Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 193: Nghiệm thương lần đầu (2)

Cập nhật lúc: 2026-07-03 15:12:22
Lượt xem: 69

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tề Hạ nhận lấy, Ngô lão giật lấy xem nhanh, mặt lộ vẻ kinh ngạc.

Trên hai tờ giấy là đơn thuốc, mà là phương pháp pha chế nước muối và phương pháp chưng cất nước đơn giản.

"Hai thứ tác dụng gì?". Ngô lão hỏi, mắt sáng rực.

"Có tác dụng lớn. Nước lã sạch, nước muối thể dùng ngoài da cũng thể uống, bổ sung dịch cơ thể, dùng khi rửa vết thương và thuốc, hơn nước lã nhiều. nó cần dùng nước cất để pha, nước cất cũng thể rửa vết thương”.

Lời của Mộ Thanh, Ngô lão, Tề Hạ và hai ngự y chỉ hiểu một nửa, nhưng là y giả, họ sự nhạy bén hơn thường về vấn đề . Mặt Ngô lão đỏ bừng vì kích động, hỏi:

"Ý tướng quân là, hai thứ nếu thể điều chế , tướng sĩ trong quân thương đao kiếm, khi rửa vết thương, t.h.u.ố.c đều thể dùng, và hiệu quả chống mưng mủ?".

"Thật sự ?". Nguyên Tu chằm chằm Mộ Thanh, vẻ mặt cũng kích động.

Tây Bắc nóng bức, tướng sĩ thương đao kiếm khổ sở nhất là mưng mủ. Mỗi khi hè đến, thương binh trong y trướng vì mưng mủ sinh giòi bọ nhiều vô kể. Trong quân t.h.u.ố.c thang đầy đủ còn đỡ, khi thiếu t.h.u.ố.c nhiều vì thế mà mất mạng, dù chữa khỏi cũng để di chứng ít. Phương pháp nếu thực sự hữu dụng, sẽ cứu sống bao nhiêu tướng sĩ.

Đáy mắt Bộ Tích Hoan cũng lóe lên tia sáng lạ, bất giác thẳng dậy, giữa hai lông mày bớt vẻ lười nhác, hiện lên vài phần tinh .

"Có thể giảm thiểu khả năng vết thương mưng mủ, dù cũng sạch sẽ hơn”.

Mộ Thanh thích quá, dội gáo nước lạnh cho hai :

"Những gì chỉ là phương pháp đơn giản, là đơn giản thì thể diệt khuẩn , cho nên chỉ hơn nước lã một chút, nhưng còn hơn . Chỉ là điều chế cần thử nghiệm nhiều , đặc biệt là nước muối, tỷ lệ sai. Việc thi hành phương pháp mới cần nhiều thử nghiệm và đúc kết kinh nghiệm. Cái cho các , dựa sự tìm tòi cẩn trọng của các quân y”.

Những năm nàng đều nghiệm xác c.h.ế.t, ít khi kiểm tra cơ thể sống, nếu hôm nay thấy vết thương của Nguyên Duệ, nàng cũng nghĩ phương pháp . những d.ư.ợ.c phẩm và thiết y tế cơ bản nhất ở kiếp của nàng, đối với Đại Hưng đều là những thứ mới mẻ. Với kỹ thuật hiện nay, thứ điều chế chắc đúng như những gì nàng . Vì nàng rõ lợi ích, cũng rõ rủi ro. Ngô lão từ quan đến quân doanh, là lang băm cầu công danh lợi lộc, nàng tin với tấm lòng y đức của ông, ông sẽ cẩn thận, cẩn thận hơn nữa.

Nguyên Tu và Ngô lão , quả nhiên nén sự kích động xuống, trịnh trọng xem xét hai đơn t.h.u.ố.c .

Lát , Nguyên Tu : "Được. Việc đành phiền Ngô lão kiêm nhiệm giám sát điều chế ”.

"Đại tướng quân yên tâm, lão phu nhất định sẽ cẩn trọng”.

Ngô lão nhận quân lệnh, dậy Mộ Thanh với ánh mắt sáng ngời, hỏi: "Tướng quân dùng nước giấm rửa vết thương cho Duệ công tử, phương pháp đạo lý gì?".

"Vùng da quanh vết thương của Duệ công t.ử xung huyết, phù nề, lở loét, màu đỏ nâu, và hình thành vết loét, suy đoán là trúng độc kiềm mạnh. Giấm tính axit, thể trung hòa độc tính. Thời gian trúng độc lâu, hiệu quả chắc chắn bằng lúc mới trúng độc, nhưng phối hợp với phương t.h.u.ố.c của Ngô lão, hẳn thể chậm quá trình lở loét của vết thương”. Mộ Thanh .

Ngọc Phù Dung chính là xương rồng, hiệu quả khá đối với độc rắn, ung nhọt sưng độc, bỏng, nếu phối hợp điều trị thì hiệu quả chắc chắn hơn trị liệu đơn lẻ.

Ngô lão , trong mắt giấu vẻ yêu thích, : "Tướng quân tuổi còn trẻ mà tài lạ”.

"Không dám!”.

Mộ Thanh đáp, những điều đối với nàng chỉ là kiến thức hằng ngày. Nàng y giả, chỉ thể dựa kiến thức để đưa chút ý kiến, chuyện dám nhận lời khen.

