Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 195: Có người uy hiếp Trẫm (2)

Cập nhật lúc: 2026-07-03 15:12:25
Lượt xem: 68

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đã là do tâm trạng của , thì để tự nghĩ cách thôi. Nếu bắt nàng mỗi nghiệm xác, nghiệm thương đều để ý xem vui , thì chẳng khác nào đang trói buộc nàng.

Nếu vì mà nàng nghiệm thương diện, phá án sai sót, nàng chắc chắn sẽ tự trách. "Thiên hạ vô oan" là ước nguyện cả đời nàng, bốn chữ trong đời còn nhưng nguyện giúp nàng gìn giữ.

"Đi !”.

Uống cạn chén lạnh, thần thái Bộ Tích Hoan trở bình thường, ánh mắt như mặt hồ buổi chiều xuân, ấm áp gợn sóng.

Mộ Thanh đối diện với Nguyên Duệ giường, phần thể , : "Nghiệm!”.

Một chữ đanh thép, Bộ Tích Hoan ngước mắt, sững sờ - nàng cởi quần ngoài của Nguyên Duệ.

Nguyên Tu cũng sững sờ, định cởi, tại tranh luận đối đầu với Hoàng thượng?

"Đầu gối của thương chỗ sưng lên, sờ thấy cứng, là khối m.á.u tụ do xuất huyết da”.

Mộ Thanh sờ sờ đầu gối Nguyên Duệ. Nghiệm thi, nghiệm thương là công việc của nàng, xem xét diện là yêu cầu công việc, thể qua loa, thể lơ là.

Nàng tranh luận, chỉ là kiên định, cũng đối đầu, chỉ là xem quyết định của Bộ Tích Hoan.

Ngỗ tác là nghề nghiệp của nàng, khi việc nàng sẽ gạt bỏ tình cảm cá nhân. Việc tin tưởng nàng , cũng như sẵn lòng tôn trọng công việc của nàng , là mấu chốt xem họ hợp . Nếu sẵn lòng tin tưởng và tôn trọng nàng, thì nàng cũng sẽ keo kiệt mà cho và đáp .

Theo thói quen của nàng khi nghiệm thương, nàng sẽ để thương hiện bộ mặt. hôm nay ở trong phòng, nàng thể cân nhắc cảm nhận của khi ở đây, đổi thói quen, nghiệm các bộ phận khác , cuối cùng mới nghiệm chỗ khiến lúng túng vui, đây là điều nàng sẵn lòng .

"Rút kim bạc phần , hai đến lật , xem phía ”. Sau khi xem hai chân Nguyên Duệ, Mộ Thanh .

Ngô lão rút kim, hai ngự y đến lật Nguyên Duệ .

Người lật , Mộ Thanh liền xem khoeo chân của Nguyên Duệ , ấn tay , : "Quả nhiên!”.

Nàng ấn cánh tay Nguyên Duệ. Cánh tay của độc trùng cắn, lở loét khá sâu, cánh tay trái vẫn còn nguyên vẹn. Mộ Thanh ấn cẳng tay, lòng bàn tay, kiểm tra khuỷu tay. Xem xong nàng thèm lưng Nguyên Duệ, với hai ngự y: "Lật !”.

Hai ngự y theo, lui xuống thấy Mộ Thanh cạy miệng Nguyên Duệ xem môi lưỡi, đó một d.a.o cắt đứt dây quần , : "Lật nữa!”.

Lông mày Nguyên Tu giật mạnh: "Ngươi…”.

"Câm miệng!”.

Mộ Thanh đầu cũng ngẩng lên, dứt khoát kéo quần dài của Nguyên Duệ xuống, dùng hai ngón tay ấn vài cái lên làn da tím tái của , dứt khoát kéo quần lên. Cả quá trình nghiệm thương chỉ trong nháy mắt, nhanh chóng quả quyết.

Bộ Tích Hoan cúi đầu uống , Nguyên Tu vẫn đang ngẩn ngơ vì quát, Mộ Thanh nghiệm thương xong.

"Đã rõ !”. Nàng .

Bộ Tích Hoan ngước mắt lên khỏi chén lạnh, Mộ Thanh rõ kết luận nghiệm thương, chỉ bảo Nguyên Tu:

"Hôm đó tướng lĩnh cùng Duệ công t.ử xuống địa cung là ai? Tìm đến đây, cho thêm một gian phòng”.

"Người cùng Nguyên Duệ? Ngươi tướng lĩnh quân Thanh Châu Ngô Chính?". Nguyên Tu hỏi.

"Tướng lĩnh Thanh Châu?". Mộ Thanh mới về một ngày, chỉ đoán Nguyên Duệ đến Tây Bắc mang theo , chứ Thanh Châu.

"Ngươi nghi ngờ Ngô Chính ám hại đại ca ?". Nguyên Tu trầm giọng hỏi.

"Phải , thẩm vấn mới , Đại tướng quân cứ phái mời, việc qua phủ hỏi một chút là ”.

"Được!”.

