Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 192: Nghiệm thương lần đầu (1)
Cập nhật lúc: 2026-07-03 15:12:21
Lượt xem: 64
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bộ Tích Hoan đặt mạnh chén xuống bệ cửa sổ, tay áo lơ đãng phất qua, đầu gối Mộ Thanh bỗng cảm thấy luồng gió ập đến, thể cong xuống thêm chút nào nữa.
Cú phất tay áo kín đáo dấu vết. Khi Ngô lão và thấy tiếng Mộ Thanh bèn thì chỉ thấy nàng đang định quỳ xuống thỉnh an thì Bộ Tích Hoan đặt chén xuống, :
"Miễn . Trẫm hàn nhiệt trong Chu ái khanh vẫn tan, đang yếu, Tây Bắc thu trời lạnh, đất cũng lạnh, đừng để nhiễm thêm hàn khí”.
Nguyên Tu theo Mộ Thanh, liếc tay áo của Bộ Tích Hoan, lời , khỏi cau mày. chỉ trong thoáng chốc, thu vẻ mặt, hành lễ :
"Thần Nguyên Tu, cung thỉnh thánh an”.
"Ái khanh cũng miễn . Chân còn đang thương”. Bộ Tích Hoan lười nhác .
"Tạ ơn Bệ hạ!”.
Nguyên Tu thẳng dậy nhưng ngẩng đầu, cử chỉ cung kính: "Huynh trưởng của thần trúng độc liệt giường, Bệ hạ ngày ngày thăm hỏi, thực khiến thần cảm kích trong lòng”.
"Sao khanh cũng học cái thói sáo rỗng của quan văn thế? Trẫm , cần đa lễ”.
Bộ Tích Hoan buồn Nguyên Tu một cái, xong nụ liền nhạt .
Lòng vua xưa nay khó đoán, Nguyên Tu đoán hỉ nộ của Bộ Tích Hoan, chỉ đành cung kính đáp: "Vâng!”.
Bộ Tích Hoan để ý đến nữa, sang Mộ Thanh, ý trở về trong mắt, hỏi: "Sức khỏe ái khanh đỡ hơn ?".
Mộ Thanh đang về phía giường bệnh, đáp: "Bẩm Bệ hạ, khỏi ”.
"Vậy thì . Ái khanh là rường cột nước nhà, khanh nhiễm phong hàn, Trẫm lo lắng, ăn ngủ yên. Vốn định hôm nay thăm Nguyên Duệ xong sẽ qua thăm khanh, nào ngờ khanh đến đây, Trẫm và khanh tâm ý tương thông ?".
Bộ Tích Hoan mày mắt như , ngoài cửa sổ ý thu nồng đậm, nhưng nụ đó khiến chợt thấy như hoa đào, hoa mận nở rộ trong đêm xuân.
Hai ngự y cúi đầu, mắt mũi mũi tim, rõ ràng quen .
Ngô lão khi từ quan, còn việc ở Ngự y viện, chuyện Hoàng thượng thích nam sắc ngày nào cũng , tuy nhiều năm gặp nhưng dù cũng từng tai mắt thấy, nên cũng cúi đầu .
Chỉ Tề Hạ nhíu chặt mày, sớm đồn Hoàng thượng thích nam sắc, nhưng ngờ Hoàng thượng ăn tạp đến mức phân biệt thế . Chu Nhị Đản với tướng mạo đó mà Hoàng thượng cũng trêu ghẹo , chút bái phục.
Nguyên Tu cung kính một bên, chỉ Hoàng thượng nàng là nữ tử, lời lẽ tai, thực sự ý trêu ghẹo. Hắn trầm mặt, ngước mắt lên, trong đáy mắt ánh lên lạnh: "Bệ hạ...”.
"Bệ hạ, thần đến để nghiệm thương cho trưởng của Đại tướng quân”.
Nguyên Tu mở miệng thì Mộ Thanh liền chen .
Thiếu niên vẻ mặt lạnh lùng, lời thẳng thắn. Nguyên Tu khỏi cau mày, Hoàng thượng vui giận thất thường, nắm giữ điểm yếu là phận nữ nhi của nàng, nàng thẳng thắn cứng rắn như e là . Hắn bước lên một bước, che chắn nửa cho Mộ Thanh, :
"Bệ hạ, là thần mời Anh Duệ tướng quân đến nghiệm thương cho gia ”.
"Ồ?".
Bộ Tích Hoan chống cằm, vốn giận nhưng thấy Nguyên Tu che chắn cho Mộ Thanh, sắc mặt nhạt , liếc Mộ Thanh, nụ mang thêm phần nghiến răng, nghiến lợi.
"Tại cần nghiệm thương?". Bộ Tích Hoan rõ còn cố hỏi.
"Thần cho rằng chuyện gia trúng độc uẩn khúc, nên mời Anh Duệ tướng quân đến nghiệm thương”. Nguyên Tu .
Lời của nàng nghi ngờ, nhưng Nguyên gia hiện nay quyền thế ngút trời, kẻ dám động đến Nguyên gia phận ắt cao quý. Nếu là nàng cho rằng chuyện uẩn khúc, nàng ắt đắc tội với kẻ màn. Nàng cô độc một , rễ nền, dễ bắt nạt. Chi bằng gánh vác, chuyện trả thù cứ nhắm mà tới, là chủ soái quân Tây Bắc, lưng Nguyên gia, động dễ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-192-nghiem-thuong-lan-dau-1.html.]
Nguyên Tu chắp tay đó, nắng ngoài cửa sổ lên cao, chiếu lá vàng bệ cửa, hắt lên lông mày như nhuộm ánh vàng đại mạc. Nhìn , như thấy quan san rộng lớn, mặt trời bao giờ lặn.
