Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 199: Cảm giác thế nào? (1)
Cập nhật lúc: 2026-07-03 15:12:29
Lượt xem: 74
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mặt Nguyệt Sát sa sầm . Hắn đang giải vây cho nàng đấy, nàng nhận ? Nữ nhân ngoài phá án , những lúc khác đều ngốc ?
"Ngài tự uống !”.
Mộ Thanh để ý đến Nguyệt Sát, với Nguyên Tu: "Uống rượu say, uống nước no, tiểu đêm sẽ trúng gió lạnh. Trúng gió vài cũng tỉnh thôi, đằng nào tối nay ngài cũng ngủ , chi bằng uống thêm vài hũ, hũ nhỏ quá thì trong viện vại đấy”.
Nguyên Tu: "…”
Trong một khoảnh khắc, quên mất mục đích đến đây tối nay.
Buổi trưa Ngô Chính khai vụ án với . Chuyện của Nguyên Duệ mà là sát cục do nhà bày . Hắn một trong sảnh cả buổi chiều, cơm tối cũng ăn, chỉ thấy trong n.g.ự.c tắc nghẹn, vốn định ngoài hóng gió, mở cửa thấy trăng lạnh treo mái cong, gió vàng mờ ánh trăng. Hắn nhớ , đêm đó uống rượu với nàng ở đình Tướng quân cũng là ánh trăng như thế , trong lòng rung động, liền ôm vò rượu đến đây.
Hắn chỉ với nàng trong sân một lát. Hắn nhớ trong sân một cây cổ thụ, gốc cây bàn đá. Hắn với nàng gốc cây một lúc, ngắm ánh trăng mờ ảo cùng với gió tây và lá vàng rơi. Hắn lá rơi như mưa, vương tóc nàng, rơi bàn, chìm vò rượu. Hắn uống vò nước đó, hương vị gió vàng độc đáo của Tây Bắc, nàng uống, phong tư thanh tuyệt độc nhất vô nhị thế gian.
Hắn nghĩ, nếu như , phiền não trong lòng lẽ tạm thời quên . ... thực tế dường như chút khác biệt với tưởng tượng của .
Trăng mờ, gió tây, lá rụng, .
Cây già, bàn đá, lá rơi như mưa, .
Lá khô vướng mái tóc nàng, chiếc rơi xuống bàn, chiếc lướt ngang miệng vò rượu. Nguyên Tu ôm vò rượu trong lòng, cảnh tượng mắt dường như chẳng khác bao nhiêu so với những gì từng tưởng tượng.
Thế nhưng lạ , trong lòng chút nhu tình nào của kẻ mỹ nhân bầu bạn, cũng sự hào sảng của lấy nước lã rượu ngon, càng còn nỗi đắng chát vì chuyện gia đình. Trong đầu chỉ còn một chữ duy nhất ngừng quanh quẩn:
"Vò"; "Vò"; "Vò".
Nghĩ đến đó, nhịn mà bật .
Có lẽ nàng đoán đúng một điều. Phiền não của quả thật biến mất. Cũng hẳn là biến mất, mà là thứ tâm trạng nặng nề nàng khuấy cho tan tác. Đến khi tìm cảm giác đắng chát ban đầu, mới phát hiện những mảnh vụn chẳng thể ghép nữa.
Cách an ủi khác của nàng từ đến nay vẫn luôn đặc biệt như .
Không đeo mặt nạ, mái tóc đen xõa xuống vai, nàng gốc cây già nơi Tây Bắc hoang vắng, trông càng thêm thanh lãnh và mỏng manh.
Nguyên Tu đưa tay chạm vai nàng, lúc mới phát hiện nàng khoác thêm áo ngoài. Mùa đông gần kề, gió đêm Tây Bắc lạnh buốt. Nghĩ đến việc hàn khí trong nàng mới tan hết, khỏi tự trách sơ suất.
"Về phòng !".
Hắn khẽ : "Ta cũng sẽ về ngay".
Vừa dậy, vốn định nhớ một chuyện, : "Từ ngày mai sẽ bận, chiến sự biên quan nên một kết thúc . Thân thể ngươi khỏi, cứ ở trong phủ ”.
"Ta về”. Mộ Thanh .
Hàn Kỳ Sơ, Lưu Hắc T.ử và Thạch Đại Hải vẫn đang đợi nàng trong doanh phòng. Lúc khi xuất quan họ lo lắng, đó rơi địa cung mấy ngày, họ ở thành Thạch Quan thế nào? Nay nàng về quan thành hai ngày , gặp nàng, chắc họ sẽ sốt ruột.
Nguyên Tu cau mày: "Ngươi về?".
"Ừ”.
"... Thánh giá đang ở thành Thạch Quan…”.
Chẳng lẽ nàng tâm tư của Hoàng thượng đối với nàng?
"Thì ?".
Thì ?
Nguyên Tu Mộ Thanh thật sâu, nhắc nhở nàng nhưng chút khó mở miệng, nhịn mấy , cuối cùng vẫn : "Nếu Thánh thượng triệu ngươi... hầu giá, ngươi tính thế nào?".
"Tùy tâm trạng”. Mộ Thanh trả lời dứt khoát, hề phiền não vì chuyện .
Hai nam t.ử trong sân phản ứng khác , Nguyệt Sát nhíu mày, Nguyên Tu tức đến bật .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-199-cam-giac-the-nao-1.html.]
Đó là Hoàng thượng, há thể để nàng tùy tâm trạng?
