Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 194: Có người uy hiếp Trẫm (1)

Cập nhật lúc: 2026-07-03 15:12:23
Lượt xem: 69

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Tại ?".

"Có từng uy h.i.ế.p Trẫm, điểm nữa sẽ chặt tay”.

Mộ Thanh: "…”

Nguyên Tu: "…”

Hai ngự y run rẩy, lén long nhan, thấy Bộ Tích Hoan tủm tỉm, đáy mắt xuân quang say - Hoàng thượng vui vẻ thế , chắc là chuyện thật, ai dám uy h.i.ế.p Hoàng thượng? Lại còn đòi chặt tay, đây là tội tru di cửu tộc đấy.

Mộ Thanh mím môi, như ngậm lưỡi d.a.o mỏng, lườm Bộ Tích Hoan một cái, sang với Nguyên Tu:

"Vậy Đại tướng quân tay , Duệ công t.ử là trưởng của Đại tướng quân, ngài c.h.ế.t ?".

Một câu chọc trúng tim đen Nguyên Tu. Thời niên thiếu, tuy bất hòa với Nguyên Duệ, nhưng dù cũng là em cùng cha khác , thể c.h.ế.t oan uổng ở Tây Bắc.

...

"Chỉ xắn ống quần lên cho ngươi xem ? Khụ, Tây Bắc mùa thu lạnh, cởi trần dễ cảm lạnh”.

Nguyên Tu bịa một câu mặt chỗ khác.

"Sao Đại tướng quân Duệ công t.ử thương ở đùi?". Mộ Thanh mặt lạnh như sương.

Nguyên Tu chữ "đùi", vành tai đỏ bừng lan xuống tận cổ, lưng với Mộ Thanh, nhất thời thể nàng nữa.

Bộ Tích Hoan cũng gì nữa, khí bế tắc.

Mộ Thanh nhịn hết nổi, tự đến giường. Khi Bộ Tích Hoan nhướng mày, Nguyên Tu , trong lòng bàn tay nàng lật một con d.a.o giải phẫu, rạch một đường dọc theo ống quần Nguyên Duệ.

Việc đời linh hoạt, kim thể rút, huyệt ai điểm, nàng thể rạch quần, chỉ là một mảnh vải, lấy xuống là .

Mộ Thanh động thủ, Bộ Tích Hoan và Nguyên Tu liền ý đồ của nàng. Một bóng đỏ, một bóng đen như gió, trong nháy mắt giường, mỗi nắm lấy một cổ tay Mộ Thanh.

Trong phòng bỗng chốc im lặng.

Bộ Tích Hoan và Nguyên Tu , ánh mắt cùng rơi tay đối phương. Bộ Tích Hoan như giấu dao, Nguyên Tu mắt sâu như vực thẳm.

Hai ngự y cúi đầu dám ngang liếc dọc, Ngô lão nên , chỉ cảm thấy chuyện hôm nay thật khó hiểu.

"Hai vị nếu nghiệm, ”.

Mộ Thanh dùng sức vùng .

Nguyên Tu thấy nàng thực sự nổi giận, trong lòng cảm thấy áy náy. Vốn là quyết định mời nàng nghiệm thương cho trưởng, cuối cùng trăm phương ngàn kế cản trở nàng. Hắn nhất thời luống cuống, Bộ Tích Hoan thở dài một tiếng, thuận tay sờ tay Mộ Thanh, lấy con d.a.o giải phẫu trong tay nàng .

"Ái khanh quả nhiên thông minh, chủ ý ”.

Bộ Tích Hoan xoay xoay con d.a.o giải phẫu, đó với Nguyên Tu: "Nguyên ái khanh phong huyệt ”.

Nguyên Tu hiểu thánh ý, nhưng chỉ đành tuân chỉ hành sự, buông Mộ Thanh phong huyệt cho Nguyên Duệ.

Khi , Bộ Tích Hoan liếc cổ tay Mộ Thanh, đáy mắt ẩn hiện ý thoải mái. Đợi Nguyên Tu phong huyệt xong lui sang một bên, Bộ Tích Hoan xuống bên giường. Mộ Thanh tự do, bên cạnh , định giở trò gì.

Chỉ thấy Bộ Tích Hoan lơ đãng nghịch con d.a.o giải phẫu của nàng, khoa tay múa chân chỗ đùi Nguyên Duệ. Ánh d.a.o loang loáng khiến Ngô lão và hai ngự y giật thót tim, tim đập thình thịch theo ánh dao, chỉ cảm thấy Hoàng thượng thiến Duệ công tử.

Tim đang run rẩy, bỗng thấy ánh d.a.o lóe lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-194-co-nguoi-uy-hiep-tram-1.html.]

Ba bất giác nhắm mắt , chỉ "xoẹt" một tiếng, Bộ Tích Hoan lười nhác : "Ừm, d.a.o !”.

Ba mở mắt , chỉ thấy quần ngoài của Nguyên Duệ rạch một đường ở chỗ cách háng ba tấc, lộ làn da tím tái, hề thương chút nào. Bộ Tích Hoan thu dao, rút từng cái kim bạc chân Nguyên Duệ, giơ tay xé mạnh, quần Nguyên Duệ rách toạc từ chỗ rạch đó, trong nháy mắt khi quần xé xuống liền lộ hai chân tím tái.

