiến. Khi Hoàng thượng tròn mười ba tuổi, đang tựa long sàng, phía là gối gấm thêu vàng. Trong làn khói hương xanh nhạt, thiếu niên khẽ mỉm . Gương mặt trắng đến mức thiếu sức sống, giữa hàng mày phảng phất vẻ buông thả và bất cần. Thế nhưng đôi mắt vẫn mang theo nét lười nhác khó dò, dường như đang , dường như chẳng hề đặt bất kỳ ai mắt. Hôm đó, chỉ một cảm giác, vị thiếu niên mặt hoặc thực sự là kẻ hoang đường phóng túng, tự cam đọa lạc; hoặc là một tâm cơ cực sâu, đang che giấu tài năng để chờ thời cơ.

Sau khi đến Tây Bắc, hai năm đầu xem thư nhà, Hoàng thượng ham mê nam sắc, tuyển chọn nam t.ử tuấn tú trong thiên hạ để lấp đầy hành cung Biện Hà, đó xây dựng thuyền rồng lớn, chở nam phi du ngoạn sông Biện, ngày tiêu vạn lượng vàng. Lúc đó, quân Tây Bắc mới thành lập, đang bận rộn chỉnh đốn biên phòng, gác thư nhà mở nữa.

những năm vẫn thấy ít hành vi hoang đường của Hoàng thượng. Thầy cho rằng Hoàng thượng dùng sự hoang đường để trêu đùa thiên hạ, là rồng ẩn giấu tài chờ thời cơ, cũng cùng cảm nhận với thầy. Cho nên hôm đó suy đoán thánh ý, cảm thấy những suy nghĩ của thầy đều lý, một đạo thánh chỉ mấy tầng dụng ý, quả thực là việc của tâm tư thâm trầm. Hôm nay mới chợt nhận , lẽ những thánh ý họ đoán đều là ngụy trang, bản ý của Hoàng thượng là sắc phong cho nàng. Nếu , Hoàng thượng đối với nàng...

Nguyên Tu Mộ Thanh, nét sầu muộn giữa hai lông mày càng đậm.

"Ngài thả ngươi đến quân doanh, phong ngươi tướng, mưu đồ gì ?". Nguyên Tu cau mày hỏi.

Hoàng thượng ham mê nam sắc, chuyện nam phi ở hành cung là giả. Ngài đối với nữ t.ử chút thương hoa tiếc ngọc, phi tần mà cô mẫu ban cho trong hoàng cung ở Thịnh Kinh, ai kết cục . Năm xưa khi rời kinh từng chính mắt thấy. Giờ Hoàng thượng rõ nàng là nữ t.ử còn thả nàng đến biên quan, phong nàng tướng, tâm tư thật khó lường.

Người nàng gì? Thăm dò tin tức trong quân?

"Không , chuyện trong quân từng truyền ngoài”. Mộ Thanh liếc Nguyên Tu một cái, tiếp tục ăn cháo.

Nàng giải thích nhiều, tin tưởng nhiều ít. Nguyên Tu nếu tin, chỉ một câu là đủ, nếu tin, nhiều cũng vô dụng.

"Tại với những chuyện ?".

Nàng quen Hoàng thượng, chỉ tăng thêm sự nghi ngờ của .

"Với sự thông minh của ngươi, ngươi nhiều cách để đối phó với ”.

"Bộ khoái kinh nghiệm lão luyện đến , khi gây án cũng là tay mơ, thiên hạ tội phạm hảo, cũng ”.

Mộ Thanh ăn hết cháo, đặt bát đũa xuống, cầm khăn tay lau miệng.

Nguyên Tu sững sờ, lập tức dở dở .

"Lòng vua khó dò, Thánh thượng thả ngươi đến quân doanh, hôm nay mưu đồ gì, ngày mai chắc . Gần vua như gần cọp, ngươi là nữ tử, ngày Thánh thượng trở mặt, chỉ một tội dâm loạn quân doanh cũng đủ trị ngươi tội c.h.ế.t”.

Nguyên Tu lắc đầu, nàng đang ở trong tình thế nguy hiểm thế nào ?