"Cầm lấy”. Nguyên Tu lật tay, ném một vật , nhưng cho Mộ Thanh, mà là cho Nguyệt Sát: "Cầm lấy, tướng quân nhà ngươi nếu việc, phái cầm lệnh bài đến tìm ”.
Tính tình nàng bướng bỉnh, về thì chắc chắn ngăn . Đã , chi bằng đưa thủ lệnh của cho nàng, nếu nàng gặp chuyện cần cứu gấp, thể phái cầm lệnh đến tìm .
Nguyệt Sát cúi đầu , thấy trong tay là một tấm lệnh bài ngọc chạm khắc rồng bay, quân lệnh, mà là thủ lệnh của Nguyên Tu.
Vật riêng tư thế đưa cho nữ tử...
Nguyệt Sát lập tức sầm mặt, định ném trả lệnh bài, ngẩng đầu lên bỗng thấy một vật xé gió bay tới. Nguyệt Sát cảm thấy sát khí, ngước mắt lên rõ vật đó, đưa tay đón lấy, nhận lấy vò rượu Nguyên Tu đang ôm, Nguyên Tu : "Thiêu Đao T.ử cho ngươi, uống xong lãnh quân côn”.
Nguyệt Sát cầm vò rượu, sững sờ. Rượu trong vò đầy ắp, nhưng ngửi thấy nhạt thếch vô vị, mùi rượu?
Đang ngẩn , Nguyên Tu lớn một tiếng, sải bước rời .
Mộ Thanh rời bàn đá về phòng, khi qua Nguyệt Sát : "Uống đủ thì trong viện vại”.
Nguyệt Sát: "…”
Mộ Thanh phòng, thuận tay đóng cửa .
Trong phòng bấc đèn nổ lách tách càng đêm thêm tĩnh mịch. Mộ Thanh về phía giường, vén màn lên, bỗng sững sờ.
Chỉ thấy nam t.ử trong màn gối đầu lên tay trông lười nhác, áo bào ngoài cởi, vạt áo nửa mở, tóc đen xõa xuống, đôi mắt , tựa như vị tiên ngủ say nơi Bồng Lai sâu thẳm.
Mộ Thanh chỉ sững sờ giây lát, hỏi: "Ai cho ngài cởi áo?".
"Hử?". Bộ Tích Hoan nhưng vẫn dậy: "Không nàng đẩy lên giường ?".
"Là , nhưng cởi áo ngài”.
"Ừ”.
Bộ Tích Hoan lười nhác đáp, nhắc chuyện nữa, chỉ hỏi: "Tâm trạng ái khanh thế nào? Có hầu giá ?".
"Không !”. Mộ Thanh lạnh lùng .
Biết ngay nàng sẽ từ chối, Bộ Tích Hoan hề bất ngờ, ngược ý càng đậm, đưa tay : "Vậy hầu nàng nhé!”.
Cái đưa tay như lơ đãng, Mộ Thanh chỉ thấy cổ tay đưa tới thanh tú hơn ngọc, ánh sáng ngọc bích loáng qua mắt, cổ tay nàng nắm lấy. Lực đạo bất ngờ mềm mại nhưng cứng cỏi, Mộ Thanh kịp phòng , kéo lên giường, mắt là một mảng ngọc trắng.
Nhiệt độ cơ thể ấm áp, thở tự nhiên của nam tử, Mộ Thanh áp mặt lồng n.g.ự.c nửa trần của Bộ Tích Hoan, chỉ Bộ Tích Hoan trầm thấp, lồng n.g.ự.c rung nhẹ khiến tai nàng ngứa: "Có cần Nguyệt Sát cầm thủ lệnh tìm cứu viện ?".
Trời đất bỗng cuồng, cổ Mộ Thanh đổi thành gối mềm, nàng định trả lời, Bộ Tích Hoan bỗng cúi xuống, phong kín môi nàng.
Hương thơm thanh khiết của nàng giống như trúc xanh mưa, khiến nhớ đến giọt sương sớm đọng đầu lá biếc, mới nếm thanh khiết lạnh lẽo nhưng hương vị đó thấm ruột gan, dài lâu khó quên.
Hơi thở của khiến nàng nhớ đến mùi hương tùng quen thuộc. Dù lúc chẳng ngửi thấy chút hương nào, ký ức về đêm bên bờ suối ngày tòng quân vẫn bất chợt hiện lên rõ mồn một.
Nàng vẫn luôn quên đêm , mà giờ đây chi tiết trở nên sống động hơn bao giờ hết. Hương còn, nhưng dư vị vẫn quẩn quanh trong tâm trí.
Nam t.ử giống như một nhành mai nở giữa trời băng tuyết, bất ngờ xuất hiện trong thế giới lạnh lẽo của nàng. Từng chút một, kéo nàng cõi nhân gian đầy tình cảm và ràng buộc, khiến nàng tránh cũng còn đường tránh nữa.
Mộ Thanh chỉ thấy càng lúc càng mất sức, mơ màng, choáng váng. Nàng thấy ánh nến chiếu lên màn, đốm lửa vàng ấm dần biến thành tàn ảnh. Đang lúc thở đều, Bộ Tích Hoan bỗng buông nàng .
"Cảm giác thế nào?". Giọng lười nhác, trầm thấp, như ngủ dậy, khàn, nàng hỏi.
"Cảm giác?". Nàng thở dốc một lúc, giọng vài phần mềm mại.
________________________________________