Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 198: Vụ án không thể kết thúc (2)

Cập nhật lúc: 2026-07-03 15:12:28
Lượt xem: 74

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngô Chính sắc mặt âm trầm, chằm chằm Mộ Thanh, khó mà tin ngã ngựa trong tay một tên nhóc tòng quân lâu.

Mộ Thanh cũng gì, chỉ đợi xem Ngô Chính biện giải thế nào.

Ngô Chính bật , thần sắc thả lỏng: "Không sai, độc là do bản tướng quân hạ, Anh Duệ tướng quân quả nhiên minh. Có điều bản tướng quân cho rằng, chuyện ngươi nhất đừng tìm hiểu sâu gì. Tiền đồ đang rộng mở, hủy hoại trong chuyện thật đáng”.

Mộ Thanh hỏi: "Với khả năng của ngươi, thể là chủ mưu, là ai?".

Đã dùng tiền đồ của nàng uy h.i.ế.p nàng, chắc hẳn đó phận cực cao.

"Ngươi!”.

Ngô Chính châm chọc, mặt đỏ bừng, giận dữ : "Chỉ là Trung Lang tướng ngũ phẩm cỏn con, cũng dám hỏi chủ mưu?".

Mộ Thanh sắc mặt đổi, thầm quả nhiên - quả nhiên chủ mưu phận cực cao, nếu Ngô Chính hành hung trưởng của Nguyên Tu ở Tây Bắc dám sợ hãi như ?

Rầm.

Lúc , cửa phòng bỗng đẩy từ bên ngoài, Nguyên Tu ở cửa. Nắng trưa mùa thu chiếu đầu, tan sương lạnh mặt nam tử.

"Hắn xứng hỏi về chủ mưu, bản tướng quân thể hỏi chủ mưu ?". Nguyên Tu bước cửa, lưng luồng gió mạnh thổi qua cửa đóng sầm .

"Đại, Đại tướng quân?". Ngô Chính kinh hãi, khi đến đây, Nguyên Tu rõ ràng theo.

"Ngô tướng quân gan to thật, ở đất Tây Bắc coi thường tướng lĩnh Tây Bắc ?".

Trong phòng ánh sáng lờ mờ, che khuất ánh vụn vỡ nơi đáy mắt nam tử, đôi mày như tụ bão tuyết, sát khí đằng đằng.

Ngô Chính kinh ngạc nên lời. Sớm Nguyên Tu đối đãi với tướng lĩnh trướng như , chuyện của trưởng hỏi, hỏi chuyện châm chọc Anh Duệ ?

"Đến giờ cơm trưa , ăn cơm”.

Lúc , Mộ Thanh bỗng mở miệng, đợi Nguyên Tu và Ngô Chính phản ứng khỏi cửa.

Nguyên Tu bóng lưng nàng, thấy nàng thực sự thẳng ngoảnh đầu .

Mộ Thanh về viện của , dùng bữa trưa xong cũng hậu sảnh. Nguyên Tu và Ngô Chính chuyện gì, nàng hỏi cũng ngóng.

Sau giấc ngủ trưa, Mộ Thanh bảo Nguyệt Sát tìm vài cuốn sách y để . Chập tối dùng xong bữa tối liền tắm gội chải đầu sớm màn nghỉ ngơi.

Trong màn, thiếu nữ xõa mái tóc đen, nghiêng, trong mắt vẻ buồn ngủ. Chủ mưu màn là ai, nàng đoán , vụ án ... thể kết thúc.

Trên đời vụ án nàng phá thì nhiều, nhưng vụ nào cũng kết án . Khi ở huyện Cổ Thủy, năm nào cũng vụ án nhà giàu trong thành dùng tiền mua chuộc tri huyện giảm án hoặc phán. Quyền quý lộng hành, công lý khó tồn tại, chức Trung Lang tướng ngũ phẩm rốt cuộc vẫn còn nhẹ quá.

Một ý nghĩ thoáng hiện trong mắt nàng nhanh chóng biến mất hàng mi khép xuống. Nàng định ngủ, chợt phía màn khẽ động, đầu chỉ thấy một ống tay áo trắng như hoa lê, một bước màn, bên mép giường, hỏi nàng:

"Không kết án , tâm trạng ?".

"Ngài đến gì?".

Mộ Thanh trừng mắt Bộ Tích Hoan. Hắn tưởng phủ Đại tướng quân là hành cung của , đến là đến ?

Bộ Tích Hoan nhấc một lọn tóc của nàng, quấn quanh ngón tay chơi đùa, : "Đến an ủi nàng”.

Mộ Thanh gạt tay Bộ Tích Hoan : "Ta cần an ủi”.

Bộ Tích Hoan : "Ta an ủi nàng”.

"...”

Lại thế nữa , nàng cần, . Lý lẽ cường đạo.

Mộ Thanh lười tranh cãi, trong, nhắm mắt, ngủ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-198-vu-an-khong-the-ket-thuc-2.html.]

Trong màn nến đỏ lay động, bờ vai thiếu nữ cong cong mềm mại, như thấy vầng trăng Giang Nam đậu ngọn trúc, thanh lãnh như ngọc.