Mộ Thanh Nguyên Tu, sương lạnh mặt tan đôi chút.
Nụ bên môi Bộ Tích Hoan càng sâu, nhưng đáy mắt nhạt vài phần, : "Ồ? Vậy thì nghiệm xem ”.
Vừa , ung dung dậy, dung mạo phủ một lớp nắng thu, như tranh vẽ nhưng rõ. Chỉ thấy đến bên giường, hai ngự y cúi đầu cung kính sang một bên, Ngô lão và Tề Hạ bưng bát t.h.u.ố.c tránh , Bộ Tích Hoan đầu Mộ Thanh.
Mộ Thanh bước tới, Nguyên Tu theo . Hai đến, bên giường lập tức chật kín , mùi t.h.u.ố.c nồng nặc xộc mũi, lẫn với mùi thối rữa thoang thoảng.
Nguyên Duệ ngửa, nửa để trần, cắm hơn chục cây kim bạc, tím tái. Ngô lão và đang t.h.u.ố.c thảo d.ư.ợ.c cho . Chỉ thấy má trái một vết loét, da thịt thối rữa còn, khuôn mặt tím tái lộ hàm răng trắng hếu, trong màn trướng tối tăm, đó trông như một xác c.h.ế.t thối rữa.
Ngoài má trái, lòng bàn tay và cánh tay của Nguyên Duệ cũng đắp thảo d.ư.ợ.c giã nát, chắc cũng là chỗ trùng cắn.
Mộ Thanh đưa tay bắt mạch cổ Nguyên Duệ, mạch tượng yếu ớt, lúc lúc , xem như đèn cạn dầu.
"Xin hỏi Ngô lão, thảo d.ư.ợ.c đắp là gì?". Mộ Thanh hỏi.
"Lão phu điều chế mấy vị t.h.u.ố.c trị ung nhọt sưng độc, thêm Ngọc Phù Dung. Ngọc Phù Dung là đặc sản đại mạc, hiệu quả kỳ diệu trong việc giải độc rắn rết”. Ngô lão đáp.
"Vậy chỗ trùng c.ắ.n còn tiếp tục lở loét ?".
"Lúc Duệ công t.ử mới đưa khỏi địa cung, chỗ lở loét chỉ bằng hạt đậu, từ đại mạc trở về thành thế . Lão phu đắp t.h.u.ố.c thảo d.ư.ợ.c một ngày, hiệu quả đáng kể”.
Ngô lão lắc đầu thở dài.
Ông ở trong quân nhiều năm, tướng sĩ thường rắn độc cắn, ông chút kinh nghiệm về độc rắn rết, nhưng phương pháp trị liệu vết thương độc của Duệ công t.ử thu ít hiệu quả.
Độc trùng cũng là loại gì, g.i.ế.c quá lợi hại.
Trên đời thể giải độc e rằng chỉ Cẩn Vương gia, chỉ là Cẩn Vương gia con tin ở kinh thành . Độc thương của Duệ công t.ử nặng, về kinh , kinh thành cách Tây Bắc ngàn dặm xa xôi.
Từ đại mạc về quan thành năm ngày đến mức đèn cạn dầu thế , còn chịu nổi xóc nảy nữa ? Nếu về kinh, e là sẽ c.h.ế.t đường, nhưng cứ để ở Tây Bắc thế , ông cũng hết cách , chỉ thể dùng kim bạc trấn độc, nhưng tâm mạch thể bảo vệ, chỗ trùng c.ắ.n gay go.
Nếu cứ tiếp tục lở loét, e là cánh tay giữ . cánh tay thối rữa thể chặt, mặt thối rữa tiếp chẳng lẽ chặt đầu?
Ngô lão thở dài, với y thuật của ông còn trụ mấy ngày.
"Anh Duệ tướng quân hỏi như , chẳng cao kiến gì?".
Tề Hạ vẻ mặt vui. Nàng hỏi phương t.h.u.ố.c của sư phụ, hỏi hiệu quả thế nào, là nghi ngờ y thuật của sư phụ? Bản lĩnh của nàng thấy, nhưng đó là nghiệm thi, y thuật. Sư phụ ở trong quân nhiều năm, giỏi thuật nối xương, trị thương đao kiếm, giỏi giải độc rắn, nếu ngài đối với độc trùng bó tay thì đất Tây Bắc ai cách giải.
"Ngươi cách ?". Nguyên Tu cũng hỏi.
"Ba việc”. Mộ Thanh giải thích, chỉ dặn dò.
"Thứ nhất, chuẩn giấm ăn và nước muối, chỗ thương rửa bằng giấm ăn, đó đổi sang nước muối, cuối cùng đắp thảo d.ư.ợ.c của Ngô lão. Ta đảm bảo phương pháp chắc chắn hiệu quả, nhưng chắc chắn hiệu quả hơn chỉ đắp thảo dược”.
Mộ Thanh đầu, thấy bàn đơn t.h.u.ố.c ngự y kê và bút mực, nàng bèn tới bàn, cầm bút chấm mực.
Bộ Tích Hoan thấy , mỉm xuống bên bàn, chống cằm lười nhác . Nguyên Tu cũng tới, Ngô lão, Tề Hạ và hai ngự y ngại phận, chỉ đành yên tại chỗ động đậy.
Chỉ thấy thiếu niên nét chữ phóng khoáng bay bổng, phong cốt trác tuyệt, thoăn thoắt, chốc lát xong hai đơn thuốc, đưa cho Tề Hạ.
________________________________________