"Ý của Đại tướng quân là, thể ở trong quân nữa?". Mộ Thanh hỏi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-190-vu-an-giet-nguoi-1.html.]

"Nếu giữ ngươi, ngươi định thế nào?". Nguyên Tu nàng hỏi.

"Vào kinh, tìm đường quan triều đình”.

Quan võ , quan văn? Nàng còn giả trai?

Nguyên Tu tức đến bật , : "Với cái tính tình lập dị của ngươi, quan văn . Cho ngươi , chức quan cũng chẳng to ”.

Hắn vốn định trêu đùa Mộ Thanh, Mộ Thanh , ánh mắt như tuyết đầu mùa, tan , đ.â.m lòng : "Vì cha, chuyện gì cũng thể ”.

Nếu buộc con đường đó, nàng sẽ vứt bỏ sự thanh cao cô độc , từ nay khéo léo đưa đẩy, bát diện linh lung, lừa lọc dối trá, những việc . Chỉ cần thể leo lên cao, thể tra chân hung, thể báo thù cho cha, nỗi khổ nhân gian , nàng sợ.

Thiếu nữ một , ngoài cửa sổ gió tây se lạnh rơi rụng những chiếc lá khô, mà nàng như cây tùng cây trúc mãi xanh tươi, vĩnh viễn khô héo.

Nguyên Tu nàng, bỗng nhiên dậy ngoài. Mộ Thanh cầu xin cũng giữ . Hắn đến cửa thì dừng , hỏi:

"Việc cuối cùng, ngươi và môn chủ Thích Nguyệt Môn hôn ước, tại chuyện báo thù tìm giúp đỡ?".

Những chuyện nàng kể hề nhắc đến Thích Nguyệt Môn, nàng là con gái của ngỗ tác quen với môn phái ám sát giang hồ?

Mộ Thanh đầu , ngẩn một lúc.

Nguyên Tu đợi hồi lâu thấy nàng trả lời, phức tạp: "Xin , chuyện đường đột , ...”.

"Ngươi ở Thích Nguyệt Môn, tiền lương tháng bao nhiêu?". Phía , giọng Mộ Thanh vang lên.

Nguyên Tu sững sờ, , thấy nàng bên bệ cửa sổ, cúi đầu cửa sổ.

Nguyệt Sát xếp bằng cửa sổ, ngẩng đầu, hiểu.

"Ngoài tiền lương tháng và tiền thưởng ám sát, thêm việc khác thì chủ t.ử các ngươi thưởng ?".

"…”

"Ngươi là binh trưởng của , tiền lương tháng bao nhiêu?".

"Hai tiền”. Quá ít! Còn mặt mũi mà hỏi. Tiền bạc trong quân đúng là t.h.ả.m hại.

"Làm thêm việc thưởng ?".

"...”

"Vậy ngươi sức Nguyệt Lão gì?". Mộ Thanh lạnh lùng hỏi.

"...”

Hai một hỏi một đáp, Nguyên Tu , thiếu nữ bên cửa sổ, đáy mắt dần hiện lên ánh sáng, ánh sáng đó lay động dải ngân hà, dần dần chói mắt.

"Ha ha”.

Nguyên Tu lớn một tiếng, ném sự đường đột đầu, chỉ thấy trong lòng sảng khoái.

Nguyệt Sát cửa sổ đen mặt, trừng mắt Mộ Thanh đầy bất mãn. Đêm qua nàng tắm cùng chủ t.ử , một nữ t.ử mà thể thấy, gả cho chủ t.ử còn gả cho ai?

Hai ném ánh mắt hình viên đạn cho qua cửa sổ, ngoài cổng viện bỗng gõ cửa.

Mộ Thanh cánh cửa đó một cái, đóng sầm cửa sổ .

Nguyên Tu mở cửa, chỉ hỏi vọng : "Chuyện gì?".

Chỉ bên ngoài truyền đến giọng một thiếu niên, lẽ là binh của Nguyên Tu: "Đại tướng quân, Thánh giá đến”.

Thánh giá?

Loading...