Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 197: Vụ án không thể kết thúc (1)

Cập nhật lúc: 2026-07-03 15:12:27
Lượt xem: 72

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngô Chính ngẩn , hiểu Mộ Thanh hỏi chuyện , bực bội đáp: "Chưa dùng. Tướng quân là ý gì?".

"Chưa dùng”. Mộ Thanh lặp câu , : "Ngô tướng quân trả lời như mới vẻ cứng nhắc”.

Ngô Chính hiểu, vẻ mặt mờ mịt.

"Tướng quân trả lời là dùng, chứ trả lời dùng bữa trưa, đây chính là sự khác biệt giữa tự nhiên và cứng nhắc. Ba cũng , nhớ ngày thì đáp ngày mười ba, nhớ thì đáp nhớ, đây mới là câu trả lời tự nhiên. 'Ngày mười ba xuống địa cung', ' nhớ ngày nào xuống địa cung', lặp câu hỏi của một cách cứng nhắc, chính là dấu hiệu dối”.

"...”

"Bởi vì thật đủ tự tin, sẽ lo lắng vì ít mà nghi ngờ. Chỉ dối mới lo lắng trả lời quá ngắn gọn sẽ nghi ngờ, tưởng rằng nhiều mới đáng tin, nào nhiều càng tỏ cứng nhắc, đây là do thiếu tự tin”.

"…”

"Đã bọn họ ngay cả chuyện xuống địa cung cũng dối, chuyện địa cung cần gì hỏi nữa? Hỏi nữa cũng là nhận tiếp lời dối, lãng phí thời gian của ”.

"…”

"Đã bọn họ từng xuống địa cung, những xuống địa cung ? Ngô tướng quân thể cho một lời giải thích hợp lý ?".

Mộ Thanh hỏi như nhưng cho Ngô Chính cơ hội trả lời. Nàng lười vạch trần từng lời dối một, bày hết suy luận mặt , nếu còn lời nào để , cứ việc biện minh.

"Thực , chuyện Duệ công t.ử trúng độc cần thẩm vấn binh lính, thẩm vấn cũng vô dụng, vụ án chứng cứ thực tế. Trên Duệ công t.ử chỉ vết thương ở khoeo chân chứng minh từng đá , nhưng thể chứng minh đó hạ độc, vết thương chỉ thể định tội cố ý gây thương tích, thể định tội hạ độc. Có khai nhận chỉ là nhân chứng, nếu nghi phạm khi gây án vứt bỏ t.h.u.ố.c độc thừa, vụ án sẽ vật chứng, cũng sẽ khó định án. Ta vốn chỉ mời đến hỏi vài chuyện, tìm sơ hở, tìm chứng cứ định tội. khi tướng lĩnh cùng Duệ công t.ử địa cung là tướng lĩnh quân Thanh Châu, liền tạm thời đổi ý”.

"Nghi phạm trong địa cung dùng cơ quan g.i.ế.c , chứng tỏ điều kiện dùng cơ quan g.i.ế.c chín muồi, thì nghi phạm cũng khả năng dùng cơ quan diệt khẩu những binh lính cùng địa cung. Nếu nắm chắc điều , sớm g.i.ế.c Duệ công t.ử trong địa cung . Tướng lĩnh cùng Duệ công t.ử địa cung nếu là của quân Tây Bắc, thể diệt khẩu những mang theo trong địa cung, khỏi địa cung càng thể tay, vì quân Tây Bắc trị quân nghiêm minh, nếu mất tích hoặc c.h.ế.t kỳ lạ, trong quân ắt sẽ điều tra. nếu là quân Thanh Châu thì khác, quân Tây Bắc quản các ngươi, của ngươi ngươi tự thể xử lý. đây chỉ là suy đoán của , bằng chứng, cho nên khi cho mời ngươi đến, bảo ngươi mang theo những binh lính địa cung. Mà ngươi chỉ mang đến ba , ba đều từng xuống địa cung”.

Mộ Thanh Ngô Chính, hỏi: "Vậy thì, Ngô tướng quân thể giải thích một chút, tại ngươi mang ba từng xuống địa cung đến phủ Đại tướng quân ?".

Ngô Chính nắm chặt hai tay, nín thở.

Phải trả lời thế nào?

Nếu trả lời những theo địa cung đều c.h.ế.t , c.h.ế.t thế nào, c.h.ế.t tại dám rõ, tìm giả mạo? Nếu trả lời những theo địa cung vẫn còn, càng khó giải thích tại mang ba kẻ giả mạo đến phủ Đại tướng quân.

Trả lời thế nào cũng sai, đây căn bản là một cái bẫy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-197-vu-an-khong-the-ket-thuc-1.html.]

Từ khi thông báo mang đến phủ Đại tướng quân trúng kế của thiếu niên . Vội vội vàng vàng tìm ba , dặn dò chuyện trong địa cung, nàng căn bản cần hỏi chuyện trong địa cung vạch trần ba . Nàng vốn bằng chứng thép, hành động hôm nay của tự đẩy hố, khó mà bào chữa.