Bộ Tích Hoan ném hai ống quần và kim bạc , vỗ tay dậy, nhạt giọng: "Nghiệm !”.

Chỉ thấy Nguyên Duệ giường, ở trần, hai chân trần trụi, chỉ mặc một chiếc quần đùi ngang hông, trông kỳ quái vô cùng. Chiếc quần đùi đó chỉ che bộ phận nam giới, mà còn che cả ba tấc đùi.

Mộ Thanh: "...”

Nguyên Tu Bộ Tích Hoan thật sâu. Hắn từng nghĩ còn cách , cũng từng nghĩ Hoàng thượng để ý chuyện đến thế.

Chẳng lẽ, Hoàng thượng ý với nàng?

Nguyên Tu cúi đầu, sắc mặt u ám thêm vài phần lo lắng.

Lúc , Mộ Thanh hỏi: "Sao Bệ hạ m.ô.n.g Duệ công t.ử thương?".

Nguyên Tu ngẩng đầu, sắc mặt u ám thêm vài phần nữa.

Bộ Tích Hoan vốn đang xuống giường, , chằm chằm Mộ Thanh hồi lâu, bỗng nhiên bật . Nụ nhạt nhẽo, ánh mắt Nguyên Duệ giường:

"Cái thể trúng độc Trẫm nữa, bẩn mắt Trẫm, ái khanh cứ nghiệm thế ”.

"Trước giường màn, buông màn xuống là ”. Mộ Thanh nhượng bộ nửa phần.

Trong phòng tĩnh lặng như tờ. Ngô lão lén hiệu cho Mộ Thanh.

Anh Duệ tướng quân tính tình lạnh lùng cứng rắn, ngày thường trong quân thì thôi, hôm nay đối mặt là Hoàng thượng, thể tiến thoái như ? Ngay cả Nguyên Tu cũng hiểu tại Mộ Thanh cố chấp như thế. Hắn sắc mặt Bộ Tích Hoan, vốn định mở miệng đỡ cho Mộ Thanh, nhưng sững sờ.

Chỉ thấy Bộ Tích Hoan Mộ Thanh, đáy mắt kìm nén bao cảm xúc, tuy , nhưng nụ ẩn chứa nỗi khổ sở.

Mộ Thanh thấy nỗi khổ sở đó, nhưng vẫn nhượng bộ.

Hai cứ thế giằng co, cho đến khi nỗi khổ sở đó hóa thành bất lực: "Thôi, nghiệm thế nào, ái khanh quyết định ”.

Bộ Tích Hoan đến bàn xuống, mặt vẫn còn nụ , nhưng nụ như khắc lên . Hắn tự rót một chén , nguội, cúi đầu uống, từng ngụm từng ngụm, để lạnh trôi bụng, hóa thành dư vị đắng chát nơi đầu lưỡi.

Hắn nhớ, ngày ở phủ Thứ sử nàng nghiệm thi đêm khuya, cũng lột y phục t.h.i t.h.ể nam nhân đó, đáy lòng chỉ ngạc nhiên, chứ cảm thấy , đêm nay cảm giác nhất định .

Lần đầu gặp nàng, cảm thấy nàng mềm lòng khó nên chuyện lớn. Gặp nàng, nàng ở sòng bạc đ.á.n.h cược với Lỗ Đại, suýt hỏng việc của . Hắn hứng thú với khả năng quan sát sắc mặt của nàng, nhất thời hứng khởi bày bố cục ở phủ Thứ sử bắt nàng. Đêm đó, từ việc nàng nghiệm thi phá án đến dùng kế thoát , thấy một nữ t.ử thông minh ẩn nhẫn, quen thuộc đến thế, giống như thời niên thiếu.

Sau , gặp ở hành cung, dùng giao dịch giữ nàng bên cạnh, vốn tưởng giữ một nhân tài dùng cho , cuối cùng giữ là trái tim .

Đăng cơ mười tám năm, thiên hạ ai là minh quân, sớm nàng nhận, vui mừng khôn xiết, tưởng nàng là hồng nhan tri kỷ, tưởng ân sủng thể giữ nàng bên cạnh. Nào ngờ nàng chút lưu luyến. Nàng kiêu ngạo như , độc nhất vô nhị thế gian , đêm đó rõ, nàng từ đây xa.

Từ khi nàng , mới thế nào là nhớ, thế nào là mong, thế nào là lo, tiếc là cách xa ngàn dặm.

Ba tháng xa cách, ngàn dặm cách trở, cung sâu tường đỏ, ngói xanh Giang Nam ngăn tấm lòng nhớ về Tây Bắc. Hắn dùng tấm lòng của một nam t.ử đối đãi với nàng, gặp nàng, tấm lòng đậm sâu.

Nàng ngây thơ chuyện tình cảm nam nữ, vẫn vui mừng, vì đời cuối cùng cũng một để nhớ. Hắn nghĩ, nhớ mong nàng, nàng một ngày sẽ hiểu. Ngày là bao giờ, nàng còn hiểu , mất bình tĩnh.

Chuyện hôm nay là mất bình tĩnh.

Nghiệm xác, nghiệm thương là sở học của nàng, chí hướng cả đời nàng, c.h.ế.t, thương trong lòng nàng phân biệt, nàng là chân tướng, rửa là oan khuất. Chuyện là do tâm ý còn như lúc ở phủ Thứ sử, chứ của nàng.

________________________________________

Loading...