Nàng chỉ : "Có tác dụng , cứ thử xem ”.

"Được!”.

Ngô lão , bảo Tề Hạ chuẩn .

Tề Hạ Mộ Thanh với ánh mắt phức tạp, cứng đầu chịu nhận thua, lúc : "Tướng quân nhiều cách thật, chỉ mong là hữu dụng”.

Mộ Thanh gì.

Hồi ở thôn Thượng Du, nàng nhất quyết cho Tề Hạ nghiệm thương, hôm vẫn đeo giỏ t.h.u.ố.c hái t.h.u.ố.c cả ngày, tối đến đặt thêm một gói t.h.u.ố.c cửa phòng nàng. Chỉ dựa việc , nàng gây thù chuốc oán với Tề Hạ, tính tình lạnh lùng cứng rắn, cũng giống như nàng, cách đối nhân xử thế mà thôi.

"Ngươi lúc nãy ba việc, còn hai việc nữa là gì?". Tề Hạ , Nguyên Tu hỏi.

"Việc thứ hai, phái kiểm tra xem những tướng sĩ trúng độc trong địa cung triệu chứng gì, chỗ trùng c.ắ.n lở loét , tím đen . Độc trùng thường tính axit, hiếm tính kiềm, cho dù độc trùng khác lạ, độc tính ăn mòn cũng chỉ nên gây tổn thương da thịt chỗ tiếp xúc với nọc độc. Nếu trúng độc qua đường hô hấp, thường sẽ khiến tím đen. Vết thương vấn đề, kiểm tra xem những tướng sĩ trúng độc khác tình trạng vết thương giống Duệ công t.ử ”.

"Đi kiểm tra!”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-193-nghiem-thuong-lan-dau-2.html.]

Nguyên Tu xong, sắc mặt trầm xuống, lệnh cho binh canh cửa.

Tên binh gật đầu lia lịa, khi liếc Mộ Thanh một cái, thầm nghĩ Anh Duệ tướng quân quả nhiên là thần thánh, chỉ đến bên giường vết thương của Duệ công t.ử một cái vấn đề.

"Việc thứ ba là gì?". Nguyên Tu hỏi.

"Việc thứ ba”.

Mộ Thanh Nguyên Duệ giường, : "Cởi hết quần áo , nghiệm thương”.

Trong phòng im lặng hồi lâu.

Hai ánh mắt b.ắ.n về phía Mộ Thanh, một ánh mắt nặng tựa ngàn cân, nóng bỏng như mặt trời, một ánh mắt nhẹ tênh, lơ đãng nhưng lạnh thấu xương.

Mộ Thanh giữa lửa nóng băng hàn mà như , với hai ngự y: "Rút hết kim bạc chân ”.

Hai ngự y , ngẩng đầu lén Bộ Tích Hoan, nơm nớp lo sợ cúi đầu, mắt mũi, mũi tim.

Mộ Thanh cau mày, nàng hiểu thuật châm cứu, rút kim cấm kỵ gì về thủ pháp , nếu nàng tự , cần gì nhờ khác? Thấy sai bảo hai , nàng đành với Ngô lão:

"Vậy phiền Ngô lão”.

Ngô lão ha hả Nguyên Tu, ngạc nhiên "ơ" một tiếng, nổi nữa.

Chuyện gì thế ? Chỉ là rút kim cởi quần thôi mà? Sao cả Hoàng thượng và Đại tướng quân đều vui?

Mộ Thanh cau mày hỏi Nguyên Tu: "Đại tướng quân ý gì?".

Lông mày Nguyên Tu nhíu chặt hơn nàng: "Đại ca chẳng cởi áo ?".

Mộ Thanh Nguyên Duệ chỉ để trần , : "Hắn cởi quần”.

"Tại nhất định cởi quần? Nghiệm thế ?".

Nguyên Tu trầm giọng hỏi.

Nàng là nữ tử, đại ca là nam tử, nàng giả nam trang tưởng là nam nhi thật, kiêng dè nam nữ khác biệt ?

"Chỉ nghiệm thế ?".

Mộ Thanh ngẩng đầu Nguyên Tu, dáng thanh mảnh cô độc, rõ ràng thấp hơn một cái đầu nhưng khí thế hề thua kém.

"Lúc Đại tướng quân cởi quần, thể thấy chân ngài vết thương ?".

Thiếu niên miệng phun hàn băng, tai Nguyên Tu bỗng chốc đỏ bừng, bao nhiêu lời nghẹn trong lòng, thốt nổi.

Sau lưng Mộ Thanh chợt luồng khí lạnh ập tới. Nàng đầu , thấy Bộ Tích Hoan bên bàn nàng. Nụ như nắng ấm gió xuân, nhưng khiến chợt thấy rét lạnh:

"Ái khanh, kim châm trấn giữ kinh mạch, rút thế nào? Rút c.h.ế.t đấy”.

"Ồ!”.

Mộ Thanh cảm thấy đây vấn đề: "Vậy phiền Bệ hạ hoặc Đại tướng quân phong tỏa kinh mạch của Duệ công tử, đó thể rút kim ”.

"Ái khanh thật thông minh”.

Nụ của Bộ Tích Hoan càng sâu, chậm rãi : " Trẫm dám điểm”.

________________________________________

Loading...