Ngô Chính nhất thời cho , chuyện hỏng .

Hôm đó lấy cớ tìm vàng ròng, thần giáp lừa Nguyên Duệ địa cung, Nguyên Duệ cẩn thận, đến ngã ba đường, thấy cơ quan phá, xác c.h.ế.t đầy đất liền sinh nghi, hỏi :

"Chưa từng qua , ngươi thần giáp ở con đường ?".

Hắn trong địa cung thần giáp , cũng thần giáp ở , chẳng qua thấy con đường khó , cơ quan lợi hại, liền để mạng Nguyên Duệ đường cơ quan mà thôi. Thấy Nguyên Duệ nghi ngờ, lúc đó đáp:\

"Mạt tướng thăm dò một lượt, qua con đường là đến”.

Nguyên Duệ : "Ồ? Qua là đến? Bên trong tình hình thế nào? Lục ở trong đó , cơ quan ?".

Hắn : "Chưa thấy Đại tướng quân, cơ quan... thể , mạt tướng , thăm dò nơi để thần giáp liền vội vàng về báo cho công tử”.

Nếu cơ quan, Nguyên Duệ chắc chắn tin, chỉ đành trả lời như .

Nguyên Duệ nổi giận, : "Chưa trong đó đến báo cho bổn công tử? Cơ quan con đường lợi hại như , nơi giấu giáp sẽ cơ quan ? Ngay cả thăm dò cũng thăm dò là bổn công t.ử để mạng nơi giấu giáp đó ?".

Hắn trong lòng kinh sợ, thấy Nguyên Duệ lộ vẻ mặt âm trầm, nhất thời trả lời .

Chỉ thấy Nguyên Duệ âm hiểm, : "Tướng quân khả năng thần dũng như , thể qua con đường , chi bằng thêm một chuyến, đến nơi giấu giáp đó thăm dò cho rõ ràng, mang một bộ thần giáp cho bổn công t.ử xem thử thế nào?".

Hắn nhất thời hết cách, đành nhận lời. Nguyên Duệ hừ lạnh một tiếng, phất tay áo , bộ dạng lười thêm nữa.

Hắn tự khó qua con đường , cũng đường cơ quan gì, càng thần giáp ở . Nếu qua con đường , chừng tính mạng sẽ để trong đó, nếu qua, Nguyên Duệ nhất định sẽ nghi ngờ. Cho dù thực sự thể qua, mang thần giáp về, Nguyên Duệ vẫn sẽ nghi ngờ. Lúc đó, tâm thần cực loạn, thể chần chừ quá lâu, đường cơ quan Nguyên Duệ nhất định sẽ nghi . lúc đó, liếc thấy một con độc trùng chui từ khe tường đá xanh cách Nguyên Duệ xa, não nóng lên, sát cơ trong lòng nổi lên, liền đá Nguyên Duệ về phía con độc trùng đó.

Sau khi Lỗ Đại đốt tiền điện, những con độc trùng đó c.h.ế.t thì c.h.ế.t, trốn thì trốn, một trốn đường phía , nhưng lượng ít. Nguyên Duệ độc trùng c.ắ.n má, lấy tay che thì độc trùng c.ắ.n tay. Lúc đó gào thét đau đớn ngừng, hai mắt đỏ ngầu tơ máu, trừng trừng như lệ quỷ. Hắn tự tâm tư bại lộ, chỉ đành tới cùng, giả vờ tới đỡ Nguyên Duệ, thuận tay khống chế mặt đất, nhét độc miệng .

Không may là đúng lúc đó, Lỗ Đại dẫn xuống địa cung, tìm thấy Nguyên Tu, bảo và Duệ công t.ử trong địa cung nữa. Hắn hoảng hốt thu tay, độc cho uống đủ, Nguyên Duệ c.h.ế.t, vẫn còn thoi thóp. Lỗ Đại thấy Nguyên Duệ độc trùng cắn, vội vàng sai khiêng Nguyên Duệ khỏi địa cung, phái hộ tống về suốt đường . Dọc đường, Nguyên Duệ mấy suýt c.h.ế.t, chỉ còn thoi thóp tàn, lúc mới yên tâm. Trên đường nhân cơ hội canh đêm, g.i.ế.c c.h.ế.t mười mấy ở bên cạnh trong địa cung lúc.

Lúc đó, trong sông Tư Mục một hang ngầm thông đến hậu điện địa cung, liền lấy cớ giúp quân Tây Bắc xua đuổi Ngũ Hồ để một nửa nhân mã, tự dẫn gần ngàn về quan thành. Mười mấy đó trong ngàn chỉ là con cực nhỏ, ít , tướng lĩnh quân Tây Bắc cũng nhận . Hắn vốn tưởng chuyện thần quỷ , nào ngờ đời chỉ dựa vết thương của Nguyên Duệ mà tra ?

________________________________________

Loading...