Nguyên Tu gật đầu, chắp tay ngoài. Thân binh trong phòng phái điều tra chuyện tướng sĩ trúng độc trong địa cung , bên ngoài , tìm việc ngay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-195-co-nguoi-uy-hiep-tram-2.html.]

Mộ Thanh gọi : "Khi Đại tướng quân phái truyền lời nhớ với Ngô Chính, bảo mang theo những binh lính hôm đó cùng Duệ công t.ử địa cung đến đây, lời nhất định chuyển đến”.

Nàng đặc biệt dặn dò chuyện , Nguyên Tu liền trong lời thâm ý, sắc mặt bất giác trầm xuống vài phần, khỏi cửa.

Khi Ngô Chính đến chỉ mang theo ba lính Thanh Châu. Nguyên Tu gặp Ngô Chính ở chính sảnh, hàn huyên một hồi, Ngô Chính : "Đại tướng quân hỏi, cứ hỏi là , mạt tướng nhất định nấy”.

Nguyên Tu thích vòng vo, thẳng: "Hôm nay gặp Ngô tướng quân, mà là Anh Duệ tướng quân vài chuyện hỏi tướng quân”.

"Anh Duệ tướng quân?".

Ánh mắt Ngô Chính khẽ biến đổi, lập tức hỏi: "Có là vị thiếu niên họ Chu của tân binh Tây Bắc? Vị Trung Lang tướng ngũ phẩm Thánh thượng sắc phong mấy hôm ?".

"Chính là !”.

"Vậy Anh Duệ tướng quân chuyện gì hỏi?".

"Ngô tướng quân ở Tây Bắc những ngày , chắc hẳn chuyện Anh Duệ đường tòng quân. Hắn xuất ngỗ tác, giỏi nghiệm thi, nghiệm thương. Ta đối với chuyện đại ca trúng độc vài chỗ rõ, sáng nay để Anh Duệ nghiệm thương, là mời Ngô tướng quân qua phủ chuyện. Ta nghĩ, hẳn là hỏi chuyện trong địa cung ngày hôm đó”. Nguyên Tu với thái độ hòa nhã.

Ngô Chính hề lộ vẻ khó chịu, ngược thấu tình đạt lý nhận lời: "Thì , Duệ công t.ử là trưởng của Đại tướng quân, gặp nạn lớn thế thực là do mạt tướng bảo vệ chu , Đại tướng quân hỏi cũng là lẽ đương nhiên. Vậy Anh Duệ tướng quân đang ở ?".

Nguyên Tu chút bất ngờ, sâu Ngô Chính một cái, : "Hắn đang đợi ở hậu sảnh, nếu Ngô tướng quân phiền, uống chén với ở sảnh , để theo ngươi đến gặp Anh Duệ ”.

Gặp cùng Ngô Chính đến là ý của Mộ Thanh.

"Đại tướng quân , mạt tướng tự nhiên tuân mệnh”. Ngô Chính ngạc nhiên, đáp.

Nguyên Tu hiệu cho binh, binh liền dẫn ba lính Thanh Châu về phía hậu sảnh.

Hậu sảnh phủ Đại tướng quân rộng ba gian, cửa chỉ mở một nửa.

Trời gần trưa, nắng thu lên cao, trong sảnh một thiếu niên tướng quân đó, áo bào trắng mũ bạc, ánh sáng lạnh lẽo tôn lên đôi mắt ba phần thanh lãnh khí.

Một lính Thanh Châu dẫn phòng, cửa đóng lưng, run rẩy : "Tướng... tướng quân…”.

"Ngồi!”. Mộ Thanh một tiếng, cúi đầu uống .

Tên lính Thanh Châu liếc chiếc ghế rộng mặt nàng, dám .

"Quân lệnh, !”.

Mộ Thanh đặt mạnh chén xuống bàn, tiếng "cạch" tên lính Thanh Châu giật nảy .

Mộ Thanh là tướng lĩnh tân binh Tây Bắc, tên lính Thanh Châu thuộc quân Thanh Châu, quân lệnh thì thật vô lý, nhưng tên lính dám trái lời. Cái gọi là quan lớn một cấp đè c.h.ế.t , huống hồ mặt còn là Trung Lang tướng chính ngũ phẩm Hoàng thượng sắc phong.

Tên lính Thanh Châu đặt nửa m.ô.n.g xuống ghế, lưng thẳng tắp, đầu cúi thấp, ánh mắt lấm lét.

"Ngẩng đầu lên!”.

Một giọng vang lên mặt, tên lính Thanh Châu kinh ngạc ngẩng đầu, chạm ánh mắt Mộ Thanh liền cúi xuống, chỉ nàng : "Ta hỏi, ngươi đáp, phối hợp một chút. Sắp trưa , lỡ bữa trưa”.

Khóe miệng tên lính giật giật, thầm nghĩ vị thiếu niên tướng quân trong lời đồn coi trọng chuyện ăn uống thật đấy. Hắn gật đầu lia lịa, gật đầu liền Mộ Thanh mở miệng.

"Ngươi từng theo Duệ công t.ử xuống địa cung?".

"Vâng!”.

"Xuống địa cung ngày nào?".

________________________________________

Loading...