Bộ Tích Hoan gạt lọn tóc vai nàng, vẫn quấn lấy chơi đùa, khẽ thở dài: "Người g.i.ế.c Nguyên Duệ...”.

"Thái Hoàng Thái hậu”. Mộ Thanh nhắm mắt .

Đầu độc Nguyên Duệ, sự việc bại lộ còn sợ hãi, chỗ dựa của Ngô Chính chỉ thể là Nguyên gia. Chỉ dựa thế Nguyên gia, mới thể kiêng dè Nguyên Tu mà đầu độc thứ của ngay đất Tây Bắc. Người đó địa vị trong Nguyên gia chắc chắn cao hơn Nguyên Tu, cha thì là cô cô .

Nguyên Duệ là cốt nhục của Nguyên Tướng quốc, ý định g.i.ế.c con ruột chắc sẽ khó quyết, nhưng trong mắt Thái Hoàng Thái hậu, Nguyên Duệ chỉ là thứ tử, cho nên chuyện khả năng lớn là ý chỉ của Thái Hoàng Thái hậu. Chỉ là Nguyên Tướng quốc hẳn là chuyện nhưng ngầm đồng ý mà thôi.

Hổ dữ ăn thịt con, nhưng cửa cao tình , là bi ai của giới quý tộc.

"Thật thông minh!”. Bộ Tích Hoan một tiếng, giọng điệu gợn sóng.

"Tình cảnh của ngài nguy hiểm hơn ?". Mộ Thanh nhạt giọng hỏi.

Cửa cao tuy tình , nhưng đến bước đường cùng thì một gia tộc sẽ xử lý con cháu trong nhà. Đã bắt đầu dọn dẹp con cháu trong nhà nghĩ là để chuẩn cho một việc.

"Hử?".

Bộ Tích Hoan đáp, chỉ một tiếng, dư vị kéo dài dường như chút vui vẻ: "Nàng đang lo lắng cho ?".

Mộ Thanh im lặng, môi mím chặt. Sớm hỏi, thà ngủ còn hơn. Con , chẳng đắn chút nào.

Thế là nàng mở miệng nữa, thực sự định ngủ.

Lúc , chợt ngoài cổng viện tiếng kẽo kẹt, Mộ Thanh mở mắt, Bộ Tích Hoan liếc ngoài màn, ánh mắt nhạt .

Chỉ giọng Nguyệt Sát trong sân vọng , khá lạnh lùng: "Đại tướng quân đêm hôm đến đây, việc gì?".

"Nàng ngủ ?". Nguyên Tu hỏi.

"Ngủ !”. Nguyệt Sát đáp dứt khoát.

Nguyên Tu thấy trong phòng vẫn thắp đèn, thấy Nguyệt Sát mặt cảm xúc, liền đang dối. Hắn xách vò rượu trong tay, bóng nến cửa sổ phía tây, im lặng một lát khổ một tiếng, bỏ .

Trong phòng, Mộ Thanh xuống giường định ngoài, hai bước thì , thấy Bộ Tích Hoan vẫn ở trong màn, thấy nhưng thấy ủng. Mộ Thanh cau mày trở . Vén màn lên, đẩy trong giường, kéo chăn đắp lên, bỏ .

Khi cửa phòng mở , Nguyên Tu đến cổng viện, Mộ Thanh hỏi: "Có việc gì?".

Nguyên Tu và Nguyệt Sát đồng thời . Nguyệt Sát liếc nhanh trong phòng, thấy Mộ Thanh liền khép cửa .

Mộ Thanh vò rượu trong lòng Nguyên Tu, : "Ta mới khỏi bệnh, uống rượu”.

Nói thì , nhưng nàng đến bàn đá gốc cây, xuống.

Nguyên Tu , ôm vò rượu tới, đặt lên bàn, mở nắp, : "Không mang bát, uống cũng cho”.

"Không uống, uống nhiều tiểu đêm”.

Đêm hôm khuya khoắt, ôm hũ nước tự chuốc , đêm còn dậy vệ sinh, nàng thấy hành vi là tự tìm phiền phức.

Nguyên Tu đang ôm hũ uống, mới một ngụm nước suýt sặc chính , dở dở Mộ Thanh. Nàng thật chẳng giống nữ t.ử chút nào. Có nữ t.ử nào mặt nam t.ử mà chuyện tiểu đêm mặt đỏ, tim đập thế ?

Mộ Thanh im chuyện, chỉ Nguyên Tu uống rượu. Nguyên Tu ôm hũ uống thêm hai ngụm, Nguyệt Sát nổi nữa, vọng từ xa:

"Đại tướng quân uống rượu Thiêu Đao T.ử Tây Bắc ? Đêm hôm tìm nữ nhân uống rượu thích hợp, chi bằng uống cùng ngài”.

"Ngươi uống?". Nguyên Tu một tiếng, sảng khoái đáp ứng: "Được! Đỡ lấy”.

Hắn giơ vò rượu lên, động tác ném , Mộ Thanh giơ tay ấn xuống: "Không !”.

________________________________________